Sau khi Từ Khải Liễu dặn dò cao thủ ngoại viện trị thương cho Giang Nguyên xong thì mới chậm rãi đi về phía Hồ Quang Dương và cao thủ Cổ Môn đang bị cao thủ ngoại việnvây lại.

Lúc này sắc mặt Hồ Quang Dương ảm đạm, nhìn Từ Khải Liễu đi tới, lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng, chậm rãi cười nói:

- Từ Khải Liễu, cô may mắn thật ...

Từ trước giờ toi luon kha may mắn!

Từ Khải Liễu nhìn chẳm chằm khuôn mặt tái nhợt của Hồ Quang Dương, lãnh đạm nói:

- Chẳng qua tôi không ngờ, ông than là Ủy viên thường vụ Hội đồng Thiên Y viện trước đây, hơn nữa còn là Trưởng lão thứ tịch của Viện trưởng lão mà lại làm loại chuyện phản tổ nghịch tông như thế này ...

- Haha ... Cô nghĩ là vậy sao?