Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 1342: Chẳng nhớ một ai

Trên đời này có nữ nhân nào bị hành thích mà không những bản thân bình an vô sự, lại còn đ.á.n.h gãy một cái chân và ba cái xương sườn của thích khách cơ chứ? Từ nay về sau ai còn dám nói nữ nhân tập võ là thô lỗ nữa, các nàng sẽ sai người tát vỡ mồm kẻ đó!

Không gì quan trọng bằng mạng sống, về nhà các nàng nhất định phải cho con gái đi học võ mới được!

Mục Thiệu Lăng lại đưa mắt nhìn về đám người hắn phái đi bảo vệ Tô Di, sa sầm mặt mày cất giọng chất vấn: "Đã phái các ngươi tới bảo vệ Thái t.ử phi, cớ sao lại để Thái t.ử phi phải đích thân động thủ?"

Hai tên thị vệ thực sự là dám giận mà không dám nói, trong lòng vô cùng ấm ức.

Bọn họ cũng muốn ra tay chứ, ngặt nỗi làm gì có cơ hội!

Hai người chưa kịp mở miệng, Tô Di đã cướp lời: "Không liên quan gì tới bọn họ đâu! Bình thường thiếp chẳng mấy khi có cơ hội ra tay, gân cốt rỉ sét hết cả rồi. Lần này khó khăn lắm mới mượn lúc trời tối để giãn gân giãn cốt một chút! Chàng đừng trách mắng họ nữa."

Mục Thiệu Lăng đối diện với Tô Di thì làm sao còn giận dữ được nữa? Hắn thở dài, dịu giọng nói: "Nàng không biết ta đã sợ thế nào khi nghe tin nàng bị hành thích đâu."

Hắn thậm chí còn có thể đoán được mưu đồ của tên thích khách, Di nhi là con gái rượu của Tô Đại tướng quân, ngày thường được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Nếu nàng có mệnh hệ gì, hoàng thất đương nhiên không tránh khỏi tội bảo vệ không chu toàn, đến lúc đó Tô Đại tướng quân còn có thể đồng lòng với hoàng thất được nữa sao?

Không g.i.ế.c được Thái t.ử, g.i.ế.c Thái t.ử phi cũng được.

Nhưng tất cả bọn họ đều xem nhẹ thực lực của Thái t.ử phi. Quan Hoài Viễn nhẩm tính trong đầu, nếu đám người này từng chứng kiến Thái t.ử phi bẻ gãy cánh tay của điện hạ từ sớm, chắc hẳn sẽ không khinh địch như vậy.

Nhưng giờ có nói những lời này cũng đã muộn, Thái t.ử phi bắt sống một tên thích khách, lại để lại trong lòng hai vị vương phi một hình tượng cao ngút ngàn, không thể lay chuyển.

Biết đâu một ngày nào đó phu quân của họ nghĩ quẩn muốn mưu phản, người đầu tiên không đồng ý chính là vương phi của họ.

Cho dù các ngươi có qua được ải Thái t.ử, liệu có đỡ nổi một đ.ấ.m của Thái t.ử phi?

Ngô Tích Nguyên thấy trong cung không xảy ra chuyện gì nữa, lúc này mới lên tiếng với Mục Thiệu Lăng: "Nếu điện hạ và Thái t.ử phi đều bình an vô sự, vậy hạ quan xin phép cáo lui, phu nhân của hạ quan vẫn đang đợi hạ quan đón về nhà."

Tô Di gật đầu: "Ngô đại nhân mau về đi, Cửu Nguyệt đang bụng mang dạ chửa, không biết lúc nãy có bị dọa sợ không."

Ngô Tích Nguyên mỉm cười gật đầu, Cửu Nguyệt đang ở Thái y viện, Thái y viện đông người, chắc hẳn sẽ không có chuyện gì.

Sơn Tam

Tuy nhiên khi xe ngựa của Ngô Tích Nguyên đến Thái y viện, mãi vẫn không thấy Tô Cửu Nguyệt đi ra.

Ngô Tích Nguyên sai người lên hỏi thăm, người gác cổng cứ ấp úng chẳng nói rõ ngọn ngành.

Ngô Tích Nguyên nhíu mày, sải bước đi thẳng vào trong.

Khi đến nơi, hắn nhìn thấy Tô Cửu Nguyệt đang ngồi trong sân, trước mặt là một hàng y nữ và d.ư.ợ.c đồng đang đứng nghiêm chỉnh.

"Vừa nãy là ai đã đẩy Không Thanh, mau đứng ra đây." Triệu ma ma sa sầm mặt mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những người đứng trước mặt.

Sắc mặt Tô Cửu Nguyệt cũng không mấy vui vẻ, hiện tượng thiên cẩu ăn mặt trời nàng đã biết trước, vì thế chiều nay nàng cũng không bắt mọi người đi châm lửa sắc t.h.u.ố.c mà gọi tất cả đến sắp xếp lại số d.ư.ợ.c liệu mới về hôm qua.

Thiên cẩu ăn mặt trời cũng không kéo dài lâu, cùng lắm thì đợi lúc trời tối rồi hẵng làm tiếp.

Nếu đi sắc t.h.u.ố.c, tối lửa tắt đèn mà bị bỏng thì biết làm sao?

Nhưng nàng nào ngờ, chút lòng tốt nhất thời của mình lại rước lấy phiền phức.

