Vẻ mặt Bạch Cấm Sương vô cùng khó coi, cô nhìn anh không nói lời nào.
Mặc Tu Nhân bị cô nhìn như vậy, trong lòng trong lòng không thoải mái, anh mỉa mai nở nụ cười: “Tùy em” Anh nói xong, đứng dậy đi ra ngoài. Bạch Cấm Sương biết, chắc chắn Mặc Tu Nhân đang không vui.
Dù sao thì anh cũng vội vàng điều tra chân tướng vụ việc, muốn ra mặt vì cô mà cô lại từ chối. Cô không biết như vậy là tốt hay xấu, chỉ biết chắc chắn Mặc Tu Nhân đang tức giận.
Nếu có thể cô thật sự không hy vọng Mặc Tu Nhân tự mình ra tay, đối với anh, chặt đứt một tay của người khác thật ra cũng không khác vì với uống nước ăn cơm, việc đó làm cho Bạch Cẩm Sương cảm thấy sợ hãi.
Bạch Cẩm Sương không biết, trừng phạt của cô đối với người như Sở Tĩnh Dao mà nói, hoàn toàn không đến nơi đến chốn, không chỉ không làm cho Sở Tĩnh Dao cảm kích, ngược lại chỉ làm cho Sở Tĩnh Dao càng hận cô hơn, làm ra chuyện càng điên cuồng hơn.
Chẳng qua, những chuyện đó bây giờ Bạch Cấm Sương đều không biết.
Cô trước kia còn chưa gặp người như Sở Tĩnh Dao, đơn giản là không biết còn có loại người như thế Sở Tuấn Thịnh nhìn Bạch Cấm Sương ngồi đó không nói lời nào, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Bạch Cẩm Sương, tôi xin lỗi! Sự việc lần này là lỗi của tôi, bởi vì nhà họ Sở chúng tôi đã không dạy dỗ Sở Tĩnh Dao chu đáo! Bạch Cẩm Sương nhàn nhạt liếc anh ta một cái: “Không liên quan gì đến anh!” Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa đi tới cửa phòng, liên nghe thấy Sở Tuấn Thịnh cao giọng nói: “Cho dù là thế nào đi chăng nữa, cám ơn em đã ở trước mặt Mặc Tu Nhân tin tưởng tôi!” m thanh của Bạch Cẩm Sương lạnh lùng: “Tôi chỉ nói chuyện nên nói thôi!” Bạch Cẩm Sương vừa dứt lời thì đã thấy Triệu Văn Vương trở về. Anh ta liếc nhìn Bạch Cẩm Sương, vẻ mặt bình tĩnh: “Cô Bạch, tôi sẽ đưa Sở Tĩnh Dao đến đồn cảnh sát!” Bạch Cẩm Sương gật đầu bước đi.
Mặc dù Bạch Cẩm Sương biết thái độ của cô đối với chuyện này khiến Mặc Tu Nhân rất không vui. Tuy nhiên, khi Bạch Cao Minh đe dọa cô, cô vẫn phải táo tợn nhờ đến sự giúp đỡ của Mặc Tu Nhân.
Chỉ là cô rất muốn có được tin tức của mẹ mình. Trở lại công ty, Bạch Cẩm Sương gọi điện thoại cho Mặc Tu Nhân, nhưng kết quả là không ai nghe máy. Trái tim Bạch Cẩm Sương hơi chùng xuống, sợ rằng lần này Mặc Tu Nhân giận không ít đâu.
Buổi chiều tan làm Bạch Cẩm Sương trở lại biệt thự Hương Uyển số 1 đúng giờ, người hầu đã chuẩn bị xong bữa tối, tuy nhiên biệt thự trống trơn, Mặc Tu Nhân vẫn chưa trở về. Bạch Cẩm Sương lần đầu tiên không trở về phòng sau khi ăn tối xong, cô ngồi ở phòng khách dưới lầu, vừa đợi Mặc Tu Nhân vừa chơi với con mèo.
Tiểu Bạch ngoan ngoãn nép mình bên cạnh Bạch Cẩm Sương, hoàn toàn khác với mọi khi ở trước mặt Mặc Tu Nhân.
Bạch Cẩm Sương đợi đến hơn tám giờ, Mặc Tu Nhân còn chưa về, đành phải lên lầu tắm rửa lại xuống lầu tiếp tục chờ. Cùng thời gian, quán bar Chỗ Cũ, phòng thượng hạng.
Anh lao lực điều tra hành tung của người khác lâu đến vậy, kết quả hoàn toàn không trong mong muốn của anh, từ trước đến nay Mặc Tu Nhân chưa bao giờ phải thất vọng như vậy. Nếu sau này anh vẫn đồng ý giúp đỡ Bạch Cẩm Sương, thì đầu óc anh nhất định là bị thủng rồi! Mặc Tu Nhân vừa uống rượu vừa thầm hứa trong lòng. Bạch Cẩm Sương đợi đến hơn mười giờ, Mặc Tu Nhân mới về nhà. Bạch Cấm Sương nhanh chóng buông Tiểu Bạch ra, đứng dậy đi về phía Mặc Tu Nhân.
Vừa đến gân đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Mặc Tu Nhân, hơi nhướng mày: “Anh Mặc, anh uống rượu à?” Mặc Tu Nhân vừa nhìn thấy Bạch Cẩm Sương, giọng điệu liên trở nên hung hăng: “Có liên quan gì đến em không?” Bạch Cẩm Sương bĩu môi: “Không liên quan gì đến tôi!” Mặc Tu Nhân nghẹn lời, trong lòng muốn thầm nguyền rủa cô.
Anh lạnh lùng liếc nhìn Bạch Cẩm Sương, trực tiếp lướt qua cô rôi bước lên lầu. Bạch Cẩm Sương nghĩ đến việc Bạch Cao Minh đang đe dọa cô, kiên trì mở miệng nói: “Anh Mặc, anh có thể giúp tôi một việc được không?” Khi Mặc Tu Nhân nghe thấy từ giúp, trong lòng anh đột nhiên nối lửa.
Anh uống rượu làm liều, phát tiết cảm xúc của mình, anh cũng không biết bản thân mình đang nói gì: “Tại sao tôi phải giúp em? Bạch Cấm Sương, em nghĩ mình là ai, là cái gì của tôi? Em mở miệng muốn tôi giúp thì tôi phải giúp em à?” “Có lẽ là em còn chưa nhìn rõ mối quan hệ của chúng ta, cho dù chúng ta có giấy chứng nhận kết hôn đi chăng nữa thì tôi có ngủ với em chưa? Tiểu thư người ta có muốn lên sân khấu cũng cần phải trả giá gì đó, còn em thì sao? Không có thù lao gì, lại còn muốn tôi giúp em, vậy em cũng đã quá đề cao bản thân mình rồi!”