Anh ghét em sao... Đường Trâm thực sự chưa nghĩ ra cách nào để thực hiện nhiệm vụ này. Thế nhưng ngoài việc phải đau đầu vì nhiệm vụ ra, Đường Trâm còn gặp phải một rắc rối lớn hơn nhiều, đó chính là... cô bắt buộc phải tham gia tiết tự học buổi tối!

Một đứa học kém như cô sợ nhất chính là giờ tự học buổi tối! Huống hồ trong giờ đó lại có hàng đống đề kiểm tra đang chờ được giải quyết nữa chứ. Nhìn xấp đề dày cộp trước mặt, Đường Trâm thẫn thờ hỏi hệ thống: “Ba Thanh ơi, tao cũng phải làm đống này sao?”

Ba Thanh lí nhí đáp: “Trâm ơi, bắt buộc phải làm thôi.” Dù sao hiện giờ thân phận của cô cũng là học sinh lớp mười hai trường Trung học trực thuộc Đại học B mà. Học sinh lớp mười hai thì làm sao có chuyện không làm đề kiểm tra được chứ? “Nhưng mà... nhưng mà...”

Đương nhiên cô vẫn còn nhớ được một phần kiến thức cấp ba, chưa đến mức trả sạch chữ nghĩa cho thầy cô giáo. Thế nhưng nỗi ác mộng lớn nhất của học sinh kém chính là việc phải giải đề. Đường Trâm bất lực vỗ nhẹ vào trán mình, cam chịu trải một tờ đề ra bàn, cầm b.út lên và bắt đầu cặm cụi viết.

Cô vẫn giữ ý định từ chối lời đề nghị giúp đỡ gian lận của Ba Thanh. Dù học hành chẳng ra sao nhưng cô vẫn là một học sinh có thái độ vô cùng nghiêm túc. Không làm được bài cũng không sao, nhưng nhất định bài làm đó phải là do chính tay cô viết ra. Năm xưa Đường Trâm có thể thi đỗ vào một trường đại học tầm trung, chứng tỏ cô cũng không hẳn là một đứa dốt đặc cán mai. Chỉ có điều lần đó cô gặp may mắn lớn, đúng lúc ôn trúng những phần kiến thức quan trọng nên mới đạt được điểm số cao nhất trong suốt ba năm học. Còn bây giờ thì cô không còn cái vận may ấy nữa rồi. Đề thi của trường này thực sự quá khó, ít nhất là nó đã hoàn toàn làm khó cô.

Đường Trâm c.ắ.n b.út, nước mắt chực trào ra vì đống đề hóc b.úa kia, đúng lúc ấy bên cạnh cô vang lên một giọng nói quen thuộc: “Em có cần giúp gì không?”

Sau khi bị đống đề kiểm tra hành hạ suốt cả một tiết tự học, Đường Trâm ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn: “Nhậm Ngôn Kinh, có rất nhiều câu em không biết làm.”

Nhịp tim Nhậm Ngôn Kinh bỗng khựng lại một giây, rồi sau đó bắt đầu đập loạn nhịp một cách điên cuồng. Cách cô gọi tên anh, sao mà nghe thân thuộc đến thế. Cứ hệt như cô đã gọi tên anh hàng nghìn hàng vạn lần rồi vậy.

Đường Trâm không hỏi tại sao Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn ở đây mà chưa quay lại trường đại học. Lúc này cô thực sự đang rất cần sự giúp đỡ. Nhậm Ngôn Kinh lấy một chiếc ghế kê sát vào bàn của cô rồi hỏi: “Câu nào vậy em?”

Nếu cô bảo là tất cả thì liệu có làm anh hoảng sợ mà bỏ chạy ngay không nhỉ? Ba Thanh liền nhắc nhở: “Trâm ơi, nhiệm vụ! Nhiệm vụ kìa!” Bất kể là nhiệm vụ hai mươi chín hay ba mươi thì đều có thể bắt tay vào làm luôn được rồi! Nam chính rõ ràng là phải được ưu tiên hơn đống đề kiểm tra kia chứ. Bởi vì nếu không hoàn thành nhiệm vụ cô có thể sẽ mất mạng, còn hiện giờ dù cô có thi được không điểm đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả.

Đường Trâm cúi đầu quan sát xung quanh một lượt, tiếc là cô vẫn chưa tìm thấy mục tiêu mình cần. Ngay cả trên đường đi còn chẳng thấy vỏ chuối thì trong lớp học làm sao mà có được chứ. Không có vỏ chuối, cô chẳng thể nào giả vờ trượt chân để ngã vào lòng Nhậm Ngôn Kinh được. Thôi thì cứ tạm gác nhiệm vụ hai mươi chín lại, tập trung thực hiện nhiệm vụ ba mươi trước vậy. Đường Trâm có chút băn khoăn, sau một hồi thảo luận với Ba Thanh, cô đã nảy ra một ý tưởng.

