Tôi có một khuôn mặt khá là dễ nhìn.

Nhà họ Cố trước giờ luôn chắc mẩm tôi sẽ phân hoá thành Omega, nên mới nhận nuôi tôi từ nhỏ, tính đường sau này làm vợ nuôi cho Cố Tranh.

Khi Cố Tranh mười tuổi, nhà cậu ấy gặp biến cố, chỉ còn mỗi mình cậu.

Cậu ôm tôi khóc đến thảm.

“Anh… em chỉ còn anh thôi, đừng rời bỏ em.”

“Sau này em nhất định sẽ nên người, lớn lên sẽ cưới anh, sẽ đối tốt với anh cả đời.”

Vì Cố Tranh, tôi gần như làm mọi thứ, việc gì cũng dám lao vào, chỉ để kiếm tiền cho cậu ấy đi học.

Cậu từng nói, chỉ cần thi đỗ học viện quân sự là sẽ đánh dấu tôi, cưới tôi.

Nhưng đến ngày đó thật sự đến, cậu lại trở thành một kẻ chiếm hữu b*nh h**n.

Tôi từng thử hỏi dò.

“Cố Tranh, nếu tôi là Alpha, có phải cậu sẽ không còn chấp niệm với tôi như vậy nữa không?”

Cậu cười như nghe chuyện buồn cười lắm.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt cổ tôi.

“Nếu anh là Alpha, em sẽ moi tuyến thể của anh ra, cải tạo thành Omega, rồi đánh dấu thật sâu.”

“Anh vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về một mình em, đừng mơ rời đi.”

Nghe thì như nói đùa, nhưng tôi lại lạnh sống lưng.

Vì tôi biết, cậu ấy thật sự làm được.

Tôi không hiểu rốt cuộc mình đã dạy sai ở đâu.

Sau khi Cố Tranh lại bị đình chỉ học vì đánh nhau, tôi tức đến run cả người.

Đứa trẻ từng ôm tôi khóc năm nào giờ đã cao lớn, ánh mắt sắc lạnh.

“Quỳ xuống.”

Cậu không quỳ, ngược lại còn đứng thẳng, khí thế ngang ngược.

Tôi tức đến mức theo thói quen giơ tay đánh vào mông cậu ấy.

Cậu nhìn tôi, ánh mắt khiêu khích rõ ràng.

“Tay anh có đau không?”

Tôi ngẩng lên nhìn cậu, không thấy một chút sợ hãi nào.

Ngày nhỏ cậu mềm như bún, lúc nào cũng “anh ơi anh ơi” không dứt miệng.

Giờ thì cứng đầu, cứng người, chẳng còn chút đáng yêu nào.

Lòng bàn tay tôi bắt đầu âm ỉ đau.

Cậu đã phân hoá thành một Alpha rất mạnh, chỉ cần thả pheromone ra là đủ áp chế tôi.

Cánh cứng rồi, tôi cũng không quản nổi nữa.

“Tại sao lại đánh nhau?”

Tôi nắm cổ áo cậu, mắt đỏ lên chất vấn.

“Em không chịu học hành, suốt ngày gây chuyện, muốn chọc tôi tức chết sao?”

Giữa hai mày cậu hiện lên vẻ chán ghét, hất tay tôi ra.

“Không cần anh lo.”

Lưng tôi đập vào cạnh bàn, đau đến nhăn mặt.

“Em có biết tôi vất vả thế nào để lo cho em đi học không…”

Cậu cười nhạt, giọng lạnh như băng.

“Hừ… anh ngủ với người ta kiếm tiền, đúng là cực thật.”

Tôi giơ tay lên, nhưng cuối cùng lại không đánh xuống.

Tôi nhớ lúc Cố Tranh vừa phân hoá, cậu ấy từng phát điên vì muốn pheromone của tôi.

Nhưng rồi phát hiện ra, chỉ ngửi được mùi hoa nhàn nhạt, không hề có phản ứng.

Tương tự, tôi đối với cậu ấy cũng không hề dao động.

Lúc đó tôi đã nói dối cậu ấy.

Nói rằng tôi đã bị người khác đánh dấu rồi.

Nuôi Cố Tranh vốn không dễ.

Tài sản cha mẹ cậu để lại đều bị người chú lớn dùng thủ đoạn cướp sạch.

Tôi lớn hơn Cố Tranh sáu tuổi.

Không học vấn, không nghề nghiệp ổn định.

Tôi phải lăn lộn đủ nghề để kiếm tiền.

Thậm chí từng làm tay chân cho xã hội đen.

Một ngày làm mấy ca liên tục.

Bọn họ biết tôi là Alpha nên không bắt tôi làm việc kiểu bán thân.

Nhưng Cố Tranh không biết.

Cậu chỉ thấy tôi ngày nào cũng đầy thương tích trở về.

Có khi chưa kịp băng bó đã ngủ gục trên sofa.

Có lẽ chính hình ảnh đó khiến tính cách cậu càng ngày càng cố chấp.

Cậu phân hoá thành Alpha cực mạnh.

Cứ nghĩ cuối cùng có thể sở hữu tôi.

Ai ngờ người vợ nuôi từ nhỏ này lại đã thuộc về người khác.

“Đánh dấu vĩnh viễn sao?”

Giọng cậu run lên, dù đã từng nghĩ qua vô số khả năng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận