Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 183
Vừa bước ra khỏi nhà Đường Trâm, Nhậm Ngôn Kinh với khuôn mặt lạnh như tiền rẽ sang bên trái, còn Chu Tự Tư với vẻ mặt hầm hầm bước về phía bên phải, hai người tuyệt nhiên không hề nhìn nhau lấy một lần. Ba Thanh đứng ngoài chứng kiến toàn bộ sự việc mà thấy vô cùng phấn khích. Cái hay của Chu Tự Tư chính là việc anh ta xuất hiện với danh phận người anh cả của Đường Trâm. Dù sao cũng đã làm anh em suốt hơn nửa năm trời, trước đây anh ta cũng dành cho cô rất nhiều sự quan tâm. Với tư cách là một người anh, dù giờ không còn quan hệ huyết thống hờ nữa, nhưng tình nghĩa năm xưa vẫn còn đó, việc anh ta chủ động quan tâm đến em gái là chuyện hết sức bình thường, đúng không? Hoàn toàn hợp lý, ít nhất là về mặt hình thức bên ngoài. Nếu Nhậm Ngôn Kinh lấy chuyện đó ra để gây sự thì vô tình lại làm tăng thêm tầm quan trọng của Chu Tự Tư, nên anh đã chọn cách im lặng và không làm gì cả.
Thấy cả hai đã lên xe, Ba Thanh vội vàng báo cáo với Đường Trâm: “Trâm ơi, cả hai người đi hết rồi nhé!” Nói xong, hệ thống liền gợi ý: “Hay là cô nhân cơ hội này thực hiện luôn nhiệm vụ mới đi.” Nhiệm vụ chọc giận Nhậm Ngôn Kinh ấy. Chẳng rõ liệu Nhậm Ngôn Kinh có thực sự nổi giận hay không, nhưng trong lòng Đường Trâm lúc này bỗng dâng lên một chút hụt hẫng nhẹ. Chỉ là một chút xíu mà thôi.
Nhậm Ngôn Kinh đã ngồi ở dưới nhà cô suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, vậy mà rốt cuộc hai người còn chẳng được nhìn mặt nhau lấy một lần. Anh thực sự cứ thế mà đi về sao? Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi, cô rút điện thoại ra rồi đ.á.n.h liều gọi điện cho anh. Tiếng chuông chưa kịp vang lên đến tiếng thứ hai thì đầu dây bên kia đã bắt máy. Từ trong điện thoại truyền đến tiếng nhịp thở đều đặn và nhẹ nhàng của anh. Đường Trâm nhìn chăm chăm vào cây b.út trên tay, khẽ hỏi: “Anh về rồi sao?”
Nhậm Ngôn Kinh trả lời ngay lập tức: “Anh chưa về.” Dường như anh đang bật chế độ rảnh tay trong xe, cô thậm chí còn nghe rõ được tiếng động cơ xe đang nổ máy.
Đường Trâm ngơ ngác: “???”.
“Bé cưng ơi, xuống đây với anh đi.”
Ba Thanh kinh hãi thốt lên: “Trời đất ơi!!! Nam chính lại chơi chiêu dương đông kích tây kìa!”
Chu Tự Tư thì đúng là đã đi thật rồi, anh ta còn phải bắt chuyến bay sớm vào sáng mai để đi công tác ở thành phố khác, lịch trình rất dày đặc nên rời đi là về thẳng nhà ngay. Thế nhưng Nhậm Ngôn Kinh sau khi lái xe ra khỏi cổng chính của khu chung cư thì đã nhanh ch.óng vòng xe trở lại.
Đường Trâm đặt b.út xuống, nhanh chân chạy xuống lầu. Vừa chạy ra đến cửa, cô đã thấy Nhậm Ngôn Kinh đang đứng đợi sẵn. Anh diện một bộ đồ leo núi màu đen cá tính, bên dưới phối cùng quần túi hộp cùng màu và đôi bốt da cao cổ, nhìn anh lúc này đúng là đạt đến một đỉnh cao nhan sắc mới. Hệ thống Ba Thanh nhận xét: “Tao chưa bao giờ nghi ngờ trí tuệ của anh nhà cô, và nhan sắc của anh ta lại càng không phải bàn cãi.”
