Vì vụ chia tay hụt mà đầu óc Đường Trâm cứ quay cuồng m.ô.n.g lung, cô vừa ăn sáng xong chưa được bao lâu đã lại thấy đói. Dì Du không có ở nhà nên Nhậm Ngôn Kinh đã đích thân vào bếp làm cho cô một chiếc bánh sandwich. Dù chỉ là phiên bản đơn giản nhưng hương vị lại ngon đến mức khó tin.
Trong lúc cô đang mải mê thưởng thức món bánh, Nhậm Ngôn Kinh đã âm thầm điều tra ra danh tính của kẻ đã dám đến trước mặt Đường Trâm nói lời xằng bậy. Đó chính là Lê Nhiễm.
Nhậm Ngôn Kinh nắm bắt được thông tin này từ chính những cô bạn cùng phòng của Đường Trâm thông qua sự giúp đỡ của Trương Miễn. Ngay vào cái ngày anh đến trường Nghệ thuật đón Đường Trâm về nhà, Lê Nhiễm đã tìm gặp cô để trò chuyện. Ngay cả các bạn cùng phòng cũng không rõ nội dung cụ thể của cuộc nói chuyện là gì, họ chỉ biết rằng lúc đó thái độ của Lê Nhiễm có vẻ khá gay gắt.
Anh vốn dĩ chẳng hề quen biết người phụ nữ này, vậy tại sao cô ta lại dám đến trước mặt bạn gái anh để nói những lời đó? Việc anh có ra nước ngoài hay không thì liên quan gì đến cô ta chứ? Trương Miễn nói qua điện thoại: “Cậu định xử lý chuyện này thế nào đây?”
Cần phải làm gì sao? “Trước hết là tìm cố vấn học tập của cô ta để nói chuyện một lát.” Nếu cách đó không hiệu quả, anh sẽ tính đến những bước tiếp theo.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lê Nhiễm bị cố vấn học tập gọi lên nói chuyện vì việc riêng. Cho đến tận lúc này, vị cố vấn vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong ấn tượng của cô, Lê Nhiễm luôn là một sinh viên ưu tú, thông minh, làm việc gì cũng chắc chắn, mục tiêu rõ ràng và tràn đầy lý tưởng cùng ước mơ. Thế nhưng qua lời kể của Nhậm Ngôn Kinh, tại sao cô ấy lại biến thành một người thiếu ý thức về ranh giới đến vậy?
Thấy Lê Nhiễm bước vào phòng, cố vấn khẽ ra hiệu bảo cô ngồi xuống. Lê Nhiễm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh để ngồi vào ghế, nhưng chỉ mình cô biết rằng lòng bàn tay mình đang ướt đẫm mồ hôi.
Cô cất tiếng hỏi: “Thưa cô, cô tìm em có việc gì không ạ?”
Cố vấn học tập ái ngại cầm ly nước lên nhấp một ngụm rồi nói: “Chuyện là thế này, bạn Nhậm Ngôn Kinh có phản ánh rằng em đã gặp bạn gái của bạn ấy và nói những lời khá khó hiểu? Tại sao em lại tìm gặp bạn gái người ta? Và em đã nói những gì với cô bé đó vậy?”
Bàn tay phải của Lê Nhiễm khẽ nắm lại thành nắm đ.ấ.m, cô dùng giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa để đáp lại: “Thưa cô, thực ra vì em nghe tin anh ấy từ bỏ suất đi trao đổi ở nước ngoài nên mới tìm gặp bạn gái anh ấy. Một mặt em coi anh ấy là đối thủ cạnh tranh, mặt khác chúng em cũng là bạn học, là đồng nghiệp cùng ngành nghiên cứu robot. Em rất ngưỡng mộ tài năng của anh ấy nên không muốn thấy anh ấy tự hủy hoại tương lai vì chuyện tình cảm cá nhân. Nếu đúng là như vậy, em thực sự sẽ thấy coi thường anh ấy.”
