Đường Trâm đứng phía trước cũng nghe thấy rõ mồng một những lời tán dương ấy. Một nửa tương lai của nam chính sao? Chính là nữ chính chứ ai. Hai người họ chắc chắn sẽ có một cuộc gặp gỡ định mệnh. Nữ chính ưu tú như vậy, được hưởng hạnh phúc cũng là điều hiển nhiên thôi. Đường Trâm chẳng rõ trong lòng mình đang nghĩ gì. Dường như cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng cũng dường như chẳng nghĩ gì cả. Trong lúc cô đang mải thả hồn theo gió, bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp mang theo ý cười vang lên bên tai:
“Một nửa tương lai của tôi sao? Chẳng phải cô ấy đang đứng ngay tại đây rồi sao?”
Chương 76 : Có đẹp trai không
Lúc đầu Trương Úy còn nén cười, nhưng sau khi câu nói kia dứt lời, cô nàng liền bật cười ha hả đầy sảng khoái. Cùng với tiếng cười ấy là một bàn tay khẽ đặt lên vai của Đường Trâm. Nhậm Ngôn Kinh ngồi xuống bên cạnh cô, khoác tay lên vai cô với một tư thế vô cùng thân mật và gần gũi.
Hai người vừa mới tám chuyện rôm rả phía sau bỗng chốc im bặt. Chính chủ đã xuất hiện rồi, họ chẳng còn mặt mũi nào mà bàn tán tiếp nữa. Thế nhưng trong lòng họ vẫn không khỏi thầm cảm thán một câu: bạn gái của Nhậm Ngôn Kinh thực sự là quá xinh đẹp đi mà! Chỉ nhìn cái bóng lưng thôi cũng thấy toát ra khí chất tiên t.ử rồi, còn góc nghiêng khuôn mặt thì đúng là cực phẩm!
Xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh hẳn đi, khiến cho cuộc đối thoại phía sau càng thêm rõ mồng một.
“Lê Nhiễm, chúng mình ngồi đâu bây giờ?”
Phải mất vài giây sau mới vang lên câu trả lời của nữ chính: “Cứ ngồi ở đây đi, vẫn còn nhiều chỗ trống mà.”
Đường Trâm hơi giật mình. Lúc Nhậm Ngôn Kinh nói câu vừa rồi, không lẽ nữ chính cũng đang ở ngay gần đây sao? Ba Thanh lên tiếng: “Ồ hố, câu nói lúc nãy của nam chính, nữ chính đã nghe thấy hết rồi đấy. Nhưng mà hiện giờ hai người họ vẫn chưa bắt đầu mạch tình cảm nên nghe thấy cũng chẳng sao cả.”
Nghe Ba Thanh nói vậy, Đường Trâm cũng không bận tâm đến nữ chính nữa. Các thành viên trong đội của Lê Nhiễm nhận thấy sắc mặt đội trưởng không được tốt lắm, bèn quan tâm hỏi han: “Sao vậy đội trưởng? Cậu thấy căng thẳng quá à?”
Lê Nhiễm nặn ra một nụ cười: “Không có đâu.”
“Nhưng trông sắc mặt cậu nhợt nhạt lắm.”
Một thành viên khác lên tiếng an ủi: “Đội trưởng đừng lo, đội chúng mình mới thành lập chưa lâu, lần này chủ yếu là để học hỏi kinh nghiệm thôi, kết quả thắng thua không quan trọng đâu, chúng mình vẫn còn cả một quãng đường dài phía trước mà. Thắng thua nhất thời có đáng là bao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhờ lời động viên của mọi người, Lê Nhiễm dần lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cô ngồi cách Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm đúng một dãy ghế. Từ góc độ này, cô có thể thấy rõ cảnh Nhậm Ngôn Kinh đang ghé sát đầu thì thầm điều gì đó với Đường Trâm, rồi Đường Trâm khẽ mỉm cười rạng rỡ, đôi lúm đồng tiền bên má trông thật ngọt ngào. Anh ấy đã nói gì với cô ta vậy nhỉ? Sắp bước vào buổi phỏng vấn đến nơi rồi mà vẫn còn tâm trạng để nói chuyện thì thầm hay sao?
