Cố Tranh ôm tôi đi thẳng về phòng ngủ.

Chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị đè xuống cắn xé.

“Chờ… ưm…”

Thằng nhóc này vẫn nóng nảy như vậy.

“Ha…”

Tôi đẩy không ra, thở không nổi, đá cậu một cái.

Rồi tức giận nhìn cậu.

“Em vội cái gì, có ai tranh với em đâu.”

Cố Tranh xoa chỗ bị đá, giọng ấm ức.

“Chỉ là em muốn chứng minh bản thân thôi.”

Cậu cúi xuống hôn trán tôi, vừa xin lỗi vừa dỗ.

“Xin lỗi, em sẽ nhẹ nhàng.”

Vạt áo tôi bị kéo lên.

Hơi thở nóng rực bên tai liên tục lẩm bẩm.

“Em mỗi ngày đều cách anh một bức tường, vừa nghĩ vừa làm chuyện xấu, anh có biết không, anh có nghe không.”

“Em luyện rất nhiều lần rồi, em sẽ làm anh thoải mái.”

Thằng nhóc này lúc nổi điên thì lạnh lùng, lúc thế này lại nói toàn thứ không biết ngại.

Tôi quay mặt đi không muốn nghe nữa.

Hôm nay đã uống thuốc nên tôi sẽ không giải phóng pheromone.

Cố Tranh cũng đang rất hưng phấn.

Cậu đã quen mùi nước hoa trên người tôi.

Chỉ cần để cậu phát hiện không thể đánh dấu.

Cậu sẽ tự mất hứng thôi.

“Cứng đờ vậy là ghét em sao?”

“Anh không hít pheromone của em thì làm sao thả lỏng được.”

Ánh mắt cậu nhìn tôi đầy chiếm hữu.

Đôi lúc tôi cảm giác cậu cố giả làm một con cún ngoan.

Nhưng sâu trong mắt lại là thứ chiếm hữu đáng sợ.

Hoàn toàn không phải kiểu ngoan hiền.

Tôi cố chịu đựng hương thông lạnh tràn tới.

Dù sao cũng đã quyết rồi.

Trước khi chết, tôi chỉ muốn Cố Tranh thoả mãn chấp niệm.

“Hử…”

Kỳ lạ là đáng ra cơ thể phải bài xích pheromone Alpha.

Nhưng tôi lại thấy người mềm nhũn.

Thậm chí tầm nhìn cũng mờ đi.

“Anh thích pheromone của em.”

“Tham quá rồi, hít hết luôn rồi kìa.”

Cố Tranh nhìn phản ứng của tôi.

Không đợi tôi tìm lý do, cậu đã cởi áo tôi ra.

Không khí như đóng băng.

Tim tôi đập mạnh, cả người lạnh toát.

Cơ thể đầy sẹo như vậy.

Chắc cậu sẽ thấy ghê tởm.

Tôi theo phản xạ muốn che lại thì bị cậu giữ tay.

“Nếu thấy xấu quá thì em có thể đi tìm…”

Tôi chưa nói hết đã thấy Cố Tranh cúi xuống.

Cậu hôn lên từng vết sẹo một cách rất cẩn thận.

“Ngứa.”

Tôi nhíu mày định đẩy cậu ra.

“Thẩm Mạch…”

Giọng cậu không đúng lắm.

Tôi nâng mặt cậu lên.

Mới phát hiện cậu đang khóc.

“Em khóc gì vậy?”

“Em… em thấy đau lòng.”

Tim tôi như bị quét qua một cái.

“Đều tại em không tốt, để anh chịu khổ nhiều như vậy.”

“Không sao.”

Phản ứng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

Tôi không biết phải an ủi Cố Tranh trưởng thành như thế nào.

Nên chỉ chủ động hôn lên khóe môi cậu.

Nụ hôn này như châm lửa vào người cậu.

Cậu giữ chặt cổ tay tôi, đánh dấu hết lần này đến lần khác.

Bên tai chỉ còn tiếng thở gấp.

“Anh, Thẩm Mạch, em thích anh, em yêu anh, cảm ơn anh đã cho em cơ hội này.”

Lần đầu cắn xuống còn hơi kích động.

Lần thứ hai có chút không cam lòng.

Rồi lần nữa…

“Đủ rồi… đừng cắn nữa.”

Tôi th* d*c lên tiếng.

Cho đến khi cậu nhận ra.

Dù đánh dấu bao nhiêu lần.

Dù ý thức tôi đã mơ hồ, đồng tử rối loạn.

Sau gáy bị cắn đến chảy máu.

Cậu vẫn không thể đánh dấu tôi.

“Thẩm Mạch… Thẩm Mạch…”

Tôi mơ hồ nghe tiếng cậu khóc bên cổ.

Theo phản xạ tôi ôm lấy cậu như hồi nhỏ.

Vỗ nhẹ.

“Anh đây.”

“Tại sao… tại sao vẫn không được.”

“Em rõ ràng là Alpha cấp S…”

“Anh, em vô dụng quá…”

Tôi gần như kiệt sức.

Cố Tranh dường như bị k*ch th*ch mạnh.

Cuối cùng mắt đỏ ngầu, tiếp tục đè lên tôi.

“Thử lại lần nữa, xin anh.”

Tôi hình như bị làm cho ngất đi.

Thể lực Cố Tranh quá kinh khủng.

Tôi cứ tưởng cậu sẽ dừng lại.

Ai ngờ cậu là kẻ điên.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cổ họng tôi khàn đặc.

Hôm qua tôi hiếm khi xin mà cậu cũng không nghe.

Quá đáng sợ.

Không dám tưởng tượng nếu tôi là Omega thì sẽ thế nào.

Tôi ngồi dậy.

Toàn thân đau đến mức không tưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận