Lâm Thanh Tuấn do dự rồi nói thật: “Công ty đã quyết định để em và Thượng Vân Dương cùng tham gia cuộc thi. Em có ý kiến gì không?” Bạch Cấm Sương bĩu môi, Lâm Thanh Tuấn cho rằng cô không thích Thượng Vân Dương.

Cô cảm thấy có chút bất lực: “Đây là quyết định của công ty nên em không có ý kiến!” Lâm Thanh Tuấn cảm nhận được Bạch Cẩm Sương có tâm sự. Tuy nhiên, Bạch Cẩm Sương không muốn nói, anh ta cũng không ép buộc.

Bạch Cẩm Sương rời khỏi phòng làm việc của Lâm Thanh Tuấn, vì chuyện của Lâm Thanh Tuấn và Thượng Vân Dương, khiến cô quên mất phải đi tìm Mặc Tu nhân. Lúc ăn cơm trưa, Bạch Cẩm Sương cứ nhìn chằm chằm Lâm Kim Thư, ngập ngừng nói.

Lâm Kim Thư không thể chịu nổi, khuôn mặt nhỏ bé thờ ơ của cô căng thẳng dữ dội: “Cẩm Sương, cậu đang muốn nói gì, đừng nhìn chằm chằm vào tớ như vậy, đến cơm tớ cũng không nuốt được!”

Bạch Cẩm Sương bĩu môi: “Kim Thư, tớ từng nói, cậu tìm thời điểm thích hợp rồi tỏ tình với đàn anh, cậu đã suy nghĩ đến chuyện này chư” Lâm Kim Thư sửng sốt, giật mình hai giây: “Tớ còn chưa chuẩn bị xong!” Bạch Cấm Sương đau lòng đến chết đi sống lại, Lm kim Thư luôn thờ ơ với mọi thứ, ngoại trừ Lâm Thanh Tuấn, người cô yêu đã nhiều năm nhưng lại không dám thổ lộ.

Bạch Cẩm Sương có chút tức giận: “Yêu thì phải nói. Nếu cậu không nói ra thì ai biết cậu muốn gì, họ cũng đâu phải con giun trong bụng cậu? Cậu sẽ mãi mãi chỉ là người dự bị mà thôi. Cậu có biết không?”

Lâm Kim Thư ngạc nhiên nhìn Bạch Cẩm Sương: “Cẩm Sương, cậu bị cái gì kích động vậy? Sao lại tức giận như vậy?” Bạch Cẩm Sương tức giận nhìn Lâm Kim Thư: “Chỉ là tớ thấy không đáng thay cậu thôi.

Cậu không dám tự mình đưa bữa sáng, còn không dám thổ lộ.

Cứ im lặng dõi theo anh ấy như thế này, làm sao anh ấy biết được tấm lòng của cậu cơ chứ”

Lâm Kim Thư có chút bất lực: “Không phải tớ không muốn thổ lộ, chỉ là tình cảm này đã lâu như vậy rồi. Tớ rất sợ anh ấy không thích tớ, sợ bị từ chối, cậu biết không? Không ai có thể biết được anh ấy quan trọng với tớ như thế nào”

Lâm Kim Thư điều chỉnh hô hấp, cảm thấy có chút buồn bực: “Nếu anh ấy không thích tớ, tớ lấy tư cách gì để bên cạnh anh ấy? Còn nếu anh ấy biết tình cảm của tớ, nhưng lại không hê có chút rung động nào với tớ, vậy thì tình cảm của tớ sẽ trở thành áp lực của anh ấy, tớ linh cảm rằng anh ấy có thể sẽ tránh mặt tới Khi đó, tớ sẽ chỉ buồn hơn mà thôi!”

Cô nói: “Quên đi, vì anh ấy tưởng rằng bữa sáng là do người khác giao, sau này tớ sẽ không đưa nữa!” Bạch Cẩm Sương liếc nhìn cô, có chút bất lực, nhưng cuối cùng cô không tiếp tục thuyết phục cô ấy. Quyết định của Lâm Kim Thư, cô sớm đã đoán được từ lâu rồi, không phải không? Đối mặt với tình cảm, quyết định của mỗi người là khác nhau, cô chỉ cần tôn trọng quyết định Lâm Kim Thư, giống như Lâm Kim Thư tôn trọng mọi lựa chọn của cô ấy là đủ! Cô đưa tay ra siết chặt ngón tay Lâm Kim Thư: “Ăn xong thì chúng ta đi làm.

Có chuyện gì thì cứ nói với tớ, đừng giấu trong lòng” Buổi chiều trong giờ làm, Bạch Cẩm Sương vẽ bản thảo thiết kế, chủ động lên tầng cao nhất tìm Mặc Tu Nhân. Bạch Cẩm Sương lúc này cũng có chút hiểu biết về Mặc Tu Nhân, trông anh có vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng thực chất anh rất hống hách và tự phụ, dùng sự thờ ơ để che đậy bộ mặt lạnh lùng cứng cỏi của mình.

Thường được gọi là vịt chết còn cứng miệng. Khi Bạch Cẩm Sương gõ cửa, nghĩ đến việc cô vừa miêu tả hình ảnh của Mặc Tu Nhân, cô không khỏi cong môi lên. Kết quả là ngay khi đặt tay lên cửa, cô phát hiện cửa không đóng. Cánh cửa bị đẩy ra bởi lực gõ của cô.

Cửa mở ra, một người quay lưng về phía cô, quay về phía bàn làm việc của Mặc Tu Nhân, còn anh đang ngồi sau bàn làm việc, dựa lưng vào ghế văn phòng một cách lười biếng và thờ ơ.

- Chương 146 | Đọc truyện tranh