Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 181

Lê Nhiễm nghĩ như vậy và đã thốt ra lời chất vấn: “Nhậm Ngôn Kinh, liệu anh có chắc chắn là mình không nhìn lầm người không?” Đối với vụ việc chú mèo máy, cô đã dành rất nhiều thời gian để xâu chuỗi và xem xét lại mọi thứ, và kết luận cuối cùng của cô vẫn là: Đường Trâm chính là kẻ tình nghi lớn nhất! Cô ta có động cơ, có thời gian và có cả cơ hội để ra tay. Có lẽ Lộ Ngư không hề vu khống. Sai lầm duy nhất của Lộ Ngư là đã lên tiếng buộc tội khi chưa có bằng chứng xác thực mà thôi! Còn sự thật cuối cùng ra sao thì vẫn chưa ai hay biết.

Nhậm Ngôn Kinh dường như đã không còn đủ kiên nhẫn để lắng nghe thêm một lời nào từ cô nữa. Khi lướt qua vai Lê Nhiễm, anh chỉ để lại một câu nói vô cùng thản nhiên nhưng đầy sức nặng:

“Tôi lựa chọn tin tưởng cô ấy vô điều kiện.”

Bất kể ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, bất kể quá trình sự việc ra sao... anh vẫn sẽ luôn đặt trọn niềm tin nơi cô. Duy nhất chỉ tin tưởng mỗi mình cô mà thôi.

chương 123 : anh ấy sẽ không giận

Nhậm Ngôn Kinh nói xong thì rời đi ngay, anh còn phải đến đón Đường Trâm tan học nên không muốn lãng phí thời gian ở đây thêm nữa. Vừa bước ra khỏi cổng trường, Đường Trâm đã nhìn thấy chiếc xe thể thao màu đen quen thuộc đang đỗ gần đó. Dưới những ánh nhìn tò mò và đầy hứng thú của mọi người xung quanh, cô nhanh chân chạy lại rồi leo lên xe.

Vừa ngồi vào trong, nhìn thấy Nhậm Ngôn Kinh đang ở ghế lái, cô lại nhớ ngay đến nhiệm vụ của mình. Với tâm thế đã đến đây rồi thì cứ làm cho xong, Đường Trâm lấy lại bình tĩnh rồi ngập ngừng lên tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh này, anh có biết không, hôm nay em đã nhìn thấy một cặp đôi cãi nhau đấy.”

Vừa nghe thấy hai chữ cãi nhau, Nhậm Ngôn Kinh bỗng thấy hơi lo lắng, anh đưa tay lên xoa xoa trán. Cặp đôi phù dâu phù rể cãi vã trong đám cưới của Nhậm Nhạn Ân ngày trước, sau khi chia tay đến tận bây giờ vẫn chưa thấy làm hòa. Chẳng lẽ cặp đôi mà Đường Trâm gặp hôm nay cũng đang đòi chia tay sao? Nếu không thì đang yên đang lành sao lại cãi vã làm gì? Nhậm Ngôn Kinh khẽ nhướng mày, anh cố gắng giữ tâm trạng bình ổn rồi hỏi: “Rồi sao nữa em?”

Đường Trâm ghé khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lại gần anh, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy vẻ thắc mắc: “Sao anh không hỏi xem họ cãi nhau vì chuyện gì vậy?”

Nhậm Ngôn Kinh thực sự chẳng muốn bận tâm đến chuyện của người khác, anh vốn chẳng có chút tò mò nào về các cặp đôi lạ mặt cả. Thế nhưng thấy Đường Trâm hào hứng hỏi như vậy, anh đành phải phối hợp đáp lại: “Bé cưng ơi, vậy họ cãi nhau vì lý do gì thế?”

Đường Trâm vừa bấm đốt ngón tay vừa giải thích: “Vì bạn nữ đã chạm vào yết hầu của bạn nam, nên bạn nam đó đã nổi giận đùng đùng luôn...”

Hóa ra là vì chuyện này sao? Nhậm Ngôn Kinh bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Anh đưa tay kéo nhẹ cổ chiếc áo len đang mặc để phần cổ áo rộng ra một chút. Anh thở hắt ra một hơi, rồi bất ngờ vươn tay nắm lấy bàn tay của Đường Trâm, đặt những ngón tay của cô lên bờ môi mình.

Sau khi đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên từng ngón tay của cô, anh chậm rãi hỏi: “Có phải như thế này không?” Nói xong, anh dẫn dắt bàn tay cô di chuyển xuống phía dưới, để những đầu ngón tay của cô lướt nhẹ qua môi dưới, cằm rồi dừng lại ngay tại yết hầu của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba Thanh gào thét trong đầu cô: “Ư... a... a... a... a... a...!”