Đường Trâm giữ ý tiến lại gần anh vài bước, giả vờ như không biết mà hỏi: “Sao anh vẫn chưa về vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Vì anh không muốn về.” Nói đoạn, anh khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Anh muốn được nhìn thấy em.”
Hôm nay anh đã ngồi ở nhà cô lâu như vậy, thế mà đến cái bóng dáng của cô cũng chẳng được thấy. Trong suốt hơn một tiếng đồng hồ đó, ngồi bên cạnh anh là Chu Tự Tư, phía đối diện là mẹ của cô, anh vừa phải xã giao vừa phải dành thời gian để vẽ ra biết bao kế hoạch cho tương lai của hai người trong đầu. Ví dụ như anh định sau này sẽ thành lập một công ty riêng, và cái tên anh chọn chính là “Mật Ngữ Trâm Ngôn”. Cái tên này được anh lấy cảm hứng từ cụm từ “lời đường mật ngọt ngào”. Chữ “điềm” mang nghĩa ngọt ngào đã được anh thay bằng chữ “Trâm”, bởi vì bản thân Đường Trâm đối với anh chính là sự ngọt ngào nhất thế gian này.
Anh còn nung nấu ý định nghiên cứu một dòng robot mang tên Trâm Ngôn, cái tên tiếp theo anh đã nghĩ xong rồi, đó là “Trâm Ngọt”. Những chú robot này sẽ không được dùng cho mục đích thương mại mà chỉ để trưng bày làm kỷ niệm mà thôi. Những mẫu robot thương mại thì anh vẫn sẽ cùng nhóm Trương Miễn nghiên cứu, họ vẫn sẽ là một đội ngũ ăn ý, nhưng dòng robot Trâm Ngôn sẽ là món quà độc nhất vô nhị dành riêng cho anh và Đường Trâm. Dòng robot Trâm Ngôn, với chữ Trâm lấy từ Đường Trâm và chữ Ngôn lấy từ Nhậm Ngôn Kinh. Dòng sản phẩm này sẽ tồn tại mãi với thời gian như minh chứng cho tình yêu của họ. Thế nhưng tất cả hiện giờ mới chỉ là những dự định ban đầu, cần có thêm thời gian để anh từng bước thực hiện hóa chúng.
Đường Trâm đâu có biết Nhậm Ngôn Kinh lại suy nghĩ sâu xa đến nhường ấy chỉ trong một quãng thời gian ngắn. Tâm trí cô lúc này vẫn đang mải mê với nhiệm vụ ba mươi ba. Cô không chỉ đơn thuần muốn hoàn thành nhiệm vụ, mà còn thấy tò mò về giới hạn kiên nhẫn của anh. Trong hoàn cảnh nào thì anh sẽ thực sự nổi giận đây? Nhậm Ngôn Kinh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má cô và hỏi: “Quýt hôm nay có ngon không em?”
Đường Trâm gật đầu lia lịa, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập ý cười rạng rỡ: “Ngon lắm anh ạ.”
“Ngon thì lần tới anh lại mang thêm qua cho em nhé.”
Ba Thanh liền nhắc nhở: “Trâm ơi, nhiệm vụ! Nhiệm vụ kìa!” Có điểm sinh lực thì tội gì mà không lấy chứ! Đường Trâm khẽ mím môi, cô lại một lần nữa lôi chuyện cũ ra để “hỏi tội”: “Anh đối xử với em tốt như vậy sao? Thế mà trước đây anh còn bảo là anh ghét em cơ đấy!”
Cả Đường Trâm và Ba Thanh lúc này đều đang trong trạng thái mơ màng nên không nhận ra rằng câu nói “anh ghét em” kia vốn dĩ chỉ xảy ra trong giấc mơ mà thôi. Ở đời thực, Nhậm Ngôn Kinh chưa bao giờ nói ra điều đó cả. Ba Thanh vẫn nhiệt tình cổ vũ: “Trâm ơi, nói hay lắm!” Cả người lẫn máy đều quên mất câu nói kia là một phần của nhiệm vụ trước đó, và càng ngó lơ bối cảnh diễn ra của nó. Kết quả là hai đứa đã dùng nội dung của nhiệm vụ cũ để đi “chất vấn” Nhậm Ngôn Kinh của hiện tại.
