- Người của Tề gia đến gặp? Bây giờ đang ở ngoài cửa?

Nhìn nụ cười tươi rói của sư phụ, sắc mặt Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ trong nháy mắt sầm xuống.

Đặc biệt là Từ Thanh Linh, gương mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ nhìn Tôn Diệu Nguyệt:

- Sư phụ, người không đến nổi thú vị như vậy chứ?

- Làm sao mà biết? Cai này không liên quan đen ta. Là chính bọn họ tự tìm đến cửa.

Tôn Diệu Nguyệt không ngừng rửa sạch quan hệ với mình, nhún vai nói:

- Con cảm thấy sư phụ của con là người như vậy sao?

- Sẽ!

Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nhìn nhau, sau đó đồng loạt gật đầu.

......

Trán Sơn Trường Đại Nhân nổi đầy hắc tuyến, không rõ tại sao hình tượng của mình trước mặt các đệ tử lại xấu như vậy. Mặc dù ... chuyện này đúng là có liên quan đến cô, nhưng cô cũng đâu yêu cầu cha con Tề gia đến gặp chứ.

Mặc dù không muốn gặp cha con Tề gia, nhưng bất kể thế nào, Sơn Trường Đại Nhân ở một phương diện khác vẫn phải có chút uy nghiêm. Cho nên, hai tiểu mỹ nữ đành phải đi theo sư phụ đến gặp cha con Tề gia.

- Tề Lãng, Tề Nhạc Minh bái kiến Sơn Trường Đại Nhân.

Trước mặt Tôn Diệu Nguyệt, cha con Tề gia rất cung kính. Nhưng nhắc đến thì cha con bọn họ cũng không dễ dàng gì. Sơn Trường Đại Nhân nổi tiếng tính tình cổ quái, hỉ nộ vô thường. Nếu không phải vì tương lai của Tê gia và Tê Nhạc Minh, hai cha con bọn họ nguyện ôm chân Môn chủ Lưu Phong chứ không chạy đến đây.

Mặc dù không quá nguyện ý, nhưng Lý Tiểu Vũ vẫn tiến lên thay sư phụ của mình tiếp nhận cái hộp. Nhưng cô một chút cũng không thích gương mặt đang mỉm cười lấy lòng của Tê Nhạc Minh. Mặc dù gương mặt này không tệ, nếu bỏ vào trường học, nhất định sẽ là đối tượng được truy đuổi của các nữ sinh. Nhưng bởi vì tên tiểu tử này đã từng đánh Giang Nguyên, Lý Tiểu Vũ liền không ưa.

Nhìn vị tiểu mỹ nữ mặt không đổi sắc tiếp nhận cái hộp trong tay mình, trong lòng Giang Nguyệt Minh không khỏi có chút phiền muộn. Trước giờ y chưa từng hạ thấp mình lấy lòng người khác như vậy, huống chi là đàn bà.

Nhưng lúc này, Tề Nhạc Minh không dám không vui, chỉ âm thầm cắn răng:

Cứ giả bộ đi. Cho lao tử lam xong chuyen của mình, cô se biết sự lợi hại của lão tử.

Người của Tề gia đến gặp? - Chương 1764 | Đọc truyện tranh