Tiểu Mạt vẫn lo lắng:
– Để mình đưa cậu đi!
Chu Thiến cười cười, rất cảm kích ý tốt của cô:
– Không cần đâu, cậu còn có chuyện phải làm, đừng lo lắng cho mình, mình sẽ tự biết chăm sóc bản thân mà.
Thấy cô nói vậy, Tiểu Mạt đành thôi:
– Vậy cậu đi cẩn thận đấy nhé
– Biết rồi
Chu Thiến đi đến khu phố sầm uất nhất thành phố, ở đây tập trung đủ các cửa hàng lớn, công ty bách hóa… là nơi những người phóng khoáng rất thích. Chu Thiến cầm máy ảnh chụp, thấy cái gì cô cảm thấy đẹp thì chụp lại. Cô còn đi dạo quanh những cửa hàng lớn để tìm hiểu xu hướng hiện nay. Cô rời đi cũng 2 năm, cần phải cố gắng mới được.
Có mục tiêu, có phương hướng để cố gắng thì sẽ cảm thấy cuộc sống thật có ý nghĩa. Trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, một số chuyện không vui cũng tạm thời được gạt qua. Chỉ trong những đêm dài tĩnh lặng thì mới không tự chủ được mà bộc lộ ra. Nhưng phần lớn, Chu Thiến vẫn cảm thấy rất thoải mái.
Cuộc thi toàn quốc cần chuẩn bị rất nhiều thứ, dụng cụ, tư liệu và người mẫu. Trận đấu lần này người mẫu là tự mình chuẩn bị. Những người Chu Thiến biết, bao gồm Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện thì đều có tham gia cuộc thi lần này nên không thể mời bọn họ làm người mẫu được. Phải nghĩ cách khác thôi.
Lần này là cuộc thi toàn quốc, mọi người phải thi vòng loại từ tỉnh, lọt top 10 thì mới được vào vòng đấu bán kết toàn quốc. Lần lượt thi loại để chọn ra top 10 và top 3. Quán quân có thể giành được giải thưởng trị giá mười vạn tệ, hơn nữa được tuyển thẳng vào làm tại Yêu Ti Lệ – công ty tổ chức. Mà Á quân hay giải ba cũng được ra nước ngoài đào tạo. Mức thưởng như vậy khiến bao người đều muốn tham gia. Cả nước mấy vạn stylist đều trổ hết tài năng dự thi, là chuyện chẳng dễ dàng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến bây giờ Chu Thiến mới biết, Khắc Y đã cho cô một đề toán quá khó
Nhưng đúng như Chu Thiến nói, không thử thì sao biết kết quả? Vì lý tưởng, tương lai của mình, cô sẽ cố hết sức!
Đang lúc Chu Thiến bận rộn cho kì thi toàn quốc thì cuộc sống của Triệu Hi Thành cũng rối tinh rối mù
Đầu tiên là Thế Duy. Sau khi đi học nhà trẻ, ban ngày thì không sao, Thế Duy học ở nhà trẻ tốt nhất thành phố, mọi điều kiện vật chất đều rất tốt, giáo viên cũng tận tâm, còn có nhiều bạn chơi cùng. Thế Duy không khóc lóc như những đứa trẻ khác mà ngược lại còn rất vui. Nhưng đến tối khi lái xe đón thằng bé về nhà thì bắt đầu xảy ra vấn đề. Đầu tiên là không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, vất vả lắm mới dỗ dành cậu bé ăn. Đến tôi đi ngủ lại làm loạn đòi cô Thiến Thiến, bảo rằng phải có cô hát thì mới chịu đi ngủ. Triệu Hi Thành và Triệu phu nhân dỗ nửa ngày toát mồ hôi thì Thế Duy mới chịu ngủ.
Ra khỏi phòng, Triệu phu nhân oán trách nhìn Hi Thành một cái:
Con cứ cố đuổi việc Chu Thiến đi, giờ tốt rồi, cô ấy không ở đây thì mới biết tầm quan trọng của Chu Thiến. Nghĩ không có cũng được sao, giờ con đủ mệt chưa? Triệu phu nhân tùy tiện trách nhưng lại như chiếc kim đ.â.m sâu vào tim Triệu Hi Thành. Đã không còn cô, anh quả thật rất đau khổ, mệt mỏi…
Triệu phu nhân nhìn anh đột nhiên trầm mặt xuống thì giật mình, như nghĩ tới cái gì nên cũng không nói gì thêm, lập tức đi xuống lầu
Triệu Hi Thành đứng ở hành lang ngây người, đột nhiên cảm thấy không khí trong nhà thật lạnh lùng, lầu 3 thật quá yên tĩnh. Trước kia mỗi tối anh đều có thể nghe tiếng Chu Thiến hát cho Thế Duy nghe hoặc là cô kể chuyện cổ tích cho Thế Duy. Anh sẽ đứng ở cửa sổ cuối hành lang như đang ngắm cảnh đêm, thực ra là để nghe giọng nói dịu dàng kia, giọng nói đó như có ma lực khiến trái tim vốn bình tĩnh của anh thêm chút sức sống, khiến tâm tình vốn phiền chán trở bên bình yên. Mỗi tối, đó là bí mật của anh mà Chu Thiến không hay biết
Giờ anh vẫn đứng trước cửa sổ mà thưởng thức cảnh đêm đó nhưng không có giọng nói đó bầu bạn, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa…
– Để mình đưa cậu đi!