Vừa nghe thấy bốn chữ “anh ghét em”, những ký ức trong giấc mơ bỗng chốc hiện về mồn một trong tâm trí Nhậm Ngôn Kinh, từng thước phim lướt qua rõ nét hệt như vừa mới xảy ra tức thì. Ánh mắt anh bỗng chốc trầm xuống, đến khi anh ngước lên nhìn cô thì mọi cảm xúc dư thừa đã biến mất.
“Anh có nói vậy sao, bé cưng?”
Thấy cả hai đã lên xe, Ba Thanh vội vàng báo cáo với Đường Trâm: “Trâm ơi, cả hai người đi hết rồi nhé!” Nói xong, hệ thống liền gợi ý: “Hay là cô nhân cơ hội này thực hiện luôn nhiệm vụ mới đi.” Nhiệm vụ chọc giận Nhậm Ngôn Kinh ấy. Chẳng rõ liệu Nhậm Ngôn Kinh có thực sự nổi giận hay không, nhưng trong lòng Đường Trâm lúc này bỗng dâng lên một chút hụt hẫng nhẹ. Chỉ là một chút xíu mà thôi.
Nhậm Ngôn Kinh đã ngồi ở dưới nhà cô suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, vậy mà rốt cuộc hai người còn chẳng được nhìn mặt nhau lấy một lần. Anh thực sự cứ thế mà đi về sao? Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi, cô rút điện thoại ra rồi đ.á.n.h liều gọi điện cho anh. Tiếng chuông chưa kịp vang lên đến tiếng thứ hai thì đầu dây bên kia đã bắt máy. Từ trong điện thoại truyền đến tiếng nhịp thở đều đặn và nhẹ nhàng của anh. Đường Trâm nhìn chăm chăm vào cây b.út trên tay, khẽ hỏi: “Anh về rồi sao?”
Nhậm Ngôn Kinh trả lời ngay lập tức: “Anh chưa về.” Dường như anh đang bật chế độ rảnh tay trong xe, cô thậm chí còn nghe rõ được tiếng động cơ xe đang nổ máy.
Đường Trâm ngơ ngác: “???”.
“Bé cưng ơi, xuống đây với anh đi.”
Ba Thanh kinh hãi thốt lên: “Trời đất ơi!!! Nam chính lại chơi chiêu dương đông kích tây kìa!”
Chu Tự Tư thì đúng là đã đi thật rồi, anh ta còn phải bắt chuyến bay sớm vào sáng mai để đi công tác ở thành phố khác, lịch trình rất dày đặc nên rời đi là về thẳng nhà ngay. Thế nhưng Nhậm Ngôn Kinh sau khi lái xe ra khỏi cổng chính của khu chung cư thì đã nhanh ch.óng vòng xe trở lại.
Đường Trâm đặt b.út xuống, nhanh chân chạy xuống lầu. Vừa chạy ra đến cửa, cô đã thấy Nhậm Ngôn Kinh đang đứng đợi sẵn. Anh diện một bộ đồ leo núi màu đen cá tính, bên dưới phối cùng quần túi hộp cùng màu và đôi bốt da cao cổ, nhìn anh lúc này đúng là đạt đến một đỉnh cao nhan sắc mới. Hệ thống Ba Thanh nhận xét: “Tao chưa bao giờ nghi ngờ trí tuệ của anh nhà cô, và nhan sắc của anh ta lại càng không phải bàn cãi.”
Đường Trâm giữ ý tiến lại gần anh vài bước, giả vờ như không biết mà hỏi: “Sao anh vẫn chưa về vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Vì anh không muốn về.” Nói đoạn, anh khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Anh muốn được nhìn thấy em.”