Quá trình sau đó diễn ra như thế nào Đường Trâm cũng chẳng rõ nữa, cô cứ mơ mơ màng màng suốt cả buổi. Khi đội đầu tiên lên sân khấu trình bày một tràng dài những kiến thức cao siêu khiến cô chẳng hiểu mô tê gì, khi khán phòng vỗ tay cô cũng vỗ tay theo cho đúng điệu. Đến khi đội thứ hai lên sân khấu, lại là một tràng dài những điều khó hiểu nữa, cô vẫn kiên nhẫn đợi họ nói xong rồi tiếp tục vỗ tay tán thưởng.
Đội thứ ba chính là đội Fate của nữ chính. Với tư cách là đội trưởng, đương nhiên Lê Nhiễm là người đứng ra thuyết trình. Cô không chuẩn bị bản thảo mà dự định sẽ nói trực tiếp từ đầu đến cuối. Câu mở đầu của cô là: “Thực ra, cơ duyên đưa tôi đến với ngành người máy là vì một người. Lúc đầu tôi chỉ đơn giản là muốn có chung tiếng nói với người ấy, nhưng dần dần, càng dấn sâu vào lĩnh vực này, tôi lại càng thấy say mê và lôi cuốn hơn bao giờ hết.”
“Trong tâm trí tôi luôn ấp ủ rất nhiều dự định và ý tưởng sẽ được hiện thực hóa trong tương lai, và sau đây tôi xin được giới thiệu sơ qua về mẫu robot mà tôi đang nghiên cứu...”
Giọng điệu của nữ chính rất điềm đạm, nội dung trình bày mạch lạc và đầy đủ, có thể thấy cô đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho buổi phỏng vấn này. Khi Lê Nhiễm kết thúc bài thuyết trình, Đường Trâm cũng nhiệt tình vỗ tay ủng hộ.
Trương Úy không nén nổi tò mò bèn lên tiếng hóng chuyện: “Cái người mà chị ấy vì họ mà vào nghề rốt cuộc là ai nhỉ?”
Trương Miễn ngồi ngay gần đó nghe thấy vậy liền buông một cái tên. Trương Úy ngơ ngác hỏi lại: “Đó là ai thế anh?”
Trương Miễn đáp: “Là cha đẻ của ngành người máy chứ ai.”
Trương Úy chỉ biết cạn lời: “...”
Đây chính là lối tư duy của mấy anh chàng thẳng đuột đây sao? Cô thực sự chẳng thể nào trò chuyện nổi với anh trai mình thêm một giây nào nữa! Câu nói đó rõ ràng là đang ám chỉ đến người thầm thương trộm nhớ, vậy mà anh cô lại cứ đinh ninh Lê Nhiễm là người hâm mộ của cha đẻ ngành người máy.
Trương Úy quay sang hỏi các thành viên khác: “Mọi người cũng nghĩ như vậy sao?”
Thẩm Thuyên Lễ khẽ hắng giọng, đối với các anh, bất kể cô ta vì ai mà vào nghề thì ở đây cũng chỉ có duy nhất một đáp án, đó chính là vị cha đẻ kia mà thôi. Trước đây Lê Nhiễm từng chủ động xin gia nhập đội Future, lại còn đăng cả bức thư gửi Nhậm Ngôn Kinh lên mạng, rồi còn tiết lộ đã đọc hàng nghìn bài báo cáo khoa học, bao nhiêu hành động đó làm sao mà không khiến người ta suy nghĩ cho được. Thế nhưng, điều đó thì có gì quan trọng chứ?
Thẩm Thuyên Lễ hỏi vặn lại: “Chứ còn ai vào đây nữa?” Những người khác cũng đồng thanh đưa ra câu trả lời tương tự. Thẩm Thuyên Lễ bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu về vị cha đẻ ngành người máy kia: “Thực ra tớ cũng là fan cứng của ông ấy đấy, hồi đầu tớ muốn theo đuổi ngành này cũng chính là vì...”