Lê Nhiễm hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc nói tiếp: “Em mong muốn anh ấy là một đối thủ khiến em phải nể phục, chứ không phải một kẻ mù quáng vì tình mà đ.á.n.h mất đi chí tiến thủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những lời này nghe qua thì có vẻ hợp lý, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì lại nảy sinh rất nhiều vấn đề. Cố vấn học tập khẽ hắng giọng, nhẹ nhàng khuyên giải: “Lê Nhiễm à, đó là cuộc đời của Nhậm Ngôn Kinh, cậu ấy hoàn toàn có quyền tự đưa ra quyết định cho bản thân mình. Chuyện này dù là chính cậu ấy hay cố vấn học tập và giáo viên chủ nhiệm của cậu ấy cũng đều không có ý kiến gì cả.”
Ngụ ý trong lời nói của cố vấn chính là: Em đang quản chuyện bao đồng quá nhiều rồi đấy.
Lòng bàn tay đặt trên đầu gối của Lê Nhiễm khẽ siết c.h.ặ.t: “Thưa cô, em cũng chỉ vì có lòng tốt...”
Cố vấn ngắt lời: “Cô hiểu. Nếu em đã bảo là vì lòng tốt thì cô cứ coi là như vậy đi, còn sự thật ra sao cũng không quan trọng nữa. Tuy nhiên bạn Nhậm Ngôn Kinh không cần đến lòng tốt đó của em đâu, sau này em đừng can thiệp vào chuyện của cậu ấy nữa, và cũng đừng đến gặp bạn gái người ta để nói năng gì thêm, được chứ?”
Lê Nhiễm cảm thấy trong lòng trào dâng một nỗi uất nghẹn khôn nguôi, cô cứng nhắc đáp lại: “Vâng ạ, em hiểu rồi.”
Vừa bước ra khỏi văn phòng cố vấn, Lê Nhiễm phải hít thở sâu mấy lần mới có thể lấy lại bình tĩnh. Cô khẽ nghiến răng lẩm bẩm: “Đường! Trâm!”
Sau khi ăn xong bánh sandwich, Đường Trâm cùng Nhậm Ngôn Kinh ra ngoài chơi tuyết. Tuyết trong hai ngày qua rơi cực kỳ dày, chỉ trong chớp mắt đã phủ trắng xóa mặt đất. Cô khoác trên mình chiếc áo phao dáng dài dày cộp, đội mũ, đeo găng tay và xỏ đôi bốt đi tuyết ấm áp, nhìn cả người cô chẳng khác nào một chú chim cánh cụt nhỏ đáng yêu cả.
Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy tay cô, hai người cùng nhau chậm rãi dạo bước trên nền tuyết trắng. Đang lúc thong thả đi dạo, một chiếc xe điện bỗng nhiên mất lái lao v.út qua ngay trước mặt Đường Trâm, nó cứ thế đ.â.m loạng choạng ra phía ngoài cho đến khi va mạnh vào gốc cây mới chịu dừng lại. Cũng may là Nhậm Ngôn Kinh phản ứng rất nhanh, anh kịp thời kéo cô lại gần mình, nếu không chắc chắn cô đã bị chiếc xe điện đó va trúng rồi.
Đường Trâm bàng hoàng đến mức đờ đẫn cả người. Hệ thống Ba Thanh cũng bị một phen hú vía: “Trời đất ơi Trâm ơi!!!”
Nhậm Ngôn Kinh vội vàng ôm c.h.ặ.t Đường Trâm vào lòng, lo lắng kiểm tra khắp người cô: “Bé cưng thấy trong người thế nào? Có bị đau ở đâu không?”