Hôm nay anh đã ngồi ở nhà cô lâu như vậy, thế mà đến cái bóng dáng của cô cũng chẳng được thấy. Trong suốt hơn một tiếng đồng hồ đó, ngồi bên cạnh anh là Chu Tự Tư, phía đối diện là mẹ của cô, anh vừa phải xã giao vừa phải dành thời gian để vẽ ra biết bao kế hoạch cho tương lai của hai người trong đầu. Ví dụ như anh định sau này sẽ thành lập một công ty riêng, và cái tên anh chọn chính là “Mật Ngữ Trâm Ngôn”. Cái tên này được anh lấy cảm hứng từ cụm từ “lời đường mật ngọt ngào”. Chữ “điềm” mang nghĩa ngọt ngào đã được anh thay bằng chữ “Trâm”, bởi vì bản thân Đường Trâm đối với anh chính là sự ngọt ngào nhất thế gian này.
Anh còn nung nấu ý định nghiên cứu một dòng robot mang tên Trâm Ngôn, cái tên tiếp theo anh đã nghĩ xong rồi, đó là “Trâm Ngọt”. Những chú robot này sẽ không được dùng cho mục đích thương mại mà chỉ để trưng bày làm kỷ niệm mà thôi. Những mẫu robot thương mại thì anh vẫn sẽ cùng nhóm Trương Miễn nghiên cứu, họ vẫn sẽ là một đội ngũ ăn ý, nhưng dòng robot Trâm Ngôn sẽ là món quà độc nhất vô nhị dành riêng cho anh và Đường Trâm. Dòng robot Trâm Ngôn, với chữ Trâm lấy từ Đường Trâm và chữ Ngôn lấy từ Nhậm Ngôn Kinh. Dòng sản phẩm này sẽ tồn tại mãi với thời gian như minh chứng cho tình yêu của họ. Thế nhưng tất cả hiện giờ mới chỉ là những dự định ban đầu, cần có thêm thời gian để anh từng bước thực hiện hóa chúng.
Đường Trâm đâu có biết Nhậm Ngôn Kinh lại suy nghĩ sâu xa đến nhường ấy chỉ trong một quãng thời gian ngắn. Tâm trí cô lúc này vẫn đang mải mê với nhiệm vụ ba mươi ba. Cô không chỉ đơn thuần muốn hoàn thành nhiệm vụ, mà còn thấy tò mò về giới hạn kiên nhẫn của anh. Trong hoàn cảnh nào thì anh sẽ thực sự nổi giận đây? Nhậm Ngôn Kinh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má cô và hỏi: “Quýt hôm nay có ngon không em?”
Đường Trâm gật đầu lia lịa, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập ý cười rạng rỡ: “Ngon lắm anh ạ.”
“Ngon thì lần tới anh lại mang thêm qua cho em nhé.”
Ba Thanh liền nhắc nhở: “Trâm ơi, nhiệm vụ! Nhiệm vụ kìa!” Có điểm sinh lực thì tội gì mà không lấy chứ! Đường Trâm khẽ mím môi, cô lại một lần nữa lôi chuyện cũ ra để “hỏi tội”: “Anh đối xử với em tốt như vậy sao? Thế mà trước đây anh còn bảo là anh ghét em cơ đấy!”
Cả Đường Trâm và Ba Thanh lúc này đều đang trong trạng thái mơ màng nên không nhận ra rằng câu nói “anh ghét em” kia vốn dĩ chỉ xảy ra trong giấc mơ mà thôi. Ở đời thực, Nhậm Ngôn Kinh chưa bao giờ nói ra điều đó cả. Ba Thanh vẫn nhiệt tình cổ vũ: “Trâm ơi, nói hay lắm!” Cả người lẫn máy đều quên mất câu nói kia là một phần của nhiệm vụ trước đó, và càng ngó lơ bối cảnh diễn ra của nó. Kết quả là hai đứa đã dùng nội dung của nhiệm vụ cũ để đi “chất vấn” Nhậm Ngôn Kinh của hiện tại.
Vừa nghe thấy bốn chữ “anh ghét em”, những ký ức trong giấc mơ bỗng chốc hiện về mồn một trong tâm trí Nhậm Ngôn Kinh, từng thước phim lướt qua rõ nét hệt như vừa mới xảy ra tức thì. Ánh mắt anh bỗng chốc trầm xuống, đến khi anh ngước lên nhìn cô thì mọi cảm xúc dư thừa đã biến mất.
“Anh có nói vậy sao, bé cưng?”