Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

Thương cảm vậy

Ôn Hủ Hủ: “..”

Lời này nghe có vẻ hơi lạ, cảm giác như đang dặn dò lúc chia tay, cho dù nghe. như thế nào cũng có một loại cảm xúc bị đè nén trong đó, khiến cho người khác vô cùng khó chịu.

Đây là cậu lo lắng cô ở trên máy bay còn bị người ta bắt cóc bán đi sao?

Thương cảm vậy.

Ôn Hủ Hủ không thích giọng điệu này, vì vậy cô thản nhiên đánh cậu hai cái: "Em uống nhiều rồi đúng không, cái gì mà em không ở cạnh chị hả, được rồi, khi xuống máy bay, nhớ đến cõng chị xuống."

Sau đó cô xoay người đi vào.

Ôn Cận đứng đó không nhúc nhích, cũng không nhìn đi chỗ khác. Cho đến khi cánh cửa khoang hạng nhất đóng lại, có người đến với cạnh hắn.

"Chủ tịch, vậy chúng ta đi xuống thôi, Nghiêm Hạc đã đi lên rồi

Cuối cùng hắn thu hồi ánh mắt lại, từng bước từng bước rời đi, mà lần này hắn không quay đầu nhìn lại......

Hoàng hôn, nước M. Ôn Hủ Hủ cuối cùng cũng đợi máy bay hạ cánh.

Sau đó cô ngay lập tức ra khỏi khoang hạng nhất, đi đến khoang hạng phổ thông.

Cô không biết có chuyện gì, trên đường bay cô luôn cảm thấy khó chịu, cô luôn cảm thấy như thể không gặp được thứ gì đó nữa, khiến cô suy nghĩ từng phút

từng giây..

Đáng tiếc, máy bay trong quá trình vận hành, hành khách trong cả hai cabin không được phép tuỳ ý di chuyển xung quanh

Ôn Hủ Hủ không thể chờ đợi để đến hạng phổ thông.

Còn may, cô vừa qua đã nhìn thấy người thanh niên áo xanh đang ngồi bên trong, lúc này cậu cũng đang chuẩn bị đứng lên.

"Tiểu Cận, em thế nào? Ngồi đây có thoải mái không?” Cô đã nhìn thấy cậu lòng cũng nhẹ nhỏm, cô vui vẻ đứng bên cạnh đứa em trai này.

Ôn Cận cũng ngạc nhiên vì cô sẽ qua đây.

Đúng lúc đó, cậu lập tức ngại ngùng đứng lên: "Rất tốt, chị thì sao, chân thế nào rồi? Không sao chứ?”

Ôn Cận lo lắng liếc nhìn đôi chân của Ôn Hủ Hủ.

Ôn Hủ Hủ xua tay: "Không sao, không sao, đi thôi, chúng ta mau xuống đi, Nhược Nhược nhiều ngày không gặp chúng ta, chỉ sợ con bé đang v‹

thể nhìn thấy mọi người đều thoải mái. Còn Ôn Hủ Hủ cũng giao toàn bộ hành lý cho cậu em trai bên cạnh.

"Em giúp chị giữ chút, chỉ cần giữ thôi, chị đi vệ sinh sẽ quay lại nhanh thôi." Giọng điệu của cô có chút năn nỉ.

Cứ như thể cô mà không dùng giọng điệu này thì cậu em trai này sẽ vứt đồ của cô đi.

Ôn Cận sững sờ, cầm lấy hành lý gần như không nói một lời.