Chương 156

“Bốp!”

Sau khi tát xong, tên vệ sĩ giận dữ mắng mỏ: “Mày không có mắt hả?”

“Xin lỗi, xin lỗi!”, nam sinh đó ôm mặt lí nhí xin lỗi, không dám nói lớn tiếng.

“Cút!”

“Vâng, em cút ngay đây”.

Nam sinh kia định co giò bỏ chạy nhưng lại bị tên vệ sĩ túm lại, nói: “Tao bảo mày lăn chứ không phải đi, không hiểu à?”

“Vâng vâng vâng, em lăn ngay ạ”.

Nam sinh đó nằm xuống đất, sau đó lăn vòng ra xa.

Trương Tử Đằng giống như không nhìn thấy, trực tiếp giẫm lên bụng cậu ta rồi đi thẳng về phía Đàm Thu.

Phía trước, hai tên vệ sĩ mở đường đã đến bên cạnh Đàm Thu.

Hai tên vệ sĩ đó cũng là sinh viên của học viện thương mại.

Từ lâu đã nghe đến cái tên Đàm Thu vô dụng.

Một tên vệ sĩ cười khẩy nói: “Thằng nhà quê, tao không muốn ra tay với mày, bây giờ cởi giây giày bẩn thỉu của mày ra, có lẽ bọn tao sẽ tha cho mày”.

Ánh mắt Đàm Thu nhìn thẳng, không thèm đoái hoài gì tên vệ sĩ này mà chỉ nhìn chằm chằm về phía Trương Tử Đằng.

Trong đáy mắt cậu ấy hiện lên một tia hung dữ.

Những hình ảnh của ba bốn năm trước cứ thế tuôn ra trong đầu.

Đó là trên đường phố gần trường, cậu ấy tận mắt nhìn thấy bạn gái của mình cùng Trương Tử Đằng đi vào khu mua sắm nổi tiếng.

Khi đó, cậu ấy đã rất tức giận, đi đến hỏi chất vấn.

“Mày là cái thá gì, dám chất vấn tao?”

Không chút ngạc nhiên, vệ sĩ của Trương Tử Đằng xuất hiện, đánh Đàm Thu ngã lăn ra đất.

“Tao muốn cô ta làm gì thì cô ta sẽ làm nấy, nào, kêu hai tiếng cho thằng rác rưởi này nghe thử đi”.

“Gâu gâu!”, cô gái lên tiếng đáp lại, không những không hề xấu hổ, mà ngược lại còn nhẹ giọng nói: “Chủ nhân, nô tỳ đói bụng bụng rồi”.

“Ngoan, tối về chủ nhân sẽ cho ăn no nê thỏa thích”, Trương Tử Đằng tùy tiện sờ mó thân thể cô gái, sau đó gã quay đầu nhìn xuống Đàm Thu đang bị gã giẫm trên mặt đất: “Thấy chưa? Đây chính là nữ thần của mày”.

Khi đó, trong mắt Đàm Thu tràn đầy vẻ tuyệt vọng, hận không thể chết ngay lập tức.

- Chương 155 | Đọc truyện tranh