"Kẻ nào làm thì tốt nhất tự mình đứng ra, nếu để chúng ta tra ra được! Nhất định sẽ bắt kẻ đó gánh chịu hậu quả!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu ma ma luôn nổi tiếng nghiêm khắc, không ai nghi ngờ lời nói của bà, nhưng cũng chính vì vậy, càng không có ai dám đứng ra nhận lỗi.

Thấy Ngô Tích Nguyên bước tới, Lan Thảo ghé sát vào Tô Cửu Nguyệt thì thầm to nhỏ.

Tô Cửu Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên, thấy Ngô Tích Nguyên đã đến, nhưng nàng lại không đứng lên đón như thường ngày.

Mặc dù vợ chồng với nhau không cần khách sáo, nhưng chuyện này thật sự không giống với tính cách của Tô Cửu Nguyệt.

Ngô Tích Nguyên đi tới, Triệu ma ma và những người khác vội vàng hành lễ, hắn bảo mọi người đứng dậy, rồi mới cúi xuống khẽ hỏi Tô Cửu Nguyệt: "Sao vậy? Hôm nay xảy ra chuyện gì à? Sao sắc mặt nàng trông có vẻ không tốt?"

Giọng nói của hắn vẫn dịu dàng như trước, lọt vào tai Tô Cửu Nguyệt, bỗng dưng bao nhiêu uất ức dâng trào trong lòng nàng.

Nàng vẫn nhớ là đang có người ngoài ở đây, chỉ đỏ hoe đôi mắt, nhất quyết không để những giọt nước mắt rơi xuống.

Nhưng nàng không biết dáng vẻ này lại càng khiến người ta đau lòng hơn, Ngô Tích Nguyên nhói lòng, vội vàng cất giọng nghiêm nghị hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?!"

Lời này là hỏi Lan Thảo đang đứng bên cạnh, đi làm thôi mà cũng bị ấm ức sao? Đám người trong Thái y viện này suốt ngày định quấy rối đến bao giờ nữa đây?

Lan Thảo thấy người chống lưng cho các nàng đã đến, vội vàng thưa: "Đại nhân, lúc nãy thiên cẩu ăn mặt trời, có người lợi dụng lúc trời tối đẩy Không Thanh một cái, Không Thanh đụng vào người phu nhân, suýt chút nữa ngã nhào. May mà Mai T.ử phản ứng nhanh, kịp thời đỡ phu nhân lại."

Tô Cửu Nguyệt hiện tại đã m.a.n.g t.h.a.i được khoảng bốn tháng, nếu thật sự bị ngã, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên cũng hoàn toàn tối sầm lại, luồng khí lạnh tỏa ra xung quanh khiến người ta bất giác rùng mình.

"Vừa nãy trong phòng có những ai?" Ngô Tích Nguyên lên tiếng.

Lan Thảo điểm mặt chỉ tên từng người một: "Phu nhân hôm nay gọi mọi người đến phân loại d.ư.ợ.c thảo, phần lớn y nữ và d.ư.ợ.c đồng đều có mặt ở đây."

Tô Cửu Nguyệt bình thường không hề tỏ vẻ quan cách, hơn nữa ban đầu nàng cũng xuất thân từ bá tánh bình dân, cũng cặm cụi từng bước từ thân phận y nữ đi lên, nên quan hệ với các y nữ khác rất hòa hợp.

Hôm nay lại có người muốn hãm hại nàng, nàng thật sự không tài nào tưởng tượng nổi.

Nghe lời Lan Thảo, Ngô Tích Nguyên lại quay sang đám y nữ và d.ư.ợ.c đồng đang đứng bên cạnh.

"Lúc nãy trong phòng, những ai đứng cạnh các người? Còn nhớ không?"

"Nhớ ạ."

Lúc phân loại d.ư.ợ.c thảo mọi người cũng ít khi đổi chỗ, trước sau trái phải đông người như vậy, kiểu gì cũng nhớ được một hai người.

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Nhớ là tốt, lúc nãy các người trong phòng đứng thế nào thì bây giờ xếp hàng y như thế. Nếu ai không nhớ, bổn quan không ngại giúp người đó nhớ lại!"

Bọn họ đã phân loại d.ư.ợ.c thảo suốt cả một buổi chiều, hắn không tin bọn họ lại chẳng nhớ nổi quanh mình có những ai!

Hai mươi mấy y nữ và d.ư.ợ.c đồng đẩy xô nhau, diễn lại đúng vị trí lúc nãy ở trong phòng.

Ngô Tích Nguyên chắp tay sau lưng, bước tới quan sát một lượt rồi hỏi: "Vị trí này đã đúng chưa? Cùng nhìn kỹ lại đi, phải xác định cho rõ, kẻo vu oan cho người khác."

Mọi người nhìn nhau quan sát, còn có tiếng xì xào bàn tán nhỏ, bỗng một giọng nói vang lên: "Lý Vân, chẳng phải tỷ đứng cạnh Lâm Đại sao? Sao lại chạy ra phía sau rồi?"

Mọi ánh mắt dồn về phía Lý Vân, Ngô Tích Nguyên cũng đã hiểu rõ thân phận của Lý Vân.

Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm vào mình, Lý Vân cũng bắt đầu hoảng hốt, chỉ nghe thấy nàng ấp úng giải thích: "Ta... ta... ta lúc nãy ngồi soạn d.ư.ợ.c thảo lâu tê chân quá, nên mới ra sau vận động gân cốt một chút."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1342 | Đọc truyện chữ