Đường Trâm mấp máy môi, phải mất vài giây cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Em không sao ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy chủ xe đang hớt hải chạy về phía này, người đó vừa tới nơi đã vội vàng xin lỗi ríu rít: “Thật ngại quá, tôi vô cùng xin lỗi, chiếc xe điện tự nhiên lại bị mất lái! Tôi thực sự xin lỗi vì đã làm bạn gái cậu sợ hãi.”
Trong lúc cô đang mải mê thưởng thức món bánh, Nhậm Ngôn Kinh đã âm thầm điều tra ra danh tính của kẻ đã dám đến trước mặt Đường Trâm nói lời xằng bậy. Đó chính là Lê Nhiễm.
Nhậm Ngôn Kinh nắm bắt được thông tin này từ chính những cô bạn cùng phòng của Đường Trâm thông qua sự giúp đỡ của Trương Miễn. Ngay vào cái ngày anh đến trường Nghệ thuật đón Đường Trâm về nhà, Lê Nhiễm đã tìm gặp cô để trò chuyện. Ngay cả các bạn cùng phòng cũng không rõ nội dung cụ thể của cuộc nói chuyện là gì, họ chỉ biết rằng lúc đó thái độ của Lê Nhiễm có vẻ khá gay gắt.
Anh vốn dĩ chẳng hề quen biết người phụ nữ này, vậy tại sao cô ta lại dám đến trước mặt bạn gái anh để nói những lời đó? Việc anh có ra nước ngoài hay không thì liên quan gì đến cô ta chứ? Trương Miễn nói qua điện thoại: “Cậu định xử lý chuyện này thế nào đây?”
Cần phải làm gì sao? “Trước hết là tìm cố vấn học tập của cô ta để nói chuyện một lát.” Nếu cách đó không hiệu quả, anh sẽ tính đến những bước tiếp theo.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lê Nhiễm bị cố vấn học tập gọi lên nói chuyện vì việc riêng. Cho đến tận lúc này, vị cố vấn vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong ấn tượng của cô, Lê Nhiễm luôn là một sinh viên ưu tú, thông minh, làm việc gì cũng chắc chắn, mục tiêu rõ ràng và tràn đầy lý tưởng cùng ước mơ. Thế nhưng qua lời kể của Nhậm Ngôn Kinh, tại sao cô ấy lại biến thành một người thiếu ý thức về ranh giới đến vậy?
Thấy Lê Nhiễm bước vào phòng, cố vấn khẽ ra hiệu bảo cô ngồi xuống. Lê Nhiễm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh để ngồi vào ghế, nhưng chỉ mình cô biết rằng lòng bàn tay mình đang ướt đẫm mồ hôi.
Cô cất tiếng hỏi: “Thưa cô, cô tìm em có việc gì không ạ?”
Cố vấn học tập ái ngại cầm ly nước lên nhấp một ngụm rồi nói: “Chuyện là thế này, bạn Nhậm Ngôn Kinh có phản ánh rằng em đã gặp bạn gái của bạn ấy và nói những lời khá khó hiểu? Tại sao em lại tìm gặp bạn gái người ta? Và em đã nói những gì với cô bé đó vậy?”
Bàn tay phải của Lê Nhiễm khẽ nắm lại thành nắm đ.ấ.m, cô dùng giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa để đáp lại: “Thưa cô, thực ra vì em nghe tin anh ấy từ bỏ suất đi trao đổi ở nước ngoài nên mới tìm gặp bạn gái anh ấy. Một mặt em coi anh ấy là đối thủ cạnh tranh, mặt khác chúng em cũng là bạn học, là đồng nghiệp cùng ngành nghiên cứu robot. Em rất ngưỡng mộ tài năng của anh ấy nên không muốn thấy anh ấy tự hủy hoại tương lai vì chuyện tình cảm cá nhân. Nếu đúng là như vậy, em thực sự sẽ thấy coi thường anh ấy.”
