Thẩm Thuyên Lễ cười hì hì: “Chiếc áo này lúc nãy làm vướng tóc của chị dâu, đội trưởng thấy bất tiện quá nên dứt khoát cho tôi luôn rồi.”

Trong hoàn cảnh nào mà tóc của người khác lại có thể vướng vào áo mình được chứ? Chỉ có thể là khi hai người đang ở một khoảng cách cực kỳ gần gũi mà thôi. Một mặt Lê Nhiễm hiểu rõ chuyện đó là hết sức bình thường, họ là người yêu của nhau nên có ôm ấp nhau thì cũng chẳng có gì lạ; nhưng mặt khác cô vẫn không ngăn nổi cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng.

Lê Nhiễm nhanh ch.óng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cô cũng chỉ là muốn tới hỏi bài mà thôi, chẳng có gì là mờ ám cả.

“Nếu đã không phải anh ấy thì tôi xin phép đi trước.”

Thẩm Thuyên Lễ nhìn theo bóng lưng cô rồi thong thả nói: “Đội trưởng đã có bạn gái rồi, tình cảm của họ đang rất mặn nồng đấy.”

Bước chân của Lê Nhiễm khựng lại một nhịp, cô không quay đầu lại mà chỉ nói lớn: “Cậu nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ đến để hỏi bài thôi.”

Cứ ngỡ là vất vả lắm mới tìm được lúc Nhậm Ngôn Kinh ở một mình, nào ngờ lại nhận nhầm người. Thẩm Thuyên Lễ này đúng là quá nhiều chuyện rồi. Nói xong, cô sải bước rời đi ngay lập tức.

Tám giờ tối, đêm đại nhạc hội mừng năm mới do liên minh các trường đại học phối hợp tổ chức chính thức bắt đầu. Hai người dẫn chương trình chính là Lê Nhiễm và Nhậm Yến Lý.

Đường Trâm có chút ngạc nhiên: “Ba Thanh ơi, người dẫn chương trình nữ năm nay lại là nữ chính sao?”

Hệ thống 111 đáp lời: “Chà, dạo này nữ chính hành động rầm rộ lắm, hễ có hoạt động gì là lại muốn nhúng tay vào một chân cho bằng được. Trâm ơi, chẳng phải tại cô đã từ chối rồi sao? Nếu không thì làm gì có suất cho nữ chính chứ?”

Trước đó cố vấn học tập đúng là đã hỏi ý kiến của Đường Trâm xem cô có muốn làm người dẫn chương trình cho đêm giao thừa không, nhưng vì người dẫn chương trình nam đã được ấn định từ đầu là Nhậm Yến Lý nên cô thấy không được phù hợp cho lắm và đã chủ động từ chối.

Vừa hay lúc này Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng: “Bé cưng này, anh nghe Yến Lý nói lúc đầu vị trí dẫn chương trình nữ vốn dành cho em đúng không?”

Đường Trâm khẽ vâng một tiếng.

Nhậm Ngôn Kinh nâng lấy khuôn mặt cô rồi hỏi: “Tại sao em lại từ chối vậy?”

Trong một sự kiện lớn dễ dàng gây được sự chú ý như thế này, hiếm có ai lại cưỡng lại được sức hấp dẫn mà từ chối thẳng thừng như vậy phải không? Thế mà cô lại dứt khoát khước từ. Tại sao chứ? Với Đường Trâm thì có rất nhiều lý do để cô làm vậy. Nhưng tóm lại là vì có không ít người đang gán ghép cô với Nhậm Yến Lý theo kiểu tình chị dâu em chồng, nếu cô cùng Nhậm Yến Lý dẫn chương trình thì chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người. Và khi đó chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh cũng sẽ bị lôi vào những câu chuyện phiếm đó. Cô không muốn điều đó xảy ra chút nào.

Cô quay mặt đi, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh đèn trông thật mềm mại: “Không thích thì không làm thôi ạ.”

Dù cô không nói ra nhưng Nhậm Ngôn Kinh phần nào cũng đoán được lý do thực sự. Anh khẽ mỉm cười rồi đưa tay ôm lấy cô, đặt một nụ hôn lên gò má mềm mại của bạn gái, anh dịu dàng gọi tên cô: “Đường Trâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Dạ?”

