Anh lấy một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi li ti trên trán cô. Đường Trâm hơi ngẩn người ra, cô vừa định mở miệng nói điều gì đó thì đúng lúc này, điện thoại của Nhậm Ngôn Kinh bỗng rung lên liên hồi. Anh cúi xuống nhìn tên người gọi rồi khẽ nhíu mày và bắt máy.

Vừa mới thông suốt cuộc gọi, đầu dây bên kia đã tuôn ra một tràng dài những lời vội vã. Khi người đó nói xong, sắc mặt của Nhậm Ngôn Kinh đã trở nên vô cùng khó coi. Trong lòng Đường Trâm bỗng trào dâng nỗi bất an, vì đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh có biểu cảm đáng sợ đến như vậy. Đợi đến khi anh cúp máy, cô mới nhỏ giọng hỏi: “A Kinh, có chuyện gì xảy ra vậy anh?”

Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy tay cô, giọng trầm xuống: “Bé cưng ơi, anh phải quay về thành phố J ngay bây giờ.”

Đường Trâm ngỡ ngàng: “Ngay lúc này sao anh?”

“Đúng vậy.”

“Sao mà đột ngột quá vậy ạ?”

Nhậm Ngôn Kinh rũ mắt đáp: “Có một số việc gấp xảy ra cần anh phải đến xử lý ngay lập tức.”

Trạng thái của anh thực sự rất bất thường, Đường Trâm gặng hỏi thêm: “Rốt cuộc là chuyện gì thế anh?”

Nhậm Ngôn Kinh lại đưa tay lên dùng mu bàn tay vuốt ve má cô, cố trấn an rằng không có chuyện gì to tát đâu, em đừng lo lắng quá nhé. Thế nhưng nhìn bộ dạng này của anh, rõ ràng là không thể là chuyện nhỏ được. Điều mà nam chính không nói ra, thì hệ thống Ba Thanh lại kể cho Đường Trâm nghe trước: “Trâm ơi, mẹ của nam chính vừa gặp t.a.i n.ạ.n ở ngoài trời và bị thương, nhưng cũng may là không ảnh hưởng đến tính mạng.”

Sao chuyện này lại có thể xảy ra được chứ... Giọng Đường Trâm run rẩy: “Ba Thanh ơi, trong cuốn tiểu thuyết kia có tình tiết này không?”

Hệ thống im lặng một hồi lâu rồi mới trả lời là không hề có. Rõ ràng lúc trước không có tình tiết này, vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện chứ? Thật trùng hợp là nó lại xảy ra ngay sau khi nam chính vừa thổ lộ rằng cô là nữ chính duy nhất trong đời anh.

Đường Trâm tự biết mình không mấy thông minh, nhưng vào lúc này đầu óc cô lại tỉnh táo lạ thường. Hơi lạnh từ máy điều hòa vẫn đang thổi vù vù, giữa tiết trời oi ả mà cô lại thấy lạnh thấu xương, cả người như bị đóng băng vậy: “Ba Thanh, chuyện này có liên quan đến nhiệm vụ nhánh kia không?”

Ba Thanh trả lời một cách mập mờ rằng có lẽ là vậy. Nói xong, hệ thống liền vội vàng an ủi cô rằng Trâm ơi cô đừng suy nghĩ nhiều quá, đây chắc chỉ là một sự cố tình cờ thôi. Nhưng Đường Trâm không tài nào coi đó là chuyện ngẫu nhiên được. Đây là một tín hiệu, một lời cảnh báo vì cô nữ phụ là cô đã không hoàn thành đúng mạch truyện. Hiện tại nạn nhân là mẹ của Nhậm Ngôn Kinh, vậy sau này sẽ đến lượt ai nữa đây? Nước mắt bắt đầu dâng đầy nơi đáy mắt cô. Ba Thanh cuống quýt khuyên nhủ: “Trâm ơi, đừng nghĩ quẩn mà, chuyện này không phải lỗi của cô đâu!”

Thực sự là không liên quan đến cô sao? Nhậm Ngôn Kinh lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà thu dọn hành lý, anh cũng không định mang theo đồ đạc gì cả. Sau khi dặn dò Đường Trâm một câu, anh định lập tức khởi hành đến thành phố X ngay.

Thế nhưng Đường Trâm đã lao tới ôm c.h.ặ.t lấy eo anh từ phía sau, giọng nghẹn ngào cầu xin: “Cho em đi cùng với có được không anh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhậm Ngôn Kinh đặt bàn tay mình lên tay cô, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể: “Bé cưng ơi, lần này không được thuận tiện cho lắm đâu.”

