Ba Thanh nói tiếp: “Đợi đến khi những cảm xúc của nam chính từ mười tháng trước tác động đến anh ta của hiện tại, lúc đó anh ta sẽ chỉ mong sao cô mau ch.óng rời xa anh ta mà thôi!”
Sau chuyến đi mua sắm lớn quay trở về nhà, Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi ngồi vào bàn học, xé một mẩu giấy nhỏ viết lên đó một dòng chữ, nhờ Trâm Ngoan chuyển tới cho Nhậm Ngôn Kinh.
Nhậm Ngôn Kinh đang ở trong phòng khách sắp xếp mấy món đồ đông lạnh vào tủ lạnh. Anh vừa mới cất xong mấy hộp sữa chua thì nghe thấy giọng nói điện t.ử của Trâm Ngoan vang lên: “Có một mẩu giấy nhỏ mời chủ nhân kiểm tra ạ.”
Đã gần một tháng trôi qua kể từ lần cuối hai người truyền tin cho nhau qua giấy như thế này. Anh cúi người nhận lấy mẩu giấy từ tay chú robot nhỏ. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:
“Nhậm Ngôn Kinh ơi, anh đừng buồn nữa nhé.”
Nhậm Ngôn Kinh lấy b.út viết lại một dòng rồi nhờ Trâm Ngoan mang trả lại cho cô. Khi Đường Trâm đọc được những chữ trên giấy, cô mới nhận ra anh để tâm đến câu nói nhìn em với vẻ khinh miệt đến nhường nào.
Cô lại cúi đầu viết tiếp: “Đó không phải là lỗi của anh đâu.”
Là do cô trong giấc mơ quá đỗi mưu mô, nên mới khiến anh có thái độ như vậy. Đợi một lát, Đường Trâm lại nhận được mẩu giấy khác, trên đó ghi: “Tối nay bé cưng vẫn sẽ mơ thấy anh chứ?”
Cô trả lời: “Vâng ạ, chắc chắn rồi.”
Đến khi mẩu giấy quay lại tay cô một lần nữa, trên đó đã có thêm một hàng chữ: “Hy vọng anh trong giấc mơ hôm nay sẽ thể hiện tốt hơn một chút.”
Đường Trâm cũng chẳng rõ Nhậm Ngôn Kinh sẽ thể hiện tốt hơn như thế nào. Cô chỉ biết là bản thân mình chẳng ổn chút nào cả. Bởi vì lần này thời điểm cô quay về mười tháng trước lại không được đúng cho lắm, cô vừa mới xuyên qua đã thấy mình đang ngồi ngay trong lớp học rồi! Mà giáo viên đang đứng giảng bài trên bục giảng lại chính là người cô mới gặp hồi ban ngày, thầy Lận, giáo viên chủ nhiệm cũ của Nhậm Ngôn Kinh! Thầy Lận vậy mà lại dạy môn toán sao! Thật không may là môn toán của cô lại chẳng khá khẩm gì cho cam. Cũng may là thầy Lận không có cái thói quen xấu là hay gọi học sinh bất thình lình lên bảng trả lời câu hỏi.
Ba Thanh lên tiếng an ủi: “Trâm ơi đừng hoảng, nếu thầy có gọi cô lên trả lời thì tao sẽ đưa ngay đáp án đúng cho cô nhé.”
Đường Trâm dứt khoát từ chối. Dù học hành có lẹt đẹt thật nhưng cô cũng không muốn gian lận. Dù sao nhiệm vụ chính khi quay về mười tháng trước là để làm nhiệm vụ của hệ thống mà thôi. Hiện tại dù cô đang mang thân phận học sinh trường trung học nhưng cô cũng đâu cần phải làm một học thần. Không trả lời được thì thôi vậy. Chẳng có gì to tát cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm vừa mới nghĩ xong thì thầy Lận đã cất tiếng trên bục giảng: “Hôm nay thầy có mời một người anh khóa trên của các em, hiện đang là sinh viên khoa Trí tuệ nhân tạo của trường Đại học B, anh Nhậm Ngôn Kinh sẽ về đây để chia sẻ với các em những vốn liếng quý báu cho kỳ thi đại học sắp tới! Cả lớp cho một tràng pháo tay chào đón nào!”
Hồi ban ngày, Đường Trâm vẫn còn là người đi cùng anh, vậy mà giờ đây khi quay lại quá khứ, cô lại trở thành người ngồi dưới lắng nghe anh chia sẻ kinh nghiệm. Nhậm Ngôn Kinh hôm nay ăn mặc rất giản dị, bên trong là chiếc áo nỉ có mũ màu đen, khoác bên ngoài là chiếc áo khoác màu đỏ rực rỡ.
Ngay khi bước lên bục giảng, ánh mắt anh đã chạm ngay vào cái nhìn trong trẻo và ngây ngô của Đường Trâm, hàng lông mi anh khẽ rung động rồi anh nhanh ch.óng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Ba Thanh thầm nhủ: “Nam chính lại tỏ vẻ khinh thường không muốn nhìn cô kìa! Xem ra hình tượng cô nàng mưu mô lúc trước đã bắt đầu có hiệu quả rồi đấy Trâm ơi, thắng lợi đang ở ngay trước mắt!”
