Nhậm Ngôn Kinh ngay lập tức nhận ra sự bất an của Đường Trâm. Anh vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cô qua lớp chăn mỏng, đặt một nụ hôn lên má trái của cô rồi dịu dàng hỏi: “Bé cưng sao thế em?”

Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là cô sắp sửa phải đi làm nữ sinh cấp ba một lần nữa thôi mà. Một đứa học dốt như cô đang bắt đầu thấy run rẩy trước kỳ thi rồi đấy.

“Chuyện hồi chiều sao...”

Đường Trâm lắc đầu: “Dạ chẳng liên quan gì đến chuyện đó đâu ạ.” Biết rõ sự việc hồi chiều là do cốt truyện và hiện tại đã tìm ra cách giải quyết nên Đường Trâm đã hoàn toàn không còn bận tâm đến nó nữa.

Nhậm Ngôn Kinh vẫn gặng hỏi: “Vậy thì là vì lý do gì chứ?”

Lúc này, trong căn phòng chỉ có duy nhất ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ chiếc đèn ngủ. Dưới luồng sáng ấm áp ấy, những đường nét góc cạnh trên gương mặt Nhậm Ngôn Kinh dường như cũng trở nên mềm mại hơn hẳn. Anh nhìn cô với ánh mắt vô cùng chăm chú, rõ ràng là anh đang rất mong chờ câu trả lời từ cô.

Đường Trâm bất ngờ dành cho anh một nụ cười thật ngọt ngào rồi nói: “Bởi vì em sắp được gặp lại anh trong giấc mơ rồi.”

Đó chính là anh của mười tháng trước. Một Nhậm Ngôn Kinh hoàn toàn không nhớ bất kỳ chi tiết nào về những ngày tháng chung sống của hai người. Một Nhậm Ngôn Kinh của thời điểm hai người vẫn còn là những người xa lạ.

Nhậm Ngôn Kinh hơi ngẩn người ra một chút. Ngay cả trong mơ mà cô cũng luôn khao khát được gặp anh sao? Khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười hạnh phúc: “Ừm, được rồi.” Anh khẽ dời tầm mắt đi chỗ khác, giả vờ như vô tình nói: “Nếu thực sự mơ thấy anh, thì ngày mai nhớ kể lại cho anh nghe với nhé.” Anh thực sự muốn biết, trong giấc mơ của cô, hai người đã gặp nhau trong hoàn cảnh như thế nào.

Đường Trâm đáp lại một cách lấp l.i.ế.m: “Nếu em còn nhớ được ạ.”

Đêm hôm đó, Đường Trâm đã dễ dàng xuyên không quay trở về mười tháng trước. Kể từ giây phút cô bước chân vào thế giới của cuốn sách này, nguyên chủ đã đi đầu t.h.a.i rồi, vì vậy chuyến hành trình quay ngược thời gian này sẽ không gây ra ảnh hưởng đến bất kỳ ai cả.

Giữa tháng Ba, tiết trời đã bắt đầu ấm dần lên. Cô buộc mái tóc mình lên cao thành kiểu đuôi ngựa năng động, khoác trên mình bộ đồng phục váy ngắn của trường Trung học trực thuộc Đại học B, hai tay ôm khư khư cuốn sách ngữ văn, đang đứng đợi bên lề đường để chuẩn bị đi tìm nam chính.

Ba Thanh vẫn đang mải mê giải thích cho cô về nhiệm vụ số hai mươi chín mới toanh này.

“Nhiệm vụ hai mươi chín: Hãy xây dựng thật vững chắc hình ảnh một cô nàng tâm cơ ngay trước mặt nam chính.”

Đường Trâm vừa định mở miệng hỏi xem nhiệm vụ này liệu có được tự do hành động quá mức không, thì ngay khoảnh khắc đưa mắt nhìn sang bên cạnh, cô đã thấy Chu Tự Tư bước xuống từ một chiếc xe hơi đỗ ven đường.

Giữa tiết trời tháng Ba, Chu Tự Tư diện một bộ vest chỉnh tề, từ đằng xa đang rảo bước về phía cô. Sự xuất hiện đột ngột của một người quen khiến Đường Trâm giật mình như gặp phản xạ có điều kiện, cô đứng thẳng lưng dậy và vô thức cất tiếng gọi: “Anh cả.”