Trương Úy lạnh lùng cắt ngang: “Em không muốn nghe đâu, em muốn nghe bài trình bày của đội tiếp theo cơ.” Chàng trai lắm lời Thẩm Thuyên Lễ lúc này mới chịu im miệng.
“Một nửa tương lai của tôi sao? Chẳng phải cô ấy đang đứng ngay tại đây rồi sao?”
Chương 76 : Có đẹp trai không
Lúc đầu Trương Úy còn nén cười, nhưng sau khi câu nói kia dứt lời, cô nàng liền bật cười ha hả đầy sảng khoái. Cùng với tiếng cười ấy là một bàn tay khẽ đặt lên vai của Đường Trâm. Nhậm Ngôn Kinh ngồi xuống bên cạnh cô, khoác tay lên vai cô với một tư thế vô cùng thân mật và gần gũi.
Hai người vừa mới tám chuyện rôm rả phía sau bỗng chốc im bặt. Chính chủ đã xuất hiện rồi, họ chẳng còn mặt mũi nào mà bàn tán tiếp nữa. Thế nhưng trong lòng họ vẫn không khỏi thầm cảm thán một câu: bạn gái của Nhậm Ngôn Kinh thực sự là quá xinh đẹp đi mà! Chỉ nhìn cái bóng lưng thôi cũng thấy toát ra khí chất tiên t.ử rồi, còn góc nghiêng khuôn mặt thì đúng là cực phẩm!
Xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh hẳn đi, khiến cho cuộc đối thoại phía sau càng thêm rõ mồng một.
“Lê Nhiễm, chúng mình ngồi đâu bây giờ?”
Phải mất vài giây sau mới vang lên câu trả lời của nữ chính: “Cứ ngồi ở đây đi, vẫn còn nhiều chỗ trống mà.”
Đường Trâm hơi giật mình. Lúc Nhậm Ngôn Kinh nói câu vừa rồi, không lẽ nữ chính cũng đang ở ngay gần đây sao? Ba Thanh lên tiếng: “Ồ hố, câu nói lúc nãy của nam chính, nữ chính đã nghe thấy hết rồi đấy. Nhưng mà hiện giờ hai người họ vẫn chưa bắt đầu mạch tình cảm nên nghe thấy cũng chẳng sao cả.”
Nghe Ba Thanh nói vậy, Đường Trâm cũng không bận tâm đến nữ chính nữa. Các thành viên trong đội của Lê Nhiễm nhận thấy sắc mặt đội trưởng không được tốt lắm, bèn quan tâm hỏi han: “Sao vậy đội trưởng? Cậu thấy căng thẳng quá à?”
Lê Nhiễm nặn ra một nụ cười: “Không có đâu.”
“Nhưng trông sắc mặt cậu nhợt nhạt lắm.”
Một thành viên khác lên tiếng an ủi: “Đội trưởng đừng lo, đội chúng mình mới thành lập chưa lâu, lần này chủ yếu là để học hỏi kinh nghiệm thôi, kết quả thắng thua không quan trọng đâu, chúng mình vẫn còn cả một quãng đường dài phía trước mà. Thắng thua nhất thời có đáng là bao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhờ lời động viên của mọi người, Lê Nhiễm dần lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Cô ngồi cách Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm đúng một dãy ghế. Từ góc độ này, cô có thể thấy rõ cảnh Nhậm Ngôn Kinh đang ghé sát đầu thì thầm điều gì đó với Đường Trâm, rồi Đường Trâm khẽ mỉm cười rạng rỡ, đôi lúm đồng tiền bên má trông thật ngọt ngào. Anh ấy đã nói gì với cô ta vậy nhỉ? Sắp bước vào buổi phỏng vấn đến nơi rồi mà vẫn còn tâm trạng để nói chuyện thì thầm hay sao?
