So với chuyện thắng thua, các bậc tiền bối trong nhóm rõ ràng quan tâm đến một bé Trâm hay bám người hơn.

Một người dì lên tiếng: “Con gái dì sau khi lên tám tuổi là chẳng bao giờ bám mẹ như thế này nữa.”

Một người bác cũng góp lời: “Vợ bác còn chưa bao giờ quấn quýt bác đến mức ấy đâu.”

Nhậm Nhạn Ân cảm thán: “Thật sự rất muốn được em Trâm bám lấy một lần cho biết cảm giác.”

Nhậm Yên Nhi cũng nhắn: “Tự dưng thấy hơi ghen tị với Nhậm Ngôn Kinh rồi đấy, thế là thế nào nhỉ?”

Nhiệm vụ quy định phải đủ sáu mươi sáu tiếng mới coi là hoàn thành, vừa hay ba ngày nghỉ từ tết Dương lịch cả hai đều không bận việc gì, rất thuận tiện để Đường Trâm thực hiện thử thách.

Ngày thứ nhất, mấy anh chàng cùng nhau đi đ.á.n.h gôn cả ngày.

Ngày thứ hai, cả nhóm đi cắm trại nướng thịt, tiện thể cùng nhau lên núi ngắm nhìn bầu trời đầy sao.

Ngày thứ ba, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh ở nhà cùng nhau xem phim suốt cả ngày.

Trong lúc Đường Trâm đang tựa đầu vào vai Nhậm Ngôn Kinh, anh đột nhiên lên tiếng: “Bé cưng ơi, kỳ nghỉ đông này chúng mình cùng sang nước N ngắm cực quang nhé.”

Đường Trâm hơi ngẩn người: “Nước N sao? Xa lắm đấy ạ.”

“Đúng là xa thật. Nhưng sau khi đi tham quan phòng thí nghiệm hàng đầu kia xong là anh cũng hết việc rồi, vừa hay có thể đi du lịch. Chúng mình sẽ ra biển chơi một chuyến trước, sau đó từ đó bay thẳng sang nước N luôn. Hay là em muốn đi nước khác chơi? Chúng mình đón Tết ở nước ngoài cũng được mà.”

Đường Trâm ngập ngừng đáp: “Để sau hãy tính anh ạ.”

“Vậy trước tiên là ra biển nhé?”

Đây là điều họ đã hứa với nhau từ trước, vì lúc đầu cô không muốn anh tham gia cuộc thi bơi lội, bảo rằng cô còn chưa được xem anh bơi nên không muốn cho người khác nhìn thấy. Thế nên Nhậm Ngôn Kinh đã hứa nhất định sẽ đưa cô ra biển chơi. Lần trước ra biển trời quá lạnh, lại đúng lúc bà dì ghé thăm nên cả nhóm chưa chơi được gì nhiều, vì vậy ngay khi còn ở bãi biển họ đã bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi tiếp theo.

Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Mùa đông ở đó rất ấm áp, chúng mình có thể xuống biển vui đùa thỏa thích.”

Hệ thống Ba Thanh hối thúc trong đầu: “Trâm ơi, cứ đồng ý trước đi.”

Đường Trâm đã từng từ chối một lần rồi, nếu giờ lại khước từ tiếp, e là nam chính với chỉ số thông minh cao và nhạy bén như anh sẽ nảy sinh nghi ngờ mất. Cô đành gật đầu: “Vâng ạ.”

Thời gian trôi qua nhanh như chớp, Đường Trâm đã hoàn thành môn thi cuối cùng. Vừa bước ra khỏi phòng thi, cô bất ngờ thấy nữ chính đang đứng đợi ngay phía ngoài. Cô cứ ngỡ Lê Nhiễm đến trường Nghệ thuật Truyền thông để tìm Lộ Ngư, nào ngờ cô ấy lại bước thẳng về phía mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Nhiễm nhìn thẳng vào mắt cô, đi thẳng vào vấn đề: “Đường Trâm, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Nói chuyện sao? Chuyện gì cơ chứ? Nhóm Điềm Điềm thấy vậy liền giữ c.h.ặ.t lấy tay Đường Trâm và nói: “Trâm và cậu đâu có thân thiết gì? Tớ nhớ cậu là bạn thân của Lộ Ngư mà? Cậu tìm Trâm có việc gì vậy?”

