Vân Thành Nam không biết làm sao thở dài một hơi: “Đêm hôm trước, Lý Thanh được người qua đường đưa vào bệnh viện, giám định là bị nhiều người… Làm nhục rồi, đứa bé trong bụng cô ta cũng không còn rồi, phía dưới càng là bị rách nghiêm trọng, nhưng mà, cảnh sát và bác sĩ hỏi cô ta cái gì, cô ta đều không chịu mở miệng, ngày hôm sau, lúc tôi đi thăm cô ta, cô ta đã xuất viện rồi, không biết lại đi đâu!” Sắc mặt Bạch Cẩm Sương trở nên vô cùng khó coi, cô với Lý Thanh, ngoài trừ đặt hàng làm trang sức đá quý riêng cho cô ta ra, vốn không có cùng xuất hiện với nhau nhiều.
Nhưng cô có thể tưởng tượng được, đổi với một người phụ nữ mà nói, gặp phải loại chuyện thế này, không nghi ngờ gì nữa là tai họa ngập đầu. Cô nghe ra được, Vân Thành Nam vẫn là rất lo lắng cho Lý Thanh.
Bạch Cẩm Sương hiểu rõ con người của Vân Thành Nam, anh ta tuy rằng đối với đại đa số mọi người đều là thái độ lạnh nhạt, trong lòng lại rất lương thiện, trong xương cốt anh ta có trách trời thương dân của bác sĩ.
Nhà họ Lý nhà tan cửa nát, Lý Thanh lại xảy ra chuyện như vậy, anh ta khẳng định vô cùng lo lắng cho Lý Thanh. Cô mím môi hỏi: “Anh đi tìm cô ta đi, không được thì đi báo án, nhà họ Lý chỉ còn lại một mình cô ta, anh nếu như tìm được cô ta, an ủi an ủi cô ta đi!” Vân Thành Nam trả lời một tiếng, tựa hồ có hơi lòng không ở nơi này. Bạch Cẩm Sương nói với anh ta hai câu, liền cúp điện thoại.
Cô cúp điện thoại, vừa định quay về phòng thiết kế, kết quả, Bạch Cao Minh lại gọi điện thoại đến. Bạch Cẩm Sương nhíu mày, nhận điện thoại. B
ạch Cao Minh mở miệng, âm thanh liền ôn hòa khiến cho Bạch Cẩm Sương vô cùng không tự tại.
“Cẩm Sương à, lúc nãy con gọi điện thoại, bố đang bàn chuyện làm ăn với người khác, con có chuyện gì sao?”
Bạch Cẩm Sương nhíu mày càng lợi hại: “Cân Thần Huy và Bạch Linh Lan đã kết hôn rồi, ông dự định khi nào đem thư của mẹ tôi đưa cho tôi?”
Bạch Cao Minh cười khan một tiếng, bắt đầu giả vờ hồ đồ: “Thư gì vậy?” Vẻ mặt Bạch Cẩm Sương ngay lập tức trở nên khó coi: “Ông có ý gì? Trước đây ông lấy thư của mẹ tôi ra uy hiếp tôi, để tôi đi cầu xin Mặc Tu Nhân, đồng ý cho Bạch Linh Lan vào trang sức đá quý Hoàng Thụy, ông đừng nói với tôi, thời gian ngắn như vậy, bản thân ông đã làm gì, ông đều quên rồi!” Âm thanh của Bạch Cao Minh khó chịu lợi hại, tựa như loại muốn phát cáu nhưng lại không dám.
Ông ta nói: “Nhưng mà Linh Lan và Cận Thần Huy kết hôn, cũng không phải là công lao của con!” Bạch Cẩm Sương giận đến mức máu nóng lên: “Ông đến cùng là muốn như thế nào mới chịu đem thư cho tôi!” Bạch Cao Minh nghĩ đến lời của Mặc Tu Nhân, ông ta mím mím môi: “Cái đó… Cấm Sương à, bố nói câu thật lòng, con đừng giận nha!” Mày của Bạch Cẩm Tâm nhíu càng lợi hại, cô áp xuống cơn giận đang sôi trào trong người: “Ông nói!”
Bạch Cấm Sương vừa vào phòng làm việc tổng giám đốc, liền nhìn thấy Cảnh Hạo Đông và Cảnh Như Yến đang ngồi bên trong.
Cảnh Như Yến trang điểm tinh tế, mặc một bộ sườn xám bó sát người, đem thân hình lồi lõm đều tinh tế bày ra. Nhìn thấy Bạch Cẩm Sương, cô ta nâng nâng cảm dưới. Bạch Cẩm Sương mặt không biểu cảm dời đi ánh mắt, giống như chưa nhìn thấy cô ta vậy.
Cảnh Như Yến giận đến ngay lập tức nắm chặt tay lại. Bạch Cẩm Sương nhìn Mặc Tu Nhân: “Tổng giám đốc Mặc, nghe nói anh tìm tôi!” Mặc Tu Nhân nâng mắt nhìn cô một cái: “Cô Cảnh muốn cô giúp cô ấy thiết kế một sợi dây chuyền, hợp đồng Triệu Văn Vương đã in xong rồi, hai người các cô xem một chút, không có vấn đề, bây giờ liền có thể kí hợp đồng” Bạch Cấm Sương nhíu mày, nói thật, cô vốn không hề muốn nhận việc này.
Thái độ của Cảnh Như Yến đối với cô, vốn không phải bạn tốt gì, càng huống hồ, trong tiệc tối của nhà họ Vân, hai người họ quậy ra một trận như vậy, cô vốn không cảm thấy, Cảnh Như Yến sẽ tốt bụng tặng cho cô mối làm ăn này. Mặc Tu Nhân thấy Bạch Cẩm Sương không nói chuyện, hơi nhíu mày: “Làm sao? Không muốn khách hàng này?” Bạch Cẩm Sương mắt hơi sáng lên: “Tổng giám đốc Mặc, tôi không phải ý này?” “Vậy cô là ý gì? Để cô ký hợp đồng, tại sao cô không nói chuyện? Bạch Cấm Sương, cô đúng là có quyền lợi được lựa chọn khách hàng, nhưng mà, cô từ chối khách hàng, cũng phải có lí do để nói cho qua, cô hiểu chưa!” Mặc Tu Nhân nhìn cô với ý nghĩa sâu xa.