Chu Thiến cười cười, rất cảm kích ý tốt của cô:
– Không cần đâu, cậu còn có chuyện phải làm, đừng lo lắng cho mình, mình sẽ tự biết chăm sóc bản thân mà.
Thấy cô nói vậy, Tiểu Mạt đành thôi:
– Vậy cậu đi cẩn thận đấy nhé
– Biết rồi
Chu Thiến đi đến khu phố sầm uất nhất thành phố, ở đây tập trung đủ các cửa hàng lớn, công ty bách hóa… là nơi những người phóng khoáng rất thích. Chu Thiến cầm máy ảnh chụp, thấy cái gì cô cảm thấy đẹp thì chụp lại. Cô còn đi dạo quanh những cửa hàng lớn để tìm hiểu xu hướng hiện nay. Cô rời đi cũng 2 năm, cần phải cố gắng mới được.
Có mục tiêu, có phương hướng để cố gắng thì sẽ cảm thấy cuộc sống thật có ý nghĩa. Trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, một số chuyện không vui cũng tạm thời được gạt qua. Chỉ trong những đêm dài tĩnh lặng thì mới không tự chủ được mà bộc lộ ra. Nhưng phần lớn, Chu Thiến vẫn cảm thấy rất thoải mái.
Cuộc thi toàn quốc cần chuẩn bị rất nhiều thứ, dụng cụ, tư liệu và người mẫu. Trận đấu lần này người mẫu là tự mình chuẩn bị. Những người Chu Thiến biết, bao gồm Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện thì đều có tham gia cuộc thi lần này nên không thể mời bọn họ làm người mẫu được. Phải nghĩ cách khác thôi.
Lần này là cuộc thi toàn quốc, mọi người phải thi vòng loại từ tỉnh, lọt top 10 thì mới được vào vòng đấu bán kết toàn quốc. Lần lượt thi loại để chọn ra top 10 và top 3. Quán quân có thể giành được giải thưởng trị giá mười vạn tệ, hơn nữa được tuyển thẳng vào làm tại Yêu Ti Lệ – công ty tổ chức. Mà Á quân hay giải ba cũng được ra nước ngoài đào tạo. Mức thưởng như vậy khiến bao người đều muốn tham gia. Cả nước mấy vạn stylist đều trổ hết tài năng dự thi, là chuyện chẳng dễ dàng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến bây giờ Chu Thiến mới biết, Khắc Y đã cho cô một đề toán quá khó
Nhưng đúng như Chu Thiến nói, không thử thì sao biết kết quả? Vì lý tưởng, tương lai của mình, cô sẽ cố hết sức!
Đang lúc Chu Thiến bận rộn cho kì thi toàn quốc thì cuộc sống của Triệu Hi Thành cũng rối tinh rối mù
Đầu tiên là Thế Duy. Sau khi đi học nhà trẻ, ban ngày thì không sao, Thế Duy học ở nhà trẻ tốt nhất thành phố, mọi điều kiện vật chất đều rất tốt, giáo viên cũng tận tâm, còn có nhiều bạn chơi cùng. Thế Duy không khóc lóc như những đứa trẻ khác mà ngược lại còn rất vui. Nhưng đến tối khi lái xe đón thằng bé về nhà thì bắt đầu xảy ra vấn đề. Đầu tiên là không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, vất vả lắm mới dỗ dành cậu bé ăn. Đến tôi đi ngủ lại làm loạn đòi cô Thiến Thiến, bảo rằng phải có cô hát thì mới chịu đi ngủ. Triệu Hi Thành và Triệu phu nhân dỗ nửa ngày toát mồ hôi thì Thế Duy mới chịu ngủ.
Ra khỏi phòng, Triệu phu nhân oán trách nhìn Hi Thành một cái:
Con cứ cố đuổi việc Chu Thiến đi, giờ tốt rồi, cô ấy không ở đây thì mới biết tầm quan trọng của Chu Thiến. Nghĩ không có cũng được sao, giờ con đủ mệt chưa? Triệu phu nhân tùy tiện trách nhưng lại như chiếc kim đ.â.m sâu vào tim Triệu Hi Thành. Đã không còn cô, anh quả thật rất đau khổ, mệt mỏi…
Triệu phu nhân nhìn anh đột nhiên trầm mặt xuống thì giật mình, như nghĩ tới cái gì nên cũng không nói gì thêm, lập tức đi xuống lầu
Triệu Hi Thành đứng ở hành lang ngây người, đột nhiên cảm thấy không khí trong nhà thật lạnh lùng, lầu 3 thật quá yên tĩnh. Trước kia mỗi tối anh đều có thể nghe tiếng Chu Thiến hát cho Thế Duy nghe hoặc là cô kể chuyện cổ tích cho Thế Duy. Anh sẽ đứng ở cửa sổ cuối hành lang như đang ngắm cảnh đêm, thực ra là để nghe giọng nói dịu dàng kia, giọng nói đó như có ma lực khiến trái tim vốn bình tĩnh của anh thêm chút sức sống, khiến tâm tình vốn phiền chán trở bên bình yên. Mỗi tối, đó là bí mật của anh mà Chu Thiến không hay biết
Giờ anh vẫn đứng trước cửa sổ mà thưởng thức cảnh đêm đó nhưng không có giọng nói đó bầu bạn, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa…