Cuộc hôn nhân của Mặc SƠ và Quyền Đế Sâm, cô cũng từng lưỡng lự, cô cũng từng đấu tranh, hoặc với hai người, hôn nhân không có tình yêu cũng tốt.
Nhưng mà, cuối cùng lý trí không thắng nổi trái tim của mình.
Sự cưng chiều mà anh dành cho cô, hết thảy mọi thứ anh dành cho cô, đã khiến cho trái tim cô sớm đã dần dần rơi vào tay giặc.
2
Người dẫn chương trình gật đầu: "Phải rồi, tôi có thể hỏi có một chút là cô sẽ dùng số tiền thưởng này như thế nào không?"
Mặc Sơ nở nụ cười: "Tôi dành toàn bộ số tiền thưởng để mua dược liệu ngâm chân cho chồng tôi, tôi đã đi thăm hỏi ông thầy thuốc đông y, ông ấy bảo kiểu ngâm chân như thế là dưỡng sinh đối với người bình thường, nhưng đối với người từng trải qua chiến đấu gian khổ mà nói, thì có thể làm giảm đau xót mà bọn họ từng lưu lại..."
Cô nói đến cuối cùng thì có một chút nghẹn ngào: "Xin lỗi, tôi hơi mất khống chế."
Quyền Đế Sâm đưa tay ra, một tay Mặc Sợ thì cầm cúp, một tay còn lại thì cầm chi phiếm, cô không có tay rảnh để đưa cho anh!
Cô dứt khoát nhào vào trong ngực anh, vùi đầu vào trong ngực anh, cô xúc động đến nỗi thật muốn khóc quá!
Quyền Đế Sâm đưa tay ra ôm eo cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, mặc cho nước mắt của cô đã thấm ướt áo anh.
Cô sẵn lòng cùng chia sẻ niềm vui với anh.
Cô cũng không ngờ, có một ngày, dưới ánh đèn lóng lánh, cô và anh sẽ cùng đứng trên sân khẩu ôm nhau.
Cô sẽ cố gắng, càng thêm cố gắng!
Cuối cùng có một ngày, cô còn thể đi được xa hơn nữa!
Quyền Đế Sâm đưa tay ra bế cô lên.
"Anh..." Mặc Sở giật mình: "Mau thả em xuống!"
Quyền Đế Sâm nói bên tai cô: "Người ta phải hội diễn văn nghệ rồi, em còn chiếm sân khấu không đi!"
Mặc SƠ quẫn...
Lúc đi đến hậu trường, Quyền Đế Sâm mới thả cô xuống, anh ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, trong đôi mắt cô đang có nước mắt vòng quanh đang không ngừng.
Cô nhón chân, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Cô rất vui, công việc của mình đã có được sự công nhận, còn có thể ở cùng anh.
Quyền Đế Sâm cũng có thể cảm nhận được niềm vui hạnh phúc phát ra từ trong lòng cô, anh vuốt mái tóc đen nhánh xinh đẹp của cô, khóe môi mang theo nụ cười cưng chiều.
Lúc này, có nhân viên công tác đi tới: "Cô Mặc Sơ, bây giờ cần tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên, cô đã chuẩn bị xong chưa?"
"Được!" Mặc Sơ tạm biệt Quyền Đế Sâm: "Em đi rồi về!"
Cô đã tới trung tâm phỏng vấn, chào hỏi với các phóng viên.
Trong số phóng viên có người hỏi: "Mặc Sơ, cô nói rằng tác phẩm này bắt nguồn từ cuộc sống, tôi muốn hỏi cô, cô có từng đích thân rửa chân cho chồng cô không?"
"Nhân viên mát xa chân ngâm chân xoa bóp cho chúng tôi, để cho chúng tôi có thể được thư giãn sau khi đã làm việc căng thẳng cả một ngày, cơ trưởng và tiếp viên hàng không, để chúng ta an toàn đi đến một thành phố khác, công việc của bọn họ là khác nhau, bọn họ tạo ra những giá trị khác nhau và cũng làm ra những cống hiến khác nhau cho thế giới." Mặc SƠ nói: "Còn nữa, tôi rửa chân cho chồng tôi, bởi vì trong cuộc sống vợ chồng, không tồn tại cao ngạo và thấp kém, chỉ có tình yêu."
"Nói hay lắm!" Tất cả phóng viên nam đều hoan hô.
Phóng viên nữ này vẫn chưa hết hy vọng: "Đó là bởi vì chồng cô là Quyền Đế Sâm, nhân vật lớn chỉ tay che trời, cô rửa chân cho anh ta, thì đương nhiên không thấy thấp kém rồi, trái lại còn là sự trèo cao của cô!"
Các phóng viên khác vừa nghe thấy vậy, thì cảm thấy đúng là hơi có lý, vì thế, bọn họ yên lặng nghe cây trả lời của Mặc Sơ.