Quá trình sau đó diễn ra như thế nào Đường Trâm cũng chẳng rõ nữa, cô cứ mơ mơ màng màng suốt cả buổi. Khi đội đầu tiên lên sân khấu trình bày một tràng dài những kiến thức cao siêu khiến cô chẳng hiểu mô tê gì, khi khán phòng vỗ tay cô cũng vỗ tay theo cho đúng điệu. Đến khi đội thứ hai lên sân khấu, lại là một tràng dài những điều khó hiểu nữa, cô vẫn kiên nhẫn đợi họ nói xong rồi tiếp tục vỗ tay tán thưởng.
Đội thứ ba chính là đội Fate của nữ chính. Với tư cách là đội trưởng, đương nhiên Lê Nhiễm là người đứng ra thuyết trình. Cô không chuẩn bị bản thảo mà dự định sẽ nói trực tiếp từ đầu đến cuối. Câu mở đầu của cô là: “Thực ra, cơ duyên đưa tôi đến với ngành người máy là vì một người. Lúc đầu tôi chỉ đơn giản là muốn có chung tiếng nói với người ấy, nhưng dần dần, càng dấn sâu vào lĩnh vực này, tôi lại càng thấy say mê và lôi cuốn hơn bao giờ hết.”
“Trong tâm trí tôi luôn ấp ủ rất nhiều dự định và ý tưởng sẽ được hiện thực hóa trong tương lai, và sau đây tôi xin được giới thiệu sơ qua về mẫu robot mà tôi đang nghiên cứu...”
Giọng điệu của nữ chính rất điềm đạm, nội dung trình bày mạch lạc và đầy đủ, có thể thấy cô đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho buổi phỏng vấn này. Khi Lê Nhiễm kết thúc bài thuyết trình, Đường Trâm cũng nhiệt tình vỗ tay ủng hộ.
Trương Úy không nén nổi tò mò bèn lên tiếng hóng chuyện: “Cái người mà chị ấy vì họ mà vào nghề rốt cuộc là ai nhỉ?”
Trương Miễn ngồi ngay gần đó nghe thấy vậy liền buông một cái tên. Trương Úy ngơ ngác hỏi lại: “Đó là ai thế anh?”
Trương Miễn đáp: “Là cha đẻ của ngành người máy chứ ai.”
Trương Úy chỉ biết cạn lời: “...”
Đây chính là lối tư duy của mấy anh chàng thẳng đuột đây sao? Cô thực sự chẳng thể nào trò chuyện nổi với anh trai mình thêm một giây nào nữa! Câu nói đó rõ ràng là đang ám chỉ đến người thầm thương trộm nhớ, vậy mà anh cô lại cứ đinh ninh Lê Nhiễm là người hâm mộ của cha đẻ ngành người máy.
Trương Úy quay sang hỏi các thành viên khác: “Mọi người cũng nghĩ như vậy sao?”
Thẩm Thuyên Lễ khẽ hắng giọng, đối với các anh, bất kể cô ta vì ai mà vào nghề thì ở đây cũng chỉ có duy nhất một đáp án, đó chính là vị cha đẻ kia mà thôi. Trước đây Lê Nhiễm từng chủ động xin gia nhập đội Future, lại còn đăng cả bức thư gửi Nhậm Ngôn Kinh lên mạng, rồi còn tiết lộ đã đọc hàng nghìn bài báo cáo khoa học, bao nhiêu hành động đó làm sao mà không khiến người ta suy nghĩ cho được. Thế nhưng, điều đó thì có gì quan trọng chứ?
Thẩm Thuyên Lễ hỏi vặn lại: “Chứ còn ai vào đây nữa?” Những người khác cũng đồng thanh đưa ra câu trả lời tương tự. Thẩm Thuyên Lễ bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu về vị cha đẻ ngành người máy kia: “Thực ra tớ cũng là fan cứng của ông ấy đấy, hồi đầu tớ muốn theo đuổi ngành này cũng chính là vì...”
Trương Úy lạnh lùng cắt ngang: “Em không muốn nghe đâu, em muốn nghe bài trình bày của đội tiếp theo cơ.” Chàng trai lắm lời Thẩm Thuyên Lễ lúc này mới chịu im miệng.