Lê Nhiễm hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc nói tiếp: “Em mong muốn anh ấy là một đối thủ khiến em phải nể phục, chứ không phải một kẻ mù quáng vì tình mà đ.á.n.h mất đi chí tiến thủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những lời này nghe qua thì có vẻ hợp lý, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì lại nảy sinh rất nhiều vấn đề. Cố vấn học tập khẽ hắng giọng, nhẹ nhàng khuyên giải: “Lê Nhiễm à, đó là cuộc đời của Nhậm Ngôn Kinh, cậu ấy hoàn toàn có quyền tự đưa ra quyết định cho bản thân mình. Chuyện này dù là chính cậu ấy hay cố vấn học tập và giáo viên chủ nhiệm của cậu ấy cũng đều không có ý kiến gì cả.”
Ngụ ý trong lời nói của cố vấn chính là: Em đang quản chuyện bao đồng quá nhiều rồi đấy.
Lòng bàn tay đặt trên đầu gối của Lê Nhiễm khẽ siết c.h.ặ.t: “Thưa cô, em cũng chỉ vì có lòng tốt...”
Cố vấn ngắt lời: “Cô hiểu. Nếu em đã bảo là vì lòng tốt thì cô cứ coi là như vậy đi, còn sự thật ra sao cũng không quan trọng nữa. Tuy nhiên bạn Nhậm Ngôn Kinh không cần đến lòng tốt đó của em đâu, sau này em đừng can thiệp vào chuyện của cậu ấy nữa, và cũng đừng đến gặp bạn gái người ta để nói năng gì thêm, được chứ?”
Lê Nhiễm cảm thấy trong lòng trào dâng một nỗi uất nghẹn khôn nguôi, cô cứng nhắc đáp lại: “Vâng ạ, em hiểu rồi.”
Vừa bước ra khỏi văn phòng cố vấn, Lê Nhiễm phải hít thở sâu mấy lần mới có thể lấy lại bình tĩnh. Cô khẽ nghiến răng lẩm bẩm: “Đường! Trâm!”
Sau khi ăn xong bánh sandwich, Đường Trâm cùng Nhậm Ngôn Kinh ra ngoài chơi tuyết. Tuyết trong hai ngày qua rơi cực kỳ dày, chỉ trong chớp mắt đã phủ trắng xóa mặt đất. Cô khoác trên mình chiếc áo phao dáng dài dày cộp, đội mũ, đeo găng tay và xỏ đôi bốt đi tuyết ấm áp, nhìn cả người cô chẳng khác nào một chú chim cánh cụt nhỏ đáng yêu cả.
Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy tay cô, hai người cùng nhau chậm rãi dạo bước trên nền tuyết trắng. Đang lúc thong thả đi dạo, một chiếc xe điện bỗng nhiên mất lái lao v.út qua ngay trước mặt Đường Trâm, nó cứ thế đ.â.m loạng choạng ra phía ngoài cho đến khi va mạnh vào gốc cây mới chịu dừng lại. Cũng may là Nhậm Ngôn Kinh phản ứng rất nhanh, anh kịp thời kéo cô lại gần mình, nếu không chắc chắn cô đã bị chiếc xe điện đó va trúng rồi.
Đường Trâm bàng hoàng đến mức đờ đẫn cả người. Hệ thống Ba Thanh cũng bị một phen hú vía: “Trời đất ơi Trâm ơi!!!”
Nhậm Ngôn Kinh vội vàng ôm c.h.ặ.t Đường Trâm vào lòng, lo lắng kiểm tra khắp người cô: “Bé cưng thấy trong người thế nào? Có bị đau ở đâu không?”
Đường Trâm mấp máy môi, phải mất vài giây cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Em không sao ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy chủ xe đang hớt hải chạy về phía này, người đó vừa tới nơi đã vội vàng xin lỗi ríu rít: “Thật ngại quá, tôi vô cùng xin lỗi, chiếc xe điện tự nhiên lại bị mất lái! Tôi thực sự xin lỗi vì đã làm bạn gái cậu sợ hãi.”