Đường Trâm sững sờ: “!!!”

Đầu ngón tay cô bỗng chốc tê dại, cả bàn tay cũng trở nên cứng nhắc. Chuyện này hoàn toàn khác xa với những gì cô tưởng tượng! Theo lời kể của Ba Thanh, yết hầu là một bộ phận rất nhạy cảm và dễ tổn thương, nếu không thì tại sao thú dữ khi tấn công con người lại luôn nhắm vào vùng cổ đầu tiên chứ? Chính vì nơi đó rất nguy hiểm mà!

Vậy mà Nhậm Ngôn Kinh không những không giận, mà trái lại còn chủ động phối hợp với cô. Đường Trâm vừa mới nghĩ đến đây thì giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ của Nhậm Ngôn Kinh đã vang lên trong không gian hẹp của chiếc xe: “Bé cưng à, anh không giống người đàn ông đó đâu.” Anh sẽ không bao giờ để tâm, lại càng không bao giờ nổi giận với cô vì chuyện này. “Vì vậy, em cứ việc mạnh dạn hơn một chút đi.”

Ba Thanh đau đớn thốt lên: “Nam chính ơi! Anh không còn là chàng trai ngây ngô trong tình yêu nữa rồi!”

“Anh thay đổi thật rồi! Anh thực sự đã thay đổi quá nhiều rồi!”

Ngay khi đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào yết hầu của anh, Đường Trâm đã theo phản xạ mà dứt khoát rụt tay lại. Trái tim cô đập thình thịch loạn nhịp, những ngón tay bên phải vẫn còn cảm giác tê rần chưa dứt. Tại sao phản ứng của Nhậm Ngôn Kinh lại chẳng giống với dự đoán của Ba Thanh chút nào vậy chứ... Trong lúc hoảng loạn, cô chỉ kịp thốt lên: “Anh mau đưa em về nhà đi, muộn lắm rồi đấy.”

Từ ghế lái vang lên một tiếng cười khẽ đầy sảng khoái: “Rõ rồi thưa vợ.”

Vừa về đến cổng nhà, Đường Trâm đã vội vàng tháo dây an toàn, mở cửa xe rồi chạy biến vào trong nhà, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe xem Nhậm Ngôn Kinh nói gì phía sau nữa. Sau khi dùng bữa tối cùng gia đình mới, cô vào phòng riêng để vẽ tranh, cô muốn ghi lại chuyến tham quan phòng thí nghiệm hàng đầu lúc trước. Mặc dù hôm đó đã xảy ra một vài chuyện không mấy vui vẻ, chiếc đuôi của chú mèo máy cũng bị hỏng một cách bí ẩn, nhưng ngoài những điều đó ra, vẫn còn rất nhiều khoảnh khắc ấm áp đáng để lưu giữ. Ví dụ như việc nhóm Thẩm Thuyên Lễ luôn đứng về phía cô. Ví dụ như lời khẳng định tin tưởng tuyệt đối của Nhậm Ngôn Kinh. Hay như việc cô đã được tận mắt chiêm ngưỡng những mẫu robot hiện đại đầy ấn tượng. Nếu được chọn lại một lần nữa, cô vẫn sẽ chọn đi cùng Nhậm Ngôn Kinh. Bởi lẽ niềm vui và những gì gặt hái được luôn lớn lao hơn những điều nuối tiếc.

Đường Trâm đang mải mê tập trung vào từng nét vẽ thì phía dưới lầu bắt đầu vang lên những tiếng động xôn xao, lờ mờ còn nghe thấy cả tiếng trò chuyện. Cô không mảy may suy nghĩ cho đến khi Ba Thanh chủ động lên tiếng: “Trâm ơi, Chu Tự Tư đến chơi kìa.”

Đường Trâm khựng tay lại, đôi mắt trong veo thoáng chút ngạc nhiên: “Sao anh ấy lại...” Cô chưa kịp nói hết câu đã sực nhớ ra, hồi ở sân bay Chu Tự Tư đã từng bảo sẽ qua thăm mẹ cô. Lúc đó cô cứ ngỡ anh ta chỉ nói đùa cho vui, không ngờ anh ta lại thực sự tìm đến tận nơi. Nhưng vì không thấy ai gọi xuống lầu nên cô quyết định cứ giả vờ như không biết gì cả. Dù sao thì cô và người anh hờ Chu Tự Tư này cũng chẳng thân thiết gì cho cam.

Trong lúc Đường Trâm đang làm bộ như không hay biết gì, thì phía dưới phòng khách, bà Lưu đang tiếp đón Chu Tự Tư.

“Mời ngồi, cậu Chu muốn uống chút gì không?”

Chu Tự Tư lịch sự đáp: “Cháu uống nước lọc là được rồi ạ.”