Vợ nuôi bé nhỏ của đại thiếu
22
“Mẹ, mẹ đừng nói gì nữa, nếu không con sẽ cảm thấy hối hận khi thích Mịch Nhi đấy. . . . . .” Tiểu Bạch nghĩ đến hai người cha mẹ vợ “Cực phẩm” như vậy, nhất thời cảm thấy tuyệt vọng.
Nhà nào lại có quan hệ thông gia rối lợn giống như cậu chứ! Năm đó cha vợ tương lai thì muốn làm cha dượng của cậu, đã từng liều mạng theo đuổi mẹ cậu; mà năm đó mẹ vợ tương lai lại còn muốn trộm gen của cha cậu, thậm chí còn muốn ** với cậu để sinh em bé. . . . . .
Tiểu Bạch cảm thấy méo miệng: “Mẹ, bây giờ con còn có thể đổi ý được không–”
“Con trai, đã là đàn ông thì không thể đổi ý!” Cửa phòng bất chợt bị đẩy ra, một người đàn ông anh tuấn chững chạc đi vào.
“Thiếu, sao anh đã trở về rồi?”
“Cha!”
“Quản gia nói Mục Thần tới, đương nhiên anh phải trở về tiếp đãi anh ta, để tránh anh ta lại bắt cóc em!” Triển Thiếu Khuynh ôm lấy Liên Hoa hôn xuống, sau đó liền lộ ra bộ mặt ranh mãnh không ngừng cười hỏi Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch, nghe nói con đã quyết định cô vợ từ bé cho mình? Chính là cô nhóc Mịch Nhi đúng không? Không phải vừa mới hứa hẹn phụ trách với con bé sao, tại sao bây giờ lại nói hối hận cơ chứ?”
Liên Hoa đánh cho chồng mình một cái, tức giận lên giọng: “Chuyện của Mục Thần đã là năm đó, anh cũng đã cho người canh phòng anh ấy! Chẳng qua bắt đầu từ bây giờ thì anh có thể hoàn toàn yên tâm được rồi, Mục Thần đã có gia đính, bây giờ trong lòng đều đặt lên người con gái!”
“Cái gì?” Triển Thiếu Khuynh nghi ngờ, “Nhưng anh không có nghe được tin anh ta kết hôn? Anh ta thân là giám đốc của MOON, thì sao tình sử có thể qua mắt được dân đại chúng cơ chứ, ruốt cuộc thì anh ta có con lúc nào? Mẹ của đứa bé là ai, em đã thấy qua chưa, bây giờ bọn họ đi đâu rồi hả?”
“Cả nhà ba người bọn họ đang ở nhà mình nói chuyện đấy.” Liên Hoa chỉ chỉ Tiểu Bạch, “Về phần cụ thể mọi chuyện, thì anh có thể hỏi con trai mình, vì nó vừa mới cùng một nhà bọn họ kéo lấy ràng buộc!”
“Hả?” Triển Thiếu Khuynh chuyển mắt sang người Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch gãi gãi đầu, nhắm mắt nói: “Cha, thật ra thì, con gái chú Mục Thần xa tận chân trời gần ngay trước mắt, chính là — Mịch Nhi. . . . . .”
“Hả?!” Dù đã thấy qua vô số sóng to gió lớn, nhưng khóe miệng Triển Thiếu Khuynh không ngừng co giật, “Mục thần là cha Mịch Nhi sao? Tố Tâm lại là mẹ Mịch Nhi, tai sao hai người bọn họ lại ở chung một chỗ cơ chứ! Tiểu Bạch. . . . . . Tiểu Bạch con đã quyết định con gái của chú Mục Thần là vợ từ bé sao, lá gan thật lớn!”
“Lúc mới bắt đầu con cũng không biết thân phận thực sự của Mịch Nhi. Chỉ là –” Tiểu Bạch ưỡn ngực nhỏ lên, nổi lên khí phách nói, “Mặc kệ cha mẹ Mịch Nhi là ai, thì con cũng sẽ phụ trách tương lai của em ấy! Mà em ấy cũng vừa mới biết cha mình là chú Mục Thần, cũng không biết được em ấy nói chuyện với chú Mục Thần ra sao, nên con phải đi xem bọn họ một chút. . . . . .”
“Ha ha, không hổ là con của Triển Thiếu Khuynh, ngay cả can đảm lúc nào cũng có! Có khó khăn gì cũng muốn đâm đầu xông lên!” Triểu Thiếu Khuynh vỗ vỗ bả vai Tiểu Bạch, “Đi đi, đi tìm Mịch Nhi, đừng quên là phải biểu hiện thật tốt trước mặt dì Tố và chú Mục Thần!
Có thể theo đuổi được vợ hay không, thì phải xem xét sự thông minh của con!”
Lấy được sự cho phép của cha, Tiểu Bạch lập tức chạy ra khỏi phòng đồ chơi. Cậu gần như chạy khắp nơi trong nhà họ Triển để tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy được ba người một nhà Mịch Nhi trong vườn vắng vẻ.
“Bọn họ đang thảo luận là em sẽ ở đâu hay sao?” Tiểu Bạch chớp mắt một cái, đôi mắt màu đen thoáng qua một tia sáng nhỏ, môi mỏng hơi hơi nhếch lên, giống như lơ đãng mà nói, “Ái chà, Chú Mục Thần và dì Tố sẽ không thể nào cùng nhau nhất trí, chẳng lẽ vẫn muốn tiếp tục ầm ĩ? Mịch Nhi, bây giờ anh có một biện pháp, có thể xử lí vẹn cả đôi đường. . . . . .””Hả? Anh Tiểu Bạch có biện pháp tốt sao?” Con mắt Mịch Nhi sáng lên, kéo lấy cánh tay Tiểu Bạch mà hỏi, “Em biết rõ anh thông minh nhất, nếu như có biện pháp nào, nhất định phải nói em biết!”
Tiểu Bạch bí hiểm nhíu mày suy tư chốc lát, rồi mới chậm rãi nói: “Mịch Nhi, nếu như bây giờ không có cách nào lựa chọn ở lại căn cứ hay tới nước Mỹ, vì vậy em hãy ở lại thành phố K đi, ở lại nhà anh thì sao?”
“Anh Tiểu Bạch, anh nói là –” Mịch Nhi không tự chủ kêu to ra tiếng, “Anh để cho em tiếp tục ở tại nhà anh sao?”Tiếng của Mịch Nhi khiến cho Mục Thần và Tố Tâm đang tranh giành đồng thời dừng lại lời nói, lúc này bọn họ mới phát hiện ra, bên cạnh Mịch Nhi đã thêm một người, cái người đó tại là tiểu quỷ mới vừa bắt nạt Mịch Nhi, bọn họ rất cần canh phòng nghiêm ngặt đối với thằng nhóc Tiểu Bạch này!
“Tiểu Bạch, cháu xuất hiện từ bao giờ đấy!” Bây giờ Mục Thần nhìn thấy Tiểu Bạch lại muốn tranh giành con gái với mình thì không vừa mắt, anh lập tức bỏ qua cãi vả đối với Tố Tâm, liền tiến lên chất vấn Tiểu Bạch nói: ” Cháu đừng có mà nghĩ chủ ý linh tinh đối với Mịch Nhi! Cho dù nó muốn ở lại thành phố K, thì cũng ở lại nhà họ Mục! Con gái của chú tại sao phải ở nhà cháu, cháu định tính toán điều gì!”