Chương 91: Siêu tâm cơ

Thực tế, xét theo một khía cạnh nào đó, Đường Trâm có chút e sợ người anh cả này. Bởi lẽ Chu Tự Tư quá đỗi chín chắn và thâm trầm, nhìn qua có vẻ không phải người dễ gần.

“Anh cả?” Chu Tự Tư vô thức dừng bước, ngoảnh lại nhìn cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh một tay đút túi quần, chăm chú quan sát đôi mắt cô: “Này bạn học, chúng ta quen nhau sao?”

Đường Trâm ngẩn người một lát mới sực nhận ra lúc này hai người vẫn chưa hề quen biết. Mẹ Đường mãi đến tháng năm mới gả vào nhà họ Chu, mà hiện giờ mới chỉ là tháng ba.

À, xem ra hồi đó mẹ Đường và cha Chu là kết hôn chớp nhoáng sao? Đường Trâm vội vàng cúi người xin lỗi: “Thật ngại quá, tôi nhận nhầm người rồi.” Nói dứt lời, cô liền co giò bỏ chạy ngay lập tức.

Chu Tự Tư ngoảnh đầu nhìn theo, chỉ kịp thấy tà váy cô khẽ tung bay trong gió và mái tóc đuôi ngựa cột cao đang lắc lư nhịp nhàng.

Khi thư ký tiến lại gần, Chu Tự Tư trầm giọng bảo: “Cô bé lúc nãy chắc là học sinh của trường Trung học trực thuộc Đại học B, tôi muốn có toàn bộ thông tin về cô ấy.”

Thư ký hơi ngẩn ra một giây: “Vâng ạ.”

Dù lúc nãy đứng ở đằng xa nhưng anh ta vẫn nắm rõ những gì vừa xảy ra. Tiếng gọi “Anh cả” kia anh ta cũng nghe thấy rất rõ. Nhìn dáng vẻ cô bé đó rõ ràng là quen biết sếp Chu, sao sau đó lại bảo là nhận nhầm người nhỉ?

Sau khi thoát khỏi tầm mắt của Chu Tự Tư, Đường Trâm mới hú vía hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh ơi, lúc nãy tao lỡ gọi Chu Tự Tư là anh cả, liệu có sao không?”

Ba Thanh thản nhiên đáp: “Không sao đâu Trâm ơi, anh ta không quan trọng. Lần quay về quá khứ này cô chỉ cần lo dìm điểm thiện cảm của nam chính xuống là được, những người khác cứ mặc kệ đi.”

Đường Trâm bấy giờ mới thấy yên tâm. Giải quyết xong chuyện Chu Tự Tư, cô liền nhớ đến nhiệm vụ mới nhất của mình: Xây dựng vững chắc hình ảnh tâm cơ trước mặt nam chính.

“Ba Thanh này, nhiệm vụ này không thể cụ thể hơn một chút được sao?”

Hệ thống 111 đáp lời: “Trâm ơi, đây được coi là một nhiệm vụ khá hóc b.úa, cần cô phải tự mình ứng biến linh hoạt. Tao vừa kiểm tra thấy phần thưởng lên tới 3 điểm sinh lực đấy. Nhiệm vụ phần thưởng càng cao thì độ khó càng lớn, cô cố lên nhé!”

Đường Trâm khẽ thốt lên kinh ngạc: “Tận 3 điểm sinh lực cơ à!”

Đây là nhiệm vụ hào phóng nhất mà cô từng gặp kể từ khi bắt đầu hành trình này!

Ba Thanh với vai trò quân sư liền hiến kế: “Trâm ơi, lần này cô không cần phải đối mặt trực tiếp với nam chính đâu, chỉ cần khiến anh ta hiểu rằng cô là một cô nàng tâm cơ là đủ rồi.”

Đường Trâm gật đầu, vẻ mặt vẫn còn chút mơ màng nửa hiểu nửa không.

Nam chính hiện đang học học kỳ hai năm nhất đại học, nhưng ở thời điểm này anh đã thành lập đội Future và có phòng thí nghiệm riêng. Phòng thí nghiệm đó chính là nơi Đường Trâm đã ghé thăm vài lần, nên việc tìm thấy anh chẳng có gì khó khăn cả.

Đến trường Đại học B, Đường Trâm đứng đợi dưới một gốc cây gần phòng thí nghiệm, trong đầu không ngừng diễn tập các tình huống sắp tới cùng Ba Thanh.
Chương 133 - Chương 133 | Đọc truyện tranh