Bất kể ra sao thì việc bị cốt truyện tiêu diệt đang là một mối nguy hiểm cận kề. Vì vậy, lúc này cả Đường Trâm và Ba Thanh đều chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là chia tay thành công để bắt đầu một cuộc đời mới. Còn chuyện tương lai sau này ư? Cứ để đến lúc đó rồi hãy tính sau vậy.
Nhậm Ngôn Kinh đứng trên bục giảng chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm hay, sau đó còn gửi gắm những lời động viên chân thành, cuối cùng anh kết thúc bài nói bằng một câu chúc: “... Kỳ thi đại học đã ở ngay trước mắt rồi, chúc các em đều đạt được kết quả như mong đợi và đỗ vào những ngôi trường mà mình hằng mơ ước!”
Mãi mới nghe xong buổi chia sẻ, Đường Trâm xuống căng tin mua nước uống, thật tình cờ là trên đường cô lại bắt gặp Lê Nhiễm. Quả nhiên là các thầy cô đều chọn đúng một ngày để mời những học trò ưu tú về trường. Hồi ban ngày Đường Trâm đã gặp Lê Nhiễm rồi. Không ngờ khi quay về mười tháng trước, cô lại một lần nữa chạm mặt cô ấy.
Thế nhưng Lê Nhiễm của lúc này không mặc đồng phục, và cũng không hề quen biết Đường Trâm. Trên tay cô ấy cầm một phong thư, nét mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng và băn khoăn. Cô ấy bước lên phía trước vài bước, rồi lại quay người đi ngược lại, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần. Ngay cả Đường Trâm cũng nhận ra sự do dự trong lòng cô ấy.
Tâm trí cô ấy đang phải đấu tranh dữ dội vì điều gì vậy nhỉ? Cuối cùng, như thể đã hạ quyết tâm, cô ấy dứt khoát ném phong thư vào thùng rác rồi rảo bước rời đi mà không thèm quay đầu lại lấy một lần. Con đường này vốn ít học sinh qua lại, vào lúc này ngoại trừ Đường Trâm ra thì chẳng còn ai khác nữa.
Ba Thanh xúi giục Đường Trâm nhặt phong thư đó lên. Đường Trâm không hiểu chuyện gì bèn hỏi: “Ba Thanh này, mày có biết đó là thư gì không?”
Hệ thống tỏ vẻ bí hiểm: “Tất nhiên là biết rồi.”
Đường Trâm tò mò: “Thư gì thế mày?”
Ba Thanh hối thúc: “Trâm ơi, cô cứ nhặt lên xem là biết ngay thôi mà.”
Sau chuyến đi mua sắm lớn quay trở về nhà, Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi ngồi vào bàn học, xé một mẩu giấy nhỏ viết lên đó một dòng chữ, nhờ Trâm Ngoan chuyển tới cho Nhậm Ngôn Kinh.
Nhậm Ngôn Kinh đang ở trong phòng khách sắp xếp mấy món đồ đông lạnh vào tủ lạnh. Anh vừa mới cất xong mấy hộp sữa chua thì nghe thấy giọng nói điện t.ử của Trâm Ngoan vang lên: “Có một mẩu giấy nhỏ mời chủ nhân kiểm tra ạ.”
Đã gần một tháng trôi qua kể từ lần cuối hai người truyền tin cho nhau qua giấy như thế này. Anh cúi người nhận lấy mẩu giấy từ tay chú robot nhỏ. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:
“Nhậm Ngôn Kinh ơi, anh đừng buồn nữa nhé.”
Nhậm Ngôn Kinh lấy b.út viết lại một dòng rồi nhờ Trâm Ngoan mang trả lại cho cô. Khi Đường Trâm đọc được những chữ trên giấy, cô mới nhận ra anh để tâm đến câu nói nhìn em với vẻ khinh miệt đến nhường nào.
Cô lại cúi đầu viết tiếp: “Đó không phải là lỗi của anh đâu.”
Là do cô trong giấc mơ quá đỗi mưu mô, nên mới khiến anh có thái độ như vậy. Đợi một lát, Đường Trâm lại nhận được mẩu giấy khác, trên đó ghi: “Tối nay bé cưng vẫn sẽ mơ thấy anh chứ?”
Cô trả lời: “Vâng ạ, chắc chắn rồi.”
Đến khi mẩu giấy quay lại tay cô một lần nữa, trên đó đã có thêm một hàng chữ: “Hy vọng anh trong giấc mơ hôm nay sẽ thể hiện tốt hơn một chút.”
Đường Trâm cũng chẳng rõ Nhậm Ngôn Kinh sẽ thể hiện tốt hơn như thế nào. Cô chỉ biết là bản thân mình chẳng ổn chút nào cả. Bởi vì lần này thời điểm cô quay về mười tháng trước lại không được đúng cho lắm, cô vừa mới xuyên qua đã thấy mình đang ngồi ngay trong lớp học rồi! Mà giáo viên đang đứng giảng bài trên bục giảng lại chính là người cô mới gặp hồi ban ngày, thầy Lận, giáo viên chủ nhiệm cũ của Nhậm Ngôn Kinh! Thầy Lận vậy mà lại dạy môn toán sao! Thật không may là môn toán của cô lại chẳng khá khẩm gì cho cam. Cũng may là thầy Lận không có cái thói quen xấu là hay gọi học sinh bất thình lình lên bảng trả lời câu hỏi.
