Nhậm Ngôn Kinh liếc cậu em một cái, ánh mắt như muốn hỏi ai đã cho cậu cái suy nghĩ đó. Nhậm Yến Lý hồi tưởng lại chuyện cũ: “Hồi năm lớp mười thì phải, có bạn nữ gửi thư tình cho anh nhưng anh đã từ chối, cô ấy hỏi anh thích mẫu người thế nào thì anh bảo là thích người thông minh.”

Nhậm Ngôn Kinh bình thản đáp: “Đó chỉ là cách nói để từ chối thôi.” Vì cô bạn đó mới bắt đầu biết yêu nên xao nhãng việc học, anh nói thích người thông minh coi như là một lời nhắc nhở gián tiếp. Quả nhiên sau đó cô ấy đã tập trung học hành trở lại. Nếu người hỏi câu đó là một học thần, chắc chắn anh sẽ trả lời là mình thích người xinh đẹp. Chỉ là sau đó không còn ai hỏi anh câu đó nữa, vì cái thiết lập thích người thông minh của anh đã được đóng đinh trong lòng mọi người rồi.

Nhậm Yến Lý cười nhạt: “Hóa ra vế sau mới là suy nghĩ thật lòng của anh nhỉ?” Ở trường chuyên thì không thiếu nhất là học giỏi, cứ bốc đại một người cũng là người thông minh. Nhưng tiên nữ hạ phàm thì đúng là hiếm có khó tìm.

Gác lại mọi chuyện khác, thực tế Nhậm Yến Lý khá ngưỡng mộ Lê Nhiễm, ít nhất là những ý tưởng của cô ấy rất mới mẻ, trò chuyện về học thuật với cô ấy là một việc rất thú vị. Cô ấy hiểu biết rộng, mảng nào cũng có thể góp chuyện được. Nhưng anh hiểu rõ Nhậm Ngôn Kinh, anh là kiểu người hoàn toàn không để tâm đến những ai hay những việc mà mình không hứng thú. Vì vậy đối với Nhậm Ngôn Kinh lúc này, Lê Nhiễm chẳng qua cũng chỉ là một người qua đường không hơn không kém. Nếu không, anh cũng rất muốn bàn luận với Nhậm Ngôn Kinh về cô gái này. Anh ngưỡng mộ Lê Nhiễm, không vì lý do gì khác, chỉ đơn thuần là sự trân trọng giữa những người tài giỏi với nhau.

Không thể bàn về Lê Nhiễm, họ đành chuyển sang chuyện khác. Vừa hay lúc này Nhậm Yến Phù cũng bước tới gia nhập vào cuộc vui của ba anh em. Quãng thời gian sau đó gần như trở thành buổi tọa đàm riêng của hai người họ, Nhậm Ngôn Kinh rất ít khi góp lời, nếu có cũng chỉ là những câu ngắn gọn súc tích. Để tránh làm Đường Trâm thức giấc, mọi người đều nói chuyện rất nhỏ nhẹ.

Có lẽ do tối nay Đường Trâm đã uống rượu, hoặc có lẽ đã đến giờ sinh hoạt hằng ngày của cô, cũng có thể vì tiếng nói chuyện của họ quá nhỏ cộng thêm việc Nhậm Ngôn Kinh đang nhẹ nhàng che tai cho cô, nên cô ngủ rất sâu và vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh giấc.

Nhậm Yến Phù nhấp một ngụm rượu trái cây rồi hỏi: “Lại một năm mới nữa rồi, Ngôn Kinh ơi, hiện giờ chú đang nghĩ gì thế?”

Suốt cả buổi trò chuyện Nhậm Ngôn Kinh đều có vẻ thờ ơ, không mấy hào hứng. Bình thường anh chị em họ vẫn hay tụ tập, nhưng chưa bao giờ thấy anh lơ đãng đến mức này. Phải chăng anh không hứng thú với chủ đề họ đang nói? Hay là vì lý do gì khác? Chính vì thế Nhậm Yến Phù mới đặt ra câu hỏi này. Anh vừa dứt lời, Nhậm Yến Lý cũng theo đà nhìn về phía Nhậm Ngôn Kinh chờ đợi.

“Đang nghĩ gì sao?” Nhậm Ngôn Kinh gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế sofa: “Đang nghĩ là...” Anh khẽ mỉm cười, nhìn sang cô gái đang say ngủ bên cạnh mình: “Có cô ấy ở bên cạnh. Thật tốt biết bao.”

Chương 82 : Anh không vui

Nhậm Yến Phù và Nhậm Yến Lý chỉ biết câm nín. Nhậm Yến Phù tùy ý trêu chọc một câu: “Cái thằng nhóc này, cẩn thận kẻo vui quá hóa buồn đấy nhé.”

