Bởi vì cô trong giấc mơ đó quá đỗi tâm cơ mà. Nhậm Ngôn Kinh ngẩn người: “?”.
Ban đầu anh định kể cho Đường Trâm nghe về việc mình mơ thấy cô thời còn đi học, nhưng sau khi nghe câu trả lời này, anh thẫn thờ một lúc rồi mới nói: “Bé cưng ơi, giấc mơ thường luôn trái ngược với hiện thực mà.”
Người ta vẫn bảo giấc mơ là sự phản chiếu của thực tại. Chẳng lẽ trong lòng Đường Trâm, hình ảnh của anh lại tệ đến mức sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường ngay cả trong mơ sao? Lúc này Ba Thanh đang ra sức khen ngợi Đường Trâm vì màn ứng biến xuất sắc lúc nãy.
“Trâm ơi, mặc dù nhiệm vụ hai mươi chín vẫn chưa hoàn thành hoàn toàn, nhưng cô đã gieo được một hạt giống về sự tâm cơ vào lòng nam chính rồi. Chẳng bao lâu nữa, cái hạt giống mang tên tâm cơ này sẽ nảy mầm vươn cao, đến lúc đó anh ta sẽ nhìn rõ mồn một cô rốt cuộc là một cô nàng nữ phụ như thế nào!”
Tâm cơ, nông cạn, và ngu muội. Mọi thứ sẽ trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh có việc bận. Giáo viên chủ nhiệm cũ thời cấp ba mời anh về trường để chia sẻ kinh nghiệm học tập cho các đàn em lớp mười hai. Thấy Đường Trâm ở nhà cũng không có việc gì làm, anh dứt khoát dắt cô đi cùng. Ngôi trường cấp ba mà Nhậm Ngôn Kinh từng theo học chính là trường Trung học trực thuộc Đại học B.
Đường Trâm lo lắng hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh này, liệu có khi nào lại xảy ra chuyện bị cốt truyện tiêu diệt không?”
Ba Thanh trấn an: “Cô cứ yên tâm đi Trâm ơi, sẽ có một khoảng thời gian đệm mà. Trước khi cái án t.ử tiếp theo của cốt truyện ập đến, chắc chắn cô đã đường ai nấy đi với nam chính rồi!”
Trường cấp ba của Nhậm Ngôn Kinh là một ngôi trường danh tiếng có lịch sử cả trăm năm. Dù anh đã tốt nghiệp được hơn một năm nhưng ảnh của anh vẫn được treo trang trọng trên bức tường danh dự. Ngoài những tấm ảnh về học sinh ưu tú, nơi đây còn lưu giữ rất nhiều khoảnh khắc từ các buổi hoạt động ngoại khóa.
Bên cạnh những tấm ảnh cá nhân của Nhậm Ngôn Kinh, Đường Trâm bất ngờ phát hiện ra một tấm hình khác có sự xuất hiện của anh. Tấm ảnh này có vẻ được chụp tại đại hội thể thao của trường, anh đang đeo tấm huy chương vàng trên cổ, tư thế vô cùng thong dong và phóng khoáng, được bạn học chụp lén lại. Và ở một góc không xa phía sau anh, có một cô gái đang đứng đó.
Đường Trâm ghé sát lại nhìn thật kỹ thì nhận ra người đang lẳng lặng dõi theo nam chính từ phía sau chính là nữ chính. Chỉ một tấm ảnh chụp tình cờ thôi cũng đã thấy bóng dáng của cô ấy, vậy còn vào những khoảnh khắc khác thì sao? Phải chăng cô ấy lúc nào cũng dùng ánh mắt đắm đuối để dõi theo từng bước chân của anh?
Thấy Đường Trâm chăm chú nhìn bức ảnh, Nhậm Ngôn Kinh cũng bước lại gần xem thử: “Tấm này chắc là chụp hồi năm lớp mười hai đấy.”
Một cô nàng nữ chính to đùng đứng lù lù ở đó, chẳng lẽ Nhậm Ngôn Kinh không nhận ra sao? Vậy mà anh lại quay sang hỏi cô: “Bé cưng tốt nghiệp trường cấp ba nào vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm cố gắng nhớ lại, trong cuốn tiểu thuyết ngọt ngào kia, cô nữ phụ vừa xuất hiện đã là sinh viên năm nhất, chuyện cô ta học cấp ba ở đâu tuyệt nhiên không được nhắc tới. Thân phận học sinh trường Trung học trực thuộc Đại học B tối qua thực chất cũng chỉ là do Ba Thanh tạm thời sắp đặt để cô thuận tiện làm nhiệm vụ vì trường này nằm ngay sát trường Đại học B mà thôi.