“Em ghét nhất là việc phải giải đề.”

Chưa đợi Nhậm Ngôn Kinh kịp phản ứng, Đường Trâm đã nói tiếp: “Anh ơi, anh có thể nói một câu ‘Anh ghét em’ được không ạ?”

Nhậm Ngôn Kinh bỗng thấy nghẹt thở, anh hỏi lại: “Tại sao chứ?” Tại sao lại bắt anh phải nói câu đó với cô?

Đường Trâm dùng b.út khẽ chọc vào má mình, tạo thành một chiếc lúm đồng tiền thật xinh xắn: “Bởi vì em đã lớp mười hai rồi mà vẫn còn ghét việc giải đề như thế này, anh là học thần xuất sắc như vậy, chẳng lẽ anh không thấy ghét một người như em sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực chất là anh không hề thấy ghét cô chút nào. Tại sao phải ghét cô cơ chứ? Đường Trâm chớp mắt nài nỉ: “Không được sao anh? Anh khóa trên ơi, làm ơn, làm ơn đi mà.”

Cậu bạn ngồi bàn phía trước quay xuống góp chuyện: “Đường Trâm đang định dùng câu nói đó của anh để lấy thêm động lực giải đề đấy ạ?” Những người xung quanh cũng lần lượt tham gia vào cuộc trò chuyện.

“Anh tiền bối ơi, anh cứ chiều theo ý bạn ấy một lần đi mà.”

“Đúng đấy ạ, bạn ấy đã khẩn khoản xin anh như vậy rồi.”

“Chỉ là ba chữ thôi mà anh.”

“Yêu cầu này đơn giản quá rồi còn gì nữa.”

Yết hầu Nhậm Ngôn Kinh khẽ chuyển động, anh khẽ đáp: “Được rồi.” Anh phối hợp nói theo ý cô: “Anh ghét em...”

Anh ghét em, vì em không thuộc về anh.

Chương 95 : Suýt chút nữa bị chia tay

Cuối cùng cũng kết thúc tiết tự học buổi tối, Đường Trâm chẳng thể chờ đợi thêm được nữa mà chỉ muốn quay về ký túc xá ngay lập tức. Cô mệt mỏi đến mức đầu óc cứ mơ màng vì phải giải quá nhiều bài tập, lúc này cô chỉ muốn được ngả lưng lên giường nghỉ ngơi. Thế nhưng trong lòng cô vẫn luôn ghi nhớ nhiệm vụ mà hệ thống đã giao.

Việc tình cờ nhìn thấy một chiếc vỏ chuối trên đường chắc chắn là một chuyện có tỉ lệ xảy ra rất thấp, chính vì vậy cô cũng không quá chấp nhất vào việc đó nữa, chỉ cần tìm thấy một hòn đá nhỏ là được rồi. Thật may là vừa mới bước ra khỏi phòng học không xa, Đường Trâm đã nhìn thấy một hòn đá nằm ngay trên lối đi.

Ba Thanh hối thúc: “Mau dùng mưu mẹo đi nào Trâm ơi! Nam chính đang đứng ngay phía bên tay phải của cô đấy, lát nữa cô hãy nghiêng người sang bên đó, nhưng nhớ là biên độ đừng lớn quá nhé vì anh ta sẽ không đỡ cô đâu. Cô phải tự mình giữ thăng bằng cho thật tốt đấy!”

Tấm gương tày liếp của nữ chính vẫn còn rành rành ra đó. Chẳng rõ có phải do nam chính quá giữ lễ tiết hay không mà khi nữ chính định ngã vào lòng, anh đã chẳng hề đưa tay ra đỡ. Có lẽ lúc đó Nhậm Ngôn Kinh nghĩ rằng xung quanh cô ta có rất nhiều bạn nữ khác nên họ sẽ tự khắc giúp cô ấy đứng vững thôi. Hiện giờ, xung quanh Đường Trâm cũng có không ít bạn học nữ. Trong hoàn cảnh này, cho dù không có nam chính thì cô cũng rất khó bị ngã thật.

Đường Trâm vờ như vô tình dẫm chân lên hòn đá, rồi lại vờ như vô ý nghiêng người sang phía bên phải. Cô vẫn nhớ như in lời nhắc nhở của Ba Thanh nên biên độ nghiêng người của cô rất nhỏ. Nào ngờ, cô lại bất ngờ rơi vào một vòng tay ấm áp.

“Em khóa dưới ơi, cẩn thận nhé.”
Chương 139 - Chương 139 | Đọc truyện tranh