Lê Nhiễm hỏi ngược lại: “Đây là trường học mà, tôi có thể làm gì được chứ? Tôi tìm cô ấy vì thực sự có chuyện quan trọng.”

Điềm Điềm với vẻ mặt đầy cảnh giác: “Không thể nói luôn ở đây được sao?”

Lê Nhiễm bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: “Nói ở đây không được tiện cho lắm. Đường Trâm, cô không cần phải lo lắng đâu, tôi chỉ muốn nói với cô vài câu thôi.”

Các bạn cùng phòng vẫn chưa thấy yên tâm, cuối cùng Trúc T.ử đành đưa ra một giải pháp trung gian, đó là để Đường Trâm và Lê Nhiễm ra sân vận động trò chuyện. Ở đó đông người, các cô cũng có thể đứng quan sát gần đó, nếu Lê Nhiễm định bắt nạt Đường Trâm thì họ có thể can thiệp ngay lập tức.

Lê Nhiễm không phản đối. Cô biết chuyện Lộ Ngư từng tìm gặp Đường Trâm trước đây. Trong hoàn cảnh này, việc họ đề phòng cô là điều dễ hiểu. Cô không muốn phí thời gian tranh cãi với họ làm gì. Thực tế là cô chỉ muốn nói với Đường Trâm vài lời mà thôi. Về điểm này, cô không hề nói dối.

Đường Trâm và Lê Nhiễm đi ra sân vận động. Giờ này trên sân có khá đông người, có người đang chạy bộ, người tản bộ, người lại đang chơi bóng rổ. Tiếng cười nói đầy sức sống của các sinh viên vang vọng khắp không gian.

Lê Nhiễm im lặng một hồi lâu vẫn chưa mở lời, nên Đường Trâm đành chủ động hỏi: “Cậu muốn nói gì với tôi vậy?”

Việc nữ chính hôm nay mới tìm gặp cô thực chất đã nằm ngoài dự tính của Đường Trâm rồi. Hai lần trước toàn là Lộ Ngư ra mặt thay cho bạn mình. Lần này, phải chăng nữ chính đã không còn nhẫn nhịn được nữa? Cô ấy định nói gì với cô đây?

Lê Nhiễm khoanh hai tay trước n.g.ự.c, nhìn về phía đám con trai đang chơi bóng rổ đằng xa, chậm rãi lên tiếng: “Cô có biết không, anh ấy đã từ bỏ suất đi trao đổi học tập ở nước ngoài rồi đấy.”

Đường Trâm trố mắt kinh ngạc: “Cái gì cơ?”

Lê Nhiễm nghiêng đầu nhìn Đường Trâm: “Ngay từ năm nhất đại học anh ấy đã luôn mong chờ cơ hội trao đổi này rồi, vậy mà giờ đây anh ấy lại thay đổi ý định. Cô thử đoán xem, lý do gì đã khiến anh ấy đưa ra quyết định đó?”

Đường Trâm vội vàng hỏi hệ thống: “Ba Thanh ơi, có chuyện như vậy thật sao?”

Ba Thanh đáp lại: “Đúng là vậy đấy Trâm ơi, trong mạch truyện gốc, đáng lẽ sau này nam chính sẽ cùng nữ chính đi trao đổi tại cùng một ngôi trường. Ở nơi đất khách quê người, lại cùng chung một đội nghiên cứu, nên tình cảm của hai người mới tiến triển nhanh ch.óng như vậy.”

Lê Nhiễm thở hắt ra một hơi: “Đường Trâm, tôi biết cô không hiểu gì về chuyên ngành của anh ấy, cũng chẳng giúp ích được gì cho anh ấy trong công việc nghiên cứu, nhưng tôi xin cô, ít nhất hãy đừng làm ảnh hưởng đến tương lai của anh ấy, đừng làm vướng chân anh ấy, được không?” Đôi mắt Lê Nhiễm hơi ửng đỏ: “Coi như tôi cầu xin cô đấy.”

Đường Trâm vô thức lùi lại một bước, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến mức bờ môi căng mọng trở nên trắng bệch: “Tôi không hề biết chuyện này.”