Đường Trâm thầm hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh, nữ phụ học cấp ba ở đâu vậy?”
Hệ thống đáp: “Trường Thực nghiệm Song ngữ nhé.”
Khi Đường Trâm nói tên ngôi trường ra, Nhậm Ngôn Kinh khẽ bật cười thành tiếng. Cũng đúng thôi, nếu Đường Trâm mà học ở trường này thì chẳng phải đã là đàn em của anh rồi sao? Nếu hai người cùng chung một mái trường, anh làm sao có thể không biết đến sự hiện diện của cô được chứ. Vì vậy, việc hai người là bạn cùng trường cũ là điều không thể.
Giấc mơ tối qua, phải chăng là do anh quá khao khát được hiện diện trong những năm tháng cấp ba của cô sao? Chính vì thế anh mới mơ thấy cô khoác trên mình bộ đồng phục của trường anh?
Đường Trâm rút điện thoại ra, lén chụp cho Nhậm Ngôn Kinh mấy tấm ảnh. Dù không thể cùng anh trải qua thời học sinh nhưng những giây phút hiện tại đối với cô cũng vô cùng quý giá. Sau khi ngắm nhìn những tấm hình trên tường danh dự, cũng đã đến lúc cô phải thực hiện nhiệm vụ của ngày hôm nay.
Nhậm Ngôn Kinh vào lớp để chia sẻ kinh nghiệm và truyền cảm hứng cho các đàn em, Đường Trâm cũng không đi đâu khác mà bê một chiếc ghế xuống ngồi ở cuối lớp để lắng nghe. Giáo viên chủ nhiệm của Nhậm Ngôn Kinh tỏ ra rất niềm nở chào đón sự hiện diện của cô. Thế nhưng mới chỉ nghe được vài ba phút, đầu óc Đường Trâm đã bắt đầu treo ngược cành cây.
Nào là cách làm sổ tay ghi chép các lỗi sai, nào là phương pháp ôn tập hiệu quả... Những lời vàng ngọc ấy cứ lướt qua tai cô rồi biến mất tăm mất tích. Làm một học thần quả thực là chẳng dễ dàng gì. Thật may là cô đã lên đại học rồi.
Sau màn truyền cảm hứng, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh rời khỏi lớp học trong tiếng reo hò cổ vũ của các đàn em. Thầy chủ nhiệm vỗ vai Nhậm Ngôn Kinh, ánh mắt đầy vẻ tự hào: “Cậu nói hay lắm nhóc ạ, sau này thầy vẫn sẽ mời cậu về đấy nhé.” Thầy chủ nhiệm năm nào cũng phụ trách khối mười hai, năm nào cũng tiễn đưa một lứa học sinh ra trường, năm ngoái Nhậm Ngôn Kinh cũng đã về đây chia sẻ rồi.
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên nhận lời. Trong lúc cả nhóm đang cùng nhau dạo bước, họ tình cờ bắt gặp một nhóm người đang mặc đồng phục cấp ba chụp ảnh kỷ niệm ngay trước tòa nhà giảng đường. Và người đứng ở vị trí trung tâm, nếu không phải Lê Nhiễm thì còn ai vào đây nữa?
Giáo viên chủ nhiệm của Nhậm Ngôn Kinh nhìn qua là biết ngay đây là các cựu học sinh quay về trường tụ họp lớp. Thầy liền tiến lại gần bắt chuyện: “Các em là khóa bao nhiêu thế?”
Một giọng nữ cất tiếng trả lời. Thầy liền thốt lên kinh ngạc: “Vậy là các em cùng khóa với cậu học trò cưng này của thầy rồi.” Nói đoạn, thầy quay lại vẫy tay gọi Nhậm Ngôn Kinh: “Ngôn Kinh ơi, họ là bạn cùng khóa với cậu đấy, cậu có nhận ra ai không?”
Ánh mắt Nhậm Ngôn Kinh lướt nhanh qua khuôn mặt của mấy bạn nam: “Có vài người em nhận ra ạ.”
Mấy bạn nam đó cười lớn: “Dù cậu không nhận ra hết bọn tôi, nhưng chắc chắn tất cả bọn tôi đều biết danh tiếng của cậu.”