“Em muốn đi, anh dắt em theo đi mà...” Đường Trâm vùi mặt vào lưng anh, tiếng nói phát ra nghe hơi đục: “Em muốn được ở bên cạnh anh vào lúc này.”

Chẳng biết câu nói nào đã chạm đến trái tim anh, Nhậm Ngôn Kinh bỗng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô và chậm rãi đáp: “Được rồi, chúng mình cùng đi.”

Hai người lặng lẽ rời đi mà không báo cho ai biết, họ bắt xe ra thẳng sân bay và kịp chuyến bay gần nhất đến thành phố X. Đường Trâm không thắc mắc tại sao lúc nãy anh bảo về thành phố J mà giờ lại đi thành phố X. Trên máy bay, dù nam chính đã nỗ lực giữ bình tĩnh nhưng Đường Trâm vẫn nhận ra sự khác lạ của anh so với mọi ngày, đến nỗi tiếp viên hàng không cũng phải mấy lần tiến lại gần hỏi xem anh có cần giúp đỡ gì không.

Đường Trâm luôn nắm c.h.ặ.t lấy tay Nhậm Ngôn Kinh, khẽ nói: “A Kinh ơi, bất kể có chuyện gì xảy ra thì mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thôi mà.”

Vì Nhậm Ngôn Kinh không kể rõ nên theo lẽ thường cô cũng không được phép biết chuyện gì đang diễn ra, vì vậy cô cũng chẳng dám nhắc đến tình trạng của bác gái. Nhậm Ngôn Kinh khẽ vâng một tiếng rồi kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t, hai người cứ thế tựa đầu vào nhau suốt chặng đường dài.

Vừa bước xuống máy bay, họ đã thấy Nhậm Yên Nhi đ.á.n.h xe chờ sẵn ở phía ngoài, ngồi ở ghế phụ là Nhậm Yến Lý. Ngay khi mọi người tụ họp, họ lập tức lên xe lao thẳng đến bệnh viện. Trong xe không một ai lên tiếng nói chuyện. Cả Nhậm Yên Nhi và Nhậm Yến Lý cũng đều không nắm rõ tình hình cụ thể, phải đến bệnh viện mới biết được tình trạng của bác gái ra sao.

Đến nơi, cha của Nhậm Ngôn Kinh bước tới với khuôn mặt đầy vẻ nặng nề. Nhậm Ngôn Kinh đứng thẳng lưng, cất tiếng hỏi: “Bố ơi, mẹ sao rồi ạ?”

Ông Nhậm Bặc Sơn đưa tay lau mặt: “Vùng mặt bị thương rất nặng, có khả năng sẽ bị hỏng mặt, nhưng may là tính mạng không còn nguy hiểm nữa.”

Nhậm Ngôn Kinh nhắm nghiền mắt lại đầy đau đớn, mẹ của anh vốn là người rất yêu cái đẹp... “Sao mẹ lại gặp chuyện như vậy ạ?”

Ông Nhậm Bặc Sơn trầm giọng kể rằng đó là một tai nạn, khi mẹ anh đang trượt tuyết thì đột nhiên có một con báo tuyết lao ra tấn công. Nhậm Ngôn Kinh mệt mỏi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. Việc chạm trán thú dữ ở nơi hoang dã là chuyện cực kỳ hiếm gặp, vậy mà nó lại xảy ra.

Ông Nhậm Bặc Sơn nói tiếp: “Hai đứa đi đường chắc cũng mệt rồi, đi kiếm gì đó ăn trước đi đã, có chuyện gì lát nữa nói sau.”

Nhậm Yên Nhi và Nhậm Yến Lý đi mua đồ ăn, còn Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh thì đi ra một công viên nhỏ gần đó để chờ đợi. Khi xung quanh không còn ai, Nhậm Ngôn Kinh bất ngờ ôm chầm lấy Đường Trâm, giọng anh khản đặc: “Cho anh ôm một lát nhé.”

Anh dùng tay phải giữ c.h.ặ.t lấy gáy cô, tạo thành một cái ôm vô cùng khăng khít. Anh khẽ hỏi: “Bé cưng ơi, em sẽ luôn ở bên cạnh anh chứ?”

Câu hỏi này khiến Đường Trâm không biết phải trả lời sao cho phải. Không nhận được đáp án mình mong muốn, Nhậm Ngôn Kinh không kìm được mà cúi xuống nhìn cô: “Bé cưng?”

Đường Trâm cân nhắc từng chữ rồi mới đáp: “Em sẽ luôn ở bên anh.”
Chương 149 - Chương 149 | Đọc truyện tranh