Trong khi đám đông đang mải mê tranh luận, tài khoản “Cặp đôi Trâm Ngôn hôm nay đã phát kẹo chưa” lại một lần nữa xuất hiện.
“Tôi biết mà, việc Nhậm Ngôn Kinh lần nào cũng chịu nhún nhường vì Đường Trâm chắc chắn khiến các bạn thấy vừa đau lòng vừa ghen tị đúng không, tôi hiểu, tôi thực sự hiểu mà.”
“Nhưng biết làm sao đây, vì anh ấy tình nguyện như vậy cơ mà?”
Cả nhóm chỉ biết câm nín: “...”
“Này, sao người này vẫn còn ở đây thế?”
“Chẳng lẽ bạn chính là Đường Trâm đấy chứ?”
“Lần nào có tranh luận bạn cũng nhảy vào, chắc chắn bạn chính là cô ta rồi!”
Người đó liền đáp lại bằng vẻ tinh nghịch: “Tôi không phải Đường Trâm đâu, tôi chỉ là một người ủng hộ trung thành của cô ấy thôi nhé!”
Đường Trâm, người đang được các “fan hâm mộ” hết lòng quan tâm, vừa trải qua đêm đầu tiên nơi đất khách quê người. Cô vốn dĩ cứ ngỡ lần đầu ra nước ngoài mình sẽ thấy bất an và không quen lắm, nhưng thực tế lúc này cô lại thấy hết sức an lòng. Chuyện ăn ở đều đã có Nhậm Ngôn Kinh sắp xếp ổn thỏa, cô chỉ cần yên tâm đi theo sau lưng anh là đủ. Anh đã lo liệu mọi thứ vô cùng chu đáo.
Bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi dày đặc, không khí lạnh lẽo nhưng trong phòng lại rất ấm áp. Đường Trâm ngồi trên giường gọi điện cho người mẹ mới nhận ở trong nước, cô hào hứng kể lại quá trình phỏng vấn ngày hôm nay. Bà Lưu khen ngợi cô suốt cả buổi, bảo rằng cô đã thể hiện rất xuất sắc.
Sau khi cúp máy, Đường Trâm vừa quay đầu lại đã thấy trên bàn đầu giường đặt sẵn một ly nước ấm mà Nhậm Ngôn Kinh vừa mới rót cho cô. Mọi thứ đều thật tuyệt vời, một đêm tuyết rơi, một căn phòng ấm cúng và một buổi tối thanh bình. Duy chỉ có một điều là căn phòng này chỉ có duy nhất một chiếc giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Nhậm Ngôn Kinh đang tựa lưng vào thành giường để đọc các bài báo cáo khoa học. Phần lớn thời gian anh đọc rất nhanh, thỉnh thoảng mới dừng lại một chút để suy ngẫm. Đường Trâm bắt đầu thấy ngập ngừng, tối nay cô nên ngủ ở đâu mới phải đây? Cô và Nhậm Ngôn Kinh vẫn chưa chính thức làm hòa với nhau. Mà ở đây lại chỉ có một chiếc giường, liệu có ổn không? Ba Thanh lên tiếng trấn an cô: “Trâm ơi, dù là trước hay sau khi chia tay thì hai người vẫn luôn giữ mối quan hệ trong sáng mà, giờ danh phận vẫn chưa rõ ràng, hai người cũng chưa quay lại với nhau, nên với tính cách của nam chính thì chắc chắn anh ta sẽ không làm gì quá giới hạn đâu, cô cứ yên lòng đi nhé.”
Cũng đúng, cô và Nhậm Ngôn Kinh xưa nay vẫn luôn rất chuẩn mực. Đường Trâm yên tâm leo lên giường chuẩn bị đi ngủ. Quả nhiên Nhậm Ngôn Kinh chẳng hề có hành động gì lạ, anh chỉ giúp cô tắt đèn trong phòng rồi khẽ nói một câu chúc ngủ ngon. Trong lúc ngủ mơ màng, Đường Trâm cảm thấy mình bị ai đó ôm c.h.ặ.t cả người lẫn chăn vào lòng, nhưng vì đã quá quen với cái ôm này nên cô thấy rất an tâm. Cô không hề tỉnh giấc mà càng chìm sâu hơn vào giấc mơ ngọt ngào.
Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, cô đã nghe thấy tiếng Ba Thanh thầm thì: “Quả nhiên, Trâm ơi, lại thêm một đêm trong sáng nữa trôi qua.”
Đường Trâm thắc mắc: “Ba Thanh này, sao giọng mày nghe có vẻ hơi thất vọng vậy?”
Hệ thống vội vàng thanh minh: “Làm gì có chứ Trâm ơi, tao đâu có thất vọng gì đâu.” Nói xong nó liền bồi thêm một câu: “Bọn tao là hệ thống nên đều phải ký thỏa thuận bảo mật quyền riêng tư rồi, chuyện có trong sáng hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn tao cả.” Dù sao thì nó cũng có được nhìn thấy gì đâu. Ba Thanh chỉ là tò mò không biết nam chính có thể giữ mình được bao lâu mà thôi.
Trong cuốn truyện ngọt ngào kia, nam chính dường như luôn giữ một tình yêu rất thuần khiết, ngay cả với nữ chính cũng chẳng có lấy một nụ hôn. Hai người họ ngoài việc trao đổi về học thuật thì đời tư rất ít khi tương tác với nhau. Kịch bản vốn dĩ là như vậy, nam nữ chính là những tâm hồn đồng điệu, tình cảm của họ rất đơn giản và trong trẻo. Tuy nhiên, với tư cách là một hệ thống, Ba Thanh biết rõ mọi chỉ số của nam chính đều ở mức cực phẩm, nên nó chẳng hề nghi ngờ năng lực của anh, chỉ là tò mò một chút thôi.
Đường Trâm trước đây chưa từng bận tâm đến vấn đề này, giờ nghe Ba Thanh nhắc tới mới thấy giật mình. Không ngờ trụ sở hệ thống lại lo xa đến mức tính đến cả những chuyện như vậy, nếu là cô thì chắc chắn chẳng bao giờ nghĩ ra nổi.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh đã lên lịch trình dắt cô đi xem triển lãm tranh. Ý của anh là nếu đã mất công sang tận đây rồi thì nhất định phải đi xem triển lãm, coi như là một cách để Đường Trâm tích lũy thêm kinh nghiệm cho buổi triển lãm cá nhân của cô sau này. Tuy nhiên hôm nay không chỉ có hai người, Nhậm Ngôn Kinh còn có những người bạn khác đến tham gia cùng.
Biết tin Nhậm Ngôn Kinh sẽ ở lại thành phố này vài ngày, Giang Chức đã cùng bạn trai lặn lội tới đây để đón tiếp anh. Trường của cô ấy ở thành phố khác nhưng việc di chuyển qua đây cũng khá thuận tiện. Đường Trâm vẫn nhớ rõ cô gái dịu dàng và tinh tế này. Cô nhớ lần gặp trước, Ba Thanh từng nói Giang Chức đã thầm yêu Nhậm Ngôn Kinh suốt bao nhiêu năm trời. Giờ cô ấy đã có bạn trai, chắc hẳn là đã buông bỏ được đoạn tình cảm kia rồi. Dù chưa hoàn toàn quên hết thì cô ấy chắc cũng đã sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống mới. Dù sao thì đây cũng là một tín hiệu đáng mừng. Bởi nam chính và nữ chính mới là một cặp định sẵn, việc cứ mãi ôm giữ tình cảm với nam chính là điều vô nghĩa, sống tốt cuộc đời của chính mình mới là quan trọng nhất. Đây cũng chính là điều mà Đường Trâm tự nhủ với bản thân mình.
Khi hai nhóm gặp nhau, sau một hồi chào hỏi xã giao thì cả đoàn mới bắt đầu đi xem triển lãm. Bạn trai của Giang Chức là người gốc Quảng Châu, anh ta nói một thứ tiếng phổ thông hơi lơ lớ giọng Quảng, thỉnh thoảng lại đệm thêm tiếng Quảng Đông và tiếng Anh rất lưu loát. Anh ta là dân kỹ thuật chính hiệu, không am hiểu nhiều về nghệ thuật nên hôm nay đi cùng chủ yếu là để tháp tùng bạn gái.