Ba Thanh lên tiếng an ủi: “Trâm ơi đừng hoảng, nếu thầy có gọi cô lên trả lời thì tao sẽ đưa ngay đáp án đúng cho cô nhé.”
Đường Trâm dứt khoát từ chối. Dù học hành có lẹt đẹt thật nhưng cô cũng không muốn gian lận. Dù sao nhiệm vụ chính khi quay về mười tháng trước là để làm nhiệm vụ của hệ thống mà thôi. Hiện tại dù cô đang mang thân phận học sinh trường trung học nhưng cô cũng đâu cần phải làm một học thần. Không trả lời được thì thôi vậy. Chẳng có gì to tát cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm vừa mới nghĩ xong thì thầy Lận đã cất tiếng trên bục giảng: “Hôm nay thầy có mời một người anh khóa trên của các em, hiện đang là sinh viên khoa Trí tuệ nhân tạo của trường Đại học B, anh Nhậm Ngôn Kinh sẽ về đây để chia sẻ với các em những vốn liếng quý báu cho kỳ thi đại học sắp tới! Cả lớp cho một tràng pháo tay chào đón nào!”
Hồi ban ngày, Đường Trâm vẫn còn là người đi cùng anh, vậy mà giờ đây khi quay lại quá khứ, cô lại trở thành người ngồi dưới lắng nghe anh chia sẻ kinh nghiệm. Nhậm Ngôn Kinh hôm nay ăn mặc rất giản dị, bên trong là chiếc áo nỉ có mũ màu đen, khoác bên ngoài là chiếc áo khoác màu đỏ rực rỡ.
Ngay khi bước lên bục giảng, ánh mắt anh đã chạm ngay vào cái nhìn trong trẻo và ngây ngô của Đường Trâm, hàng lông mi anh khẽ rung động rồi anh nhanh ch.óng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Ba Thanh thầm nhủ: “Nam chính lại tỏ vẻ khinh thường không muốn nhìn cô kìa! Xem ra hình tượng cô nàng mưu mô lúc trước đã bắt đầu có hiệu quả rồi đấy Trâm ơi, thắng lợi đang ở ngay trước mắt!”
Bất kể ra sao thì việc bị cốt truyện tiêu diệt đang là một mối nguy hiểm cận kề. Vì vậy, lúc này cả Đường Trâm và Ba Thanh đều chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là chia tay thành công để bắt đầu một cuộc đời mới. Còn chuyện tương lai sau này ư? Cứ để đến lúc đó rồi hãy tính sau vậy.
Nhậm Ngôn Kinh đứng trên bục giảng chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm hay, sau đó còn gửi gắm những lời động viên chân thành, cuối cùng anh kết thúc bài nói bằng một câu chúc: “... Kỳ thi đại học đã ở ngay trước mắt rồi, chúc các em đều đạt được kết quả như mong đợi và đỗ vào những ngôi trường mà mình hằng mơ ước!”
Mãi mới nghe xong buổi chia sẻ, Đường Trâm xuống căng tin mua nước uống, thật tình cờ là trên đường cô lại bắt gặp Lê Nhiễm. Quả nhiên là các thầy cô đều chọn đúng một ngày để mời những học trò ưu tú về trường. Hồi ban ngày Đường Trâm đã gặp Lê Nhiễm rồi. Không ngờ khi quay về mười tháng trước, cô lại một lần nữa chạm mặt cô ấy.
Thế nhưng Lê Nhiễm của lúc này không mặc đồng phục, và cũng không hề quen biết Đường Trâm. Trên tay cô ấy cầm một phong thư, nét mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng và băn khoăn. Cô ấy bước lên phía trước vài bước, rồi lại quay người đi ngược lại, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần. Ngay cả Đường Trâm cũng nhận ra sự do dự trong lòng cô ấy.
Tâm trí cô ấy đang phải đấu tranh dữ dội vì điều gì vậy nhỉ? Cuối cùng, như thể đã hạ quyết tâm, cô ấy dứt khoát ném phong thư vào thùng rác rồi rảo bước rời đi mà không thèm quay đầu lại lấy một lần. Con đường này vốn ít học sinh qua lại, vào lúc này ngoại trừ Đường Trâm ra thì chẳng còn ai khác nữa.
Ba Thanh xúi giục Đường Trâm nhặt phong thư đó lên. Đường Trâm không hiểu chuyện gì bèn hỏi: “Ba Thanh này, mày có biết đó là thư gì không?”
Hệ thống tỏ vẻ bí hiểm: “Tất nhiên là biết rồi.”
Đường Trâm tò mò: “Thư gì thế mày?”
Ba Thanh hối thúc: “Trâm ơi, cô cứ nhặt lên xem là biết ngay thôi mà.”