Không khí nhất thời vô cùng xấu hổ.

Bác sĩ gia đình có chút ngượng ngùng: “Ngài Mặc, cô Bạch nói anh bị mèo cào, tôi qua đây tiêm vắc xin dại và uốn ván cho ngài!”

Khuôn mặt Mặc Tu Nhân khó coi nói: ‘Không chết người được!”

Bạch Cấm Sương bất lực mím môi, cô thực sự không biết phải miêu tả tính khí kỳ cục của Mặc Tu Nhân như thế nào.

Anh không lạnh lùng như vẻ ngoài, nhưng lúc nào cũng tự biến bản thân thành người không nói lý lẽ.

Bác sĩ liên mỉm cười: “Ngài Mặc, dưới tình huống bình thường, quả thực không thể chết được, dù sao bị chó mèo cào, khả năng mắc bệnh dại quả thực rất nhỏ, nhưng ai biết trước được mình có phải là người bị nhiễm hay không? Việc tiêm là chỉ để đề phòng!”

Sắc mặt Mặc Tu Nhân xấu thậm tệ: “Vào tiêm đi!” Mặc Tu Nhân ngôi trên ghế sofa trong phòng làm việc, bác sĩ nhanh chóng lấy cồn ra để giúp anh rửa vết thương.

Bạch Cẩm Sương lặng lẽ đứng bên cạnh, sau khi tiêm xong bác sĩ liền băng bó vết thương. Bạch Cẩm Sương nhờ bác quản gia tiễn bác sĩ về còn lại vào phòng làm việc.

Cửa phòng làm việc chưa đóng, Bạch Cẩm Sương trực tiếp bước vào.

Khi Mặc Tu Nhân nhìn thấy cô, vẻ mặt không khỏi lo lắng: “Sao em lại vào đây?”

Bạch Khiết nhếch nhếch khóe miệng: “Tôi thay Tiểu Bạch xin lỗi ngài! Nó ở gần ta hơn, lại nghe không hiểu tiếng người, còn tưởng rằng ngài định làm hại tôi! Ngài đừng tức giận!”

Mặc Tu Nhân hừ lạnh: “Em nghĩ tôi sẽ tức giận nó!” Bạch Cẩm Sương nhếch môi: “Tôi biết, so với tiểu Bạch, ngài tức giận tôi hơn. Ba người bọn Cận Thần Huy đầu là tự mình chuốc họa vào thân, không liên quan đến người khác.

Mục đích ban đầu của ngài cũng là vì muốn tốt cho tôi, hôm nay là do tôi không biết tốt xấu. Thật xin lỗi” Vẻ mặt Mặc Tu Nhân lạnh nhạt, lãnh đạm: “Không cần xin lỗi, tôi không giận cô, tôi giúp em, vì em cũng giống như những người con gái khác!” Sau khi Mặc Tu Nhân nói lời này, anh lập tức quay đầu lại, cau mày dữ tợn.

Anh không ngờ, anh lại không tự chủ được cái miệng của mình! Thực ra anh ấy… không có ý đói Kết quả là vừa nghĩ tới đây, liên nghe thấy Bạch Cẩm Sương bình tĩnh nói: “Tôi biết rồi, ngài Mặc không cần nhắc nhở, tôi biết tôi chỉ chiếm một vị trí thấp kém trong sổ hộ khẩu mà thôi, tôi sẽ không có những suy nghĩ không nên có.

Tôi xin lỗi hôm nay chỉ là do cắn dứt lương tâm mà thôi! Tâm trạng càng tồi tệ hơn, nhìn Bạch Cẩm Sương chế giễu: “Không có suy nghĩ không nên có, vậy sao buổi tối cô lại gọi bác sĩ đến tiêm phòng cho tôi?” Bạch Cấm Sương không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, bình tĩnh nhìn anh: “Ngài Mặc, ngài nói đúng. Tôi chỉ Sợ ngài mắc bệnh đại. Nếu là người khác thì tôi cũng là vậy thôi.

Còn nữa, tôi biết lòng tốt của ngài, chỉ có điều, Sau này ngài đừng làm những chuyện như hôm nay nữa.” Mặc Tu Nhân gần như muốn bóp chết Bạch Cẩm Sương. Anh nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm Sương và chế nhạo: “Có thật là với ai em cũng sẽ làm như vậy?” Bạch Cẩm Sương cho rằng Mặc Tu Nhân cảm thấy mình có ý xấu với anh, vì vậy vội vàng nói: “Là sự thật, nếu là người khác thì tôi thái độ của tôi vẫn vậy!” Mặc Tu Nhân tức giận nghiến răng: “Em lập tức cút ngay cho tôi!” Hai mắt Bạch Cấm Sương lóe lên, lại có chuyện gì xảy rai Cô trầm mặc nhìn Mặc Tu Nhân hai giây, nghĩ anh còn tức giận mình, cho nên cô chỉ có thể nghẹn ngào nói: “Vậy thì ngài Mặc cũng nghỉ ngơi sớm đi!” Nói xong, cô lễ phép đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa phòng làm việc giúp anh.

Cho đến hôm nay, khi anh đi qua, anh nhìn thấy Thượng Vân Dương bưng bữa sáng cẩn thận đặt xuống, anh liền biết đó là Thượng Vân Dương. Thượng Vân Dương mỉm cười, không có phủ nhận, chỉ nhàn nhạt nói: “Không vất vải” Cô chỉ là tò mò, cầm lên nhìn, không ngờ lại bị Lâm Thanh Tuấn hiểu lầm! Nụ cười trên mặt cô ấy sâu hơn một chút, vì người mang bữa sáng vẫn chưa xuất hiện, và Lâm Thanh Tuấn cho rằng đó là cô ta, vậy cô ta cũng không cần từ chối! Hãy để cho sự hiểu lầm đẹp đẽ này tiếp tục! Bạch Cấm Sương nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người, khuôn mặt thanh tú lập tức chìm xuống.

Nếu cô không nhầm, bữa sáng mà Lâm Thanh Tuấn đang cầm trên tay rõ ràng là bữa sáng tình yêu mà Lâm Kim Thư làm cho anh. Tuy nhiên, Lâm Kim Thư không có can đảm để đối mặt với Lâm Thanh Tuấn, và sợ bị phát hiện, sáng nào cô ấy cũng đến sớm và đặt nó ở quầy lễ tân khi quầy lễ tân không có ai, và viết tên Lâm Thanh Tuấn.

Nhưng mà, sao bây giờ lại biến thành Thượng Vân Dương làm vậy? Hơn nữa, nhìn thái độ của Lâm Thanh Tuấn, anh ta hiển nhiên cho răng Thượng Vân Dương làm, bây giờ còn thương tiếc, sợ cô ta sáng dậy làm bữa sáng mà không đủ thời gian.

Điều khiến Bạch Cấm Sương tức giận nhất là Thượng Vân Dương không hề phủ nhận! Bạch Cấm Sương rất tức giận, nhưng cô không thể vội vàng trực tiếp vạch trần những lời nói dối của Thượng Vân Dương được. Nếu như Lâm Thanh Tuấn sẽ biết bữa sáng là do Lâm Kim Thư làm, như vậy thì tình cảm của cô ấy cũng sẽ bị phát hiện. Bạch Cẩm Sương không thể quyết định thay cho Lâm Kim Thư những chuyện liên quan đến tình cảm. Cô ủ rũ nhìn Thượng Vân Dương, sắc mặt khó coi đi về phía bọn họ.

- Chương 144 | Đọc truyện tranh