“Tôi biết mà, việc Nhậm Ngôn Kinh lần nào cũng chịu nhún nhường vì Đường Trâm chắc chắn khiến các bạn thấy vừa đau lòng vừa ghen tị đúng không, tôi hiểu, tôi thực sự hiểu mà.”
“Nhưng biết làm sao đây, vì anh ấy tình nguyện như vậy cơ mà?”
Cả nhóm chỉ biết câm nín: “...”
“Này, sao người này vẫn còn ở đây thế?”
“Chẳng lẽ bạn chính là Đường Trâm đấy chứ?”
“Lần nào có tranh luận bạn cũng nhảy vào, chắc chắn bạn chính là cô ta rồi!”
Người đó liền đáp lại bằng vẻ tinh nghịch: “Tôi không phải Đường Trâm đâu, tôi chỉ là một người ủng hộ trung thành của cô ấy thôi nhé!”
Đường Trâm, người đang được các “fan hâm mộ” hết lòng quan tâm, vừa trải qua đêm đầu tiên nơi đất khách quê người. Cô vốn dĩ cứ ngỡ lần đầu ra nước ngoài mình sẽ thấy bất an và không quen lắm, nhưng thực tế lúc này cô lại thấy hết sức an lòng. Chuyện ăn ở đều đã có Nhậm Ngôn Kinh sắp xếp ổn thỏa, cô chỉ cần yên tâm đi theo sau lưng anh là đủ. Anh đã lo liệu mọi thứ vô cùng chu đáo.
Bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi dày đặc, không khí lạnh lẽo nhưng trong phòng lại rất ấm áp. Đường Trâm ngồi trên giường gọi điện cho người mẹ mới nhận ở trong nước, cô hào hứng kể lại quá trình phỏng vấn ngày hôm nay. Bà Lưu khen ngợi cô suốt cả buổi, bảo rằng cô đã thể hiện rất xuất sắc.
Sau khi cúp máy, Đường Trâm vừa quay đầu lại đã thấy trên bàn đầu giường đặt sẵn một ly nước ấm mà Nhậm Ngôn Kinh vừa mới rót cho cô. Mọi thứ đều thật tuyệt vời, một đêm tuyết rơi, một căn phòng ấm cúng và một buổi tối thanh bình. Duy chỉ có một điều là căn phòng này chỉ có duy nhất một chiếc giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Nhậm Ngôn Kinh đang tựa lưng vào thành giường để đọc các bài báo cáo khoa học. Phần lớn thời gian anh đọc rất nhanh, thỉnh thoảng mới dừng lại một chút để suy ngẫm. Đường Trâm bắt đầu thấy ngập ngừng, tối nay cô nên ngủ ở đâu mới phải đây? Cô và Nhậm Ngôn Kinh vẫn chưa chính thức làm hòa với nhau. Mà ở đây lại chỉ có một chiếc giường, liệu có ổn không? Ba Thanh lên tiếng trấn an cô: “Trâm ơi, dù là trước hay sau khi chia tay thì hai người vẫn luôn giữ mối quan hệ trong sáng mà, giờ danh phận vẫn chưa rõ ràng, hai người cũng chưa quay lại với nhau, nên với tính cách của nam chính thì chắc chắn anh ta sẽ không làm gì quá giới hạn đâu, cô cứ yên lòng đi nhé.”
Cũng đúng, cô và Nhậm Ngôn Kinh xưa nay vẫn luôn rất chuẩn mực. Đường Trâm yên tâm leo lên giường chuẩn bị đi ngủ. Quả nhiên Nhậm Ngôn Kinh chẳng hề có hành động gì lạ, anh chỉ giúp cô tắt đèn trong phòng rồi khẽ nói một câu chúc ngủ ngon. Trong lúc ngủ mơ màng, Đường Trâm cảm thấy mình bị ai đó ôm c.h.ặ.t cả người lẫn chăn vào lòng, nhưng vì đã quá quen với cái ôm này nên cô thấy rất an tâm. Cô không hề tỉnh giấc mà càng chìm sâu hơn vào giấc mơ ngọt ngào.
Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, cô đã nghe thấy tiếng Ba Thanh thầm thì: “Quả nhiên, Trâm ơi, lại thêm một đêm trong sáng nữa trôi qua.”
Đường Trâm thắc mắc: “Ba Thanh này, sao giọng mày nghe có vẻ hơi thất vọng vậy?”
Hệ thống vội vàng thanh minh: “Làm gì có chứ Trâm ơi, tao đâu có thất vọng gì đâu.” Nói xong nó liền bồi thêm một câu: “Bọn tao là hệ thống nên đều phải ký thỏa thuận bảo mật quyền riêng tư rồi, chuyện có trong sáng hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn tao cả.” Dù sao thì nó cũng có được nhìn thấy gì đâu. Ba Thanh chỉ là tò mò không biết nam chính có thể giữ mình được bao lâu mà thôi.
Trong cuốn truyện ngọt ngào kia, nam chính dường như luôn giữ một tình yêu rất thuần khiết, ngay cả với nữ chính cũng chẳng có lấy một nụ hôn. Hai người họ ngoài việc trao đổi về học thuật thì đời tư rất ít khi tương tác với nhau. Kịch bản vốn dĩ là như vậy, nam nữ chính là những tâm hồn đồng điệu, tình cảm của họ rất đơn giản và trong trẻo. Tuy nhiên, với tư cách là một hệ thống, Ba Thanh biết rõ mọi chỉ số của nam chính đều ở mức cực phẩm, nên nó chẳng hề nghi ngờ năng lực của anh, chỉ là tò mò một chút thôi.
Đường Trâm trước đây chưa từng bận tâm đến vấn đề này, giờ nghe Ba Thanh nhắc tới mới thấy giật mình. Không ngờ trụ sở hệ thống lại lo xa đến mức tính đến cả những chuyện như vậy, nếu là cô thì chắc chắn chẳng bao giờ nghĩ ra nổi.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh đã lên lịch trình dắt cô đi xem triển lãm tranh. Ý của anh là nếu đã mất công sang tận đây rồi thì nhất định phải đi xem triển lãm, coi như là một cách để Đường Trâm tích lũy thêm kinh nghiệm cho buổi triển lãm cá nhân của cô sau này. Tuy nhiên hôm nay không chỉ có hai người, Nhậm Ngôn Kinh còn có những người bạn khác đến tham gia cùng.
Biết tin Nhậm Ngôn Kinh sẽ ở lại thành phố này vài ngày, Giang Chức đã cùng bạn trai lặn lội tới đây để đón tiếp anh. Trường của cô ấy ở thành phố khác nhưng việc di chuyển qua đây cũng khá thuận tiện. Đường Trâm vẫn nhớ rõ cô gái dịu dàng và tinh tế này. Cô nhớ lần gặp trước, Ba Thanh từng nói Giang Chức đã thầm yêu Nhậm Ngôn Kinh suốt bao nhiêu năm trời. Giờ cô ấy đã có bạn trai, chắc hẳn là đã buông bỏ được đoạn tình cảm kia rồi. Dù chưa hoàn toàn quên hết thì cô ấy chắc cũng đã sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống mới. Dù sao thì đây cũng là một tín hiệu đáng mừng. Bởi nam chính và nữ chính mới là một cặp định sẵn, việc cứ mãi ôm giữ tình cảm với nam chính là điều vô nghĩa, sống tốt cuộc đời của chính mình mới là quan trọng nhất. Đây cũng chính là điều mà Đường Trâm tự nhủ với bản thân mình.
Khi hai nhóm gặp nhau, sau một hồi chào hỏi xã giao thì cả đoàn mới bắt đầu đi xem triển lãm. Bạn trai của Giang Chức là người gốc Quảng Châu, anh ta nói một thứ tiếng phổ thông hơi lơ lớ giọng Quảng, thỉnh thoảng lại đệm thêm tiếng Quảng Đông và tiếng Anh rất lưu loát. Anh ta là dân kỹ thuật chính hiệu, không am hiểu nhiều về nghệ thuật nên hôm nay đi cùng chủ yếu là để tháp tùng bạn gái.