Đột nhiên thấy nam chính gọi cả họ lẫn tên mình một cách nghiêm túc như vậy khiến Đường Trâm thấy có chút không tự nhiên. Cô nũng nịu hỏi: “Gì thế anh?” Tại sao bỗng dưng lại gọi cả họ tên cô ra như vậy chứ?

Nhậm Ngôn Kinh khẽ nói: “Anh muốn được ở bên cạnh em, thật lâu, thật lâu về sau.”

Chương 79 : Ngày nào cũng muốn chia tay

Câu nói đột ngột của Nhậm Ngôn Kinh khiến Đường Trâm không kịp trở tay. Nếu anh biết dạo này ngày nào cô cũng nghĩ đến chuyện chia tay, liệu anh có còn nói như vậy không? Bất chợt, cô cảm thấy vô cùng có lỗi với anh.

Đường Trâm im lặng hồi lâu. Nhậm Ngôn Kinh cũng không cần cô phải đáp lại ngay lúc này. Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau một lúc.

Đường Trâm thầm hỏi: “Ba Thanh này, sau khi chia tay, nam chính có buồn không?”

Hệ thống 111 khẳng định chắc nịch: “Không đâu Trâm ơi. Anh ta là nam chính mà, nam chính vốn dĩ thuộc về nữ chính. Chỉ có nữ chính mới khiến anh ta đau lòng được thôi.”

“Nhưng lúc này anh ấy lại bảo muốn ở bên tôi thật lâu.”

“Đó là vì anh ta chưa trải nghiệm niềm hạnh phúc khác thôi. Đợi đến khi anh ta ở bên nữ chính, anh ta mới biết thế nào là hạnh phúc đích thực, rồi sẽ quên ngay cảm giác lúc ở bên nữ phụ thôi mà. Trâm ơi, mọi chuyện đều phải qua so sánh mới biết được, thiết lập của truyện vốn là như thế rồi.”

Đường Trâm đã hiểu.

Ba Thanh sau khi hóng kẹo ngọt đã đời thì bắt đầu hiến kế cho cô: “Trâm ơi, dù sao cũng chỉ còn vài ngày cuối cùng thôi, sắp chia tay rồi, nếu cô muốn thì cứ dính lấy nam chính nhiều hơn một chút đi.”

“Biết đâu khi cô dính lấy anh ta quá nhiều, cô lại thấy chán anh ta thì sao.”

Đường Trâm im lặng một lúc mới trả lời: “Mày đúng là hiểu thấu nhân tính đấy.”

Hệ thống 111 cười hì hì: “Chứ còn gì nữa? Trâm ơi, ví dụ như cô ăn một món ăn thấy rất ngon, nhưng nếu ngày nào cũng ăn, ngày ba bữa, thậm chí ngày bảy bữa mười bữa, có khi chưa đầy hai ngày cô đã thấy ngấy tận cổ rồi. Theo lẽ thường, sau đó một thời gian dài cô sẽ chẳng muốn đụng vào món đó nữa.”

“Tương tự thôi, bây giờ cô có thể có một chút cảm tình với nam chính, điều này cũng dễ hiểu vì nam chính của cuốn truyện ngọt ngào này thực sự rất có sức hút, mọi chỉ số đều đạt mức tối đa. Nhưng nếu cô cứ dính lấy anh ta như cái ví dụ tôi vừa nói, ngày nào cũng bám đuôi, hai mươi tư trên hai mươi tư tiếng đều ở bên nhau, không quá hai ngày là cô chán ngay.”

“Đợi đến khi cô thấy phiền phức với nam chính rồi thì cũng vừa vặn đến lúc chia tay. Lúc đó cô và anh ta chia tay trong êm đẹp, cô dùng điểm sinh lực kiếm được từ nhiệm vụ để giữ mạng thành công, sau đó tìm một anh người yêu mới. Khi ấy tôi lại tiếp tục hóng kẹo ngọt của cô với người mới, cuộc sống chẳng phải sẽ rất tuyệt vời sao?”

Đường Trâm chỉ biết câm nín. Từ khi xuyên sách tới nay, cô không phục mấy người. Nam chính là một, anh thực sự có thiên phú trong nghiên cứu khoa học và cực kỳ thông minh. Ba Thanh là hai, tâm thế của nó quá tốt, khi cô và nam chính còn chưa chia tay mà nó đã bắt đầu mơ tưởng đến tương lai sau này rồi. Ngoài hai người họ ra, cô chẳng phục thêm ai nữa.