Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm
Chương 1894
Chương 1894
Hoắc Trì Viễn nhìn Tề Mẫn Mẫn chạy trốn tới trong phòng khách, cười lắc lắc đầu.
Anh chính là thích cô đáng yêu như thế, thời điểm ngẫu nhiên trêu cợt anh giống như Tiểu Hồ Ly, để cho anh vừa yêu vừa hận, trăm móng vuốt cào tâm.
Chỉ sợ trên đời sẽ không còn cô gái nào đáng yêu như cô nữa, có thể khuấy động đến trái tim lặng yên của anh.
Dù nói gì thì anh cũng muốn cô gật đầu gả cho anh.
Quay đầu lại, anh bắt đầu chuyên tâm làm bữa sáng. Miếng thịt bò chiên vừa đủ, đặt vào trong dĩa, thêm một ít sà lách cùng cà rốt để trang trí.
Anh thỏa mãn nhìn tác phẩm của mình, cười lau tay.
"Nha đầu, ăn cơm thôi!"
"Để em tới giúp anh." Tê Mẫn Mẫn khẩn trương chạy vào, chủ động xin hỗ trợ.
"Em đi lấy bát đĩa, còn lại để anh" Hoắc Trì Viễn tránh thoát khỏi bàn tay Tê Mãn Mãn vừa mới vươn ra, cười nói. "Anh là sợ em làm rớt miếng thịt bò của anh đi?" Tê Mẫn Mẫn cười khẽ nghiêng đầu hỏi.
Hoäc Trì Viễn cúi đầu, hôn một cái trên môi Tê Mẫn Mẫn: "Chính xác! Nhanh đi lấy dao, dĩa tới đây”
"Được rồi" Tề Mẫn Mẫn bất đắc dĩ quyệt miệng nhỏ.
Cô thật sự có tiềm năng khiến cho mọi thứ trở nên vỡ nát. Không trách được Hoäc Trì Viễn.
Cô vốn không phải là người có thể xuống bếp.
Nếu có ở một mình thì phòng bếp này cũng không phải là địa bàn của cô.
Có thể nấu mì ăn mà không nát, đã là tiến bộ lớn nhất của cô rồi.
Ngoan ngoãn cầm dao rĩa ra ngoài, Hoắc Trì Viễn đã cắt xong thịt bò, lộn trở lại phòng bếp.
"Còn cài gì sao?" Tê Mẫn Mẫn tò mò hỏi
Tê Mẫn Mẫn đỏ bừng mặt: "Mặc tiên sinh, có thể không nhắc tới chuyện tối qua hay không?"
"Không thể!" Hoäc Trì Viễn nhếch mép cười nói, "Tư vị thật đẹp, nghĩ muốn quên cũng không thể quên được." Tê Mẫn Mẫn dùng lực đạp Hoắc Trì Viễn một cái.
Hoắc Trì Viễn cười trốn vào phòng bếp, không quá vài phút sau liền bưng bát canh La Tống thơm ngào ngạt xuất hiện.
Nhìn thấy mỹ thực, Tê Mẫn Mẫn liền quên luôn việc phải đấu võ mồm với Hoắc Trì Viễn.