Nhậm Ngôn Kinh lẳng lặng liếc nhìn Nhậm Yến Phù một cái, rồi dứt khoát bế Đường Trâm quay về phòng nghỉ ngơi. Đến khi Đường Trâm tỉnh dậy vào ngày hôm sau thì đã là mười giờ trưa, lúc cô mở mắt ra thì thấy mình đang nằm gọn trong chăn, còn Nhậm Ngôn Kinh thì nằm bên ngoài, ôm c.h.ặ.t lấy cả người lẫn chăn của cô mà ngủ. Trong phòng có bật điều hòa nhiệt độ ổn định nên cũng không thấy lạnh. Chỉ có điều là cô bị anh ôm c.h.ặ.t đến mức không tài nào cử động nổi.

Cô không lên tiếng gọi anh mà chỉ nằm yên, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu với Ba Thanh. Đợi thêm khoảng nửa tiếng đồng hồ tĩnh lặng, Nhậm Ngôn Kinh mới từ từ tỉnh giấc. Có lẽ do câu nói “vui quá hóa buồn” của Nhậm Yến Phù hồi rạng sáng nên Nhậm Ngôn Kinh đã gặp ác mộng suốt cả đêm, anh cũng không nhớ rõ mình đã mơ thấy gì, chỉ cảm thấy một nỗi buồn bực và đau lòng đè nặng.

Cho đến khi tỉnh dậy, cảm xúc ấy vẫn cứ âm ỉ trong l.ồ.ng n.g.ự.c mãi không tan. Rốt cuộc anh đã mơ thấy điều gì cơ chứ? Có lẽ không nhớ lại được mới là điều tốt nhất. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, hôn nhẹ lên trán Đường Trâm rồi ôm cô vào lòng: “Chào buổi sáng vợ yêu. Tối qua em ngủ có ngon không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Trâm đáp: “Em ngủ ngon lắm ạ.” Nói xong, cô ngập ngừng một lát rồi hỏi lại: “Anh ngủ không ngon sao ạ?”

“Cũng bình thường thôi.” Chỉ là một giấc mơ không mấy dễ chịu mà thôi, nhưng người ta thường bảo giấc mơ luôn trái ngược với hiện thực mà.

Cũng chính vì giấc mơ ấy mà hôm nay vừa thấy Nhậm Yến Phù, Nhậm Ngôn Kinh đã tỏ thái độ lạnh nhạt, thậm chí còn chủ động yêu cầu được đấu một trận golf với anh họ. Nhậm Yến Phù cũng không nghĩ ngợi gì nhiều: “Sao thế? Muốn so tài với anh trai một trận à?”

Nhậm Ngôn Kinh vừa cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo vừa khẽ vâng một tiếng. Nhậm Yến Phù nhìn Nhậm Ngôn Kinh với ánh mắt đầy tò mò, giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc: “Hôm nay chú có gì đó không ổn nhé.”

“Có sao ạ?”

Nhậm Yến Lý đứng bên cạnh xem kịch hay bèn lên tiếng: “Có đấy.”

Hôm nay ngay khi vừa xuất hiện tâm trạng của Nhậm Ngôn Kinh đã có vẻ kỳ lạ. Dù anh đã nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc để trở về trạng thái bình thường nhưng làm sao qua mắt được Nhậm Yến Phù và Nhậm Yến Lý chứ? Cả hai đều là những kẻ vô cùng tinh đời. Nhậm Yến Lý bước lại gần Nhậm Ngôn Kinh, nói nhỏ: “Chẳng lẽ là vì trò chơi cờ ca-rô hôm qua sao?”

Nhậm Ngôn Kinh hỏi ngược lại: “Thì liên quan gì đến trò chơi đó chứ?”

“Nghe Trương Miễn bảo phần thưởng và hình phạt toàn là hôn má thôi, anh trai này, anh cũng thuần khiết quá nhỉ.” Nhậm Yến Lý trêu chọc.

Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát đẩy mặt Nhậm Yến Lý ra xa: “Ăn chút gì rồi xuất phát thôi.”

Nhậm Yến Phù cũng chẳng hiểu Nhậm Ngôn Kinh lấy đâu ra nhiệt huyết như vậy: “Được rồi, được rồi, hôm nay anh em mình sẽ làm một trận đấu đỉnh cao xem sao.”

Đường Trâm hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh này, hôm nay hình như nam chính tâm trạng không được tốt phải không?”

Ba Thanh đáp: “Trâm ơi, hình như là vậy thật đấy.”

Đường Trâm hỏi tiếp: “Mày có biết là vì chuyện gì không?”

Ba Thanh trả lời: “Tao cũng không rõ lắm, dù sao người ta cũng là nam chính mà. Tâm tư nam chính sâu như đáy bể, không thể nào tìm hiểu được đâu.” Nói xong, trong lòng Ba Thanh bỗng nảy sinh một giả thuyết. Phải chăng mức độ yêu thích của nam chính dành cho nữ phụ đã quá thấp rồi, nên cứ hễ thấy cô là anh lại tỏ thái độ khó chịu? Chuyện này hoàn toàn có khả năng xảy ra. Nhưng điều này thì không cần thiết phải kể cho Đường Trâm nghe làm gì.