Ban đầu anh định kể cho Đường Trâm nghe về việc mình mơ thấy cô thời còn đi học, nhưng sau khi nghe câu trả lời này, anh thẫn thờ một lúc rồi mới nói: “Bé cưng ơi, giấc mơ thường luôn trái ngược với hiện thực mà.”
Người ta vẫn bảo giấc mơ là sự phản chiếu của thực tại. Chẳng lẽ trong lòng Đường Trâm, hình ảnh của anh lại tệ đến mức sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường ngay cả trong mơ sao? Lúc này Ba Thanh đang ra sức khen ngợi Đường Trâm vì màn ứng biến xuất sắc lúc nãy.
“Trâm ơi, mặc dù nhiệm vụ hai mươi chín vẫn chưa hoàn thành hoàn toàn, nhưng cô đã gieo được một hạt giống về sự tâm cơ vào lòng nam chính rồi. Chẳng bao lâu nữa, cái hạt giống mang tên tâm cơ này sẽ nảy mầm vươn cao, đến lúc đó anh ta sẽ nhìn rõ mồn một cô rốt cuộc là một cô nàng nữ phụ như thế nào!”
Tâm cơ, nông cạn, và ngu muội. Mọi thứ sẽ trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh có việc bận. Giáo viên chủ nhiệm cũ thời cấp ba mời anh về trường để chia sẻ kinh nghiệm học tập cho các đàn em lớp mười hai. Thấy Đường Trâm ở nhà cũng không có việc gì làm, anh dứt khoát dắt cô đi cùng. Ngôi trường cấp ba mà Nhậm Ngôn Kinh từng theo học chính là trường Trung học trực thuộc Đại học B.
Đường Trâm lo lắng hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh này, liệu có khi nào lại xảy ra chuyện bị cốt truyện tiêu diệt không?”
Ba Thanh trấn an: “Cô cứ yên tâm đi Trâm ơi, sẽ có một khoảng thời gian đệm mà. Trước khi cái án t.ử tiếp theo của cốt truyện ập đến, chắc chắn cô đã đường ai nấy đi với nam chính rồi!”
Trường cấp ba của Nhậm Ngôn Kinh là một ngôi trường danh tiếng có lịch sử cả trăm năm. Dù anh đã tốt nghiệp được hơn một năm nhưng ảnh của anh vẫn được treo trang trọng trên bức tường danh dự. Ngoài những tấm ảnh về học sinh ưu tú, nơi đây còn lưu giữ rất nhiều khoảnh khắc từ các buổi hoạt động ngoại khóa.
Bên cạnh những tấm ảnh cá nhân của Nhậm Ngôn Kinh, Đường Trâm bất ngờ phát hiện ra một tấm hình khác có sự xuất hiện của anh. Tấm ảnh này có vẻ được chụp tại đại hội thể thao của trường, anh đang đeo tấm huy chương vàng trên cổ, tư thế vô cùng thong dong và phóng khoáng, được bạn học chụp lén lại. Và ở một góc không xa phía sau anh, có một cô gái đang đứng đó.
Đường Trâm ghé sát lại nhìn thật kỹ thì nhận ra người đang lẳng lặng dõi theo nam chính từ phía sau chính là nữ chính. Chỉ một tấm ảnh chụp tình cờ thôi cũng đã thấy bóng dáng của cô ấy, vậy còn vào những khoảnh khắc khác thì sao? Phải chăng cô ấy lúc nào cũng dùng ánh mắt đắm đuối để dõi theo từng bước chân của anh?
Thấy Đường Trâm chăm chú nhìn bức ảnh, Nhậm Ngôn Kinh cũng bước lại gần xem thử: “Tấm này chắc là chụp hồi năm lớp mười hai đấy.”
Một cô nàng nữ chính to đùng đứng lù lù ở đó, chẳng lẽ Nhậm Ngôn Kinh không nhận ra sao? Vậy mà anh lại quay sang hỏi cô: “Bé cưng tốt nghiệp trường cấp ba nào vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm cố gắng nhớ lại, trong cuốn tiểu thuyết ngọt ngào kia, cô nữ phụ vừa xuất hiện đã là sinh viên năm nhất, chuyện cô ta học cấp ba ở đâu tuyệt nhiên không được nhắc tới. Thân phận học sinh trường Trung học trực thuộc Đại học B tối qua thực chất cũng chỉ là do Ba Thanh tạm thời sắp đặt để cô thuận tiện làm nhiệm vụ vì trường này nằm ngay sát trường Đại học B mà thôi.
Đường Trâm thầm hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh, nữ phụ học cấp ba ở đâu vậy?”
Hệ thống đáp: “Trường Thực nghiệm Song ngữ nhé.”
Khi Đường Trâm nói tên ngôi trường ra, Nhậm Ngôn Kinh khẽ bật cười thành tiếng. Cũng đúng thôi, nếu Đường Trâm mà học ở trường này thì chẳng phải đã là đàn em của anh rồi sao? Nếu hai người cùng chung một mái trường, anh làm sao có thể không biết đến sự hiện diện của cô được chứ. Vì vậy, việc hai người là bạn cùng trường cũ là điều không thể.
Giấc mơ tối qua, phải chăng là do anh quá khao khát được hiện diện trong những năm tháng cấp ba của cô sao? Chính vì thế anh mới mơ thấy cô khoác trên mình bộ đồng phục của trường anh?
Đường Trâm rút điện thoại ra, lén chụp cho Nhậm Ngôn Kinh mấy tấm ảnh. Dù không thể cùng anh trải qua thời học sinh nhưng những giây phút hiện tại đối với cô cũng vô cùng quý giá. Sau khi ngắm nhìn những tấm hình trên tường danh dự, cũng đã đến lúc cô phải thực hiện nhiệm vụ của ngày hôm nay.
Nhậm Ngôn Kinh vào lớp để chia sẻ kinh nghiệm và truyền cảm hứng cho các đàn em, Đường Trâm cũng không đi đâu khác mà bê một chiếc ghế xuống ngồi ở cuối lớp để lắng nghe. Giáo viên chủ nhiệm của Nhậm Ngôn Kinh tỏ ra rất niềm nở chào đón sự hiện diện của cô. Thế nhưng mới chỉ nghe được vài ba phút, đầu óc Đường Trâm đã bắt đầu treo ngược cành cây.
Nào là cách làm sổ tay ghi chép các lỗi sai, nào là phương pháp ôn tập hiệu quả... Những lời vàng ngọc ấy cứ lướt qua tai cô rồi biến mất tăm mất tích. Làm một học thần quả thực là chẳng dễ dàng gì. Thật may là cô đã lên đại học rồi.
Sau màn truyền cảm hứng, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh rời khỏi lớp học trong tiếng reo hò cổ vũ của các đàn em. Thầy chủ nhiệm vỗ vai Nhậm Ngôn Kinh, ánh mắt đầy vẻ tự hào: “Cậu nói hay lắm nhóc ạ, sau này thầy vẫn sẽ mời cậu về đấy nhé.” Thầy chủ nhiệm năm nào cũng phụ trách khối mười hai, năm nào cũng tiễn đưa một lứa học sinh ra trường, năm ngoái Nhậm Ngôn Kinh cũng đã về đây chia sẻ rồi.
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên nhận lời. Trong lúc cả nhóm đang cùng nhau dạo bước, họ tình cờ bắt gặp một nhóm người đang mặc đồng phục cấp ba chụp ảnh kỷ niệm ngay trước tòa nhà giảng đường. Và người đứng ở vị trí trung tâm, nếu không phải Lê Nhiễm thì còn ai vào đây nữa?
Giáo viên chủ nhiệm của Nhậm Ngôn Kinh nhìn qua là biết ngay đây là các cựu học sinh quay về trường tụ họp lớp. Thầy liền tiến lại gần bắt chuyện: “Các em là khóa bao nhiêu thế?”
Một giọng nữ cất tiếng trả lời. Thầy liền thốt lên kinh ngạc: “Vậy là các em cùng khóa với cậu học trò cưng này của thầy rồi.” Nói đoạn, thầy quay lại vẫy tay gọi Nhậm Ngôn Kinh: “Ngôn Kinh ơi, họ là bạn cùng khóa với cậu đấy, cậu có nhận ra ai không?”
Ánh mắt Nhậm Ngôn Kinh lướt nhanh qua khuôn mặt của mấy bạn nam: “Có vài người em nhận ra ạ.”
Mấy bạn nam đó cười lớn: “Dù cậu không nhận ra hết bọn tôi, nhưng chắc chắn tất cả bọn tôi đều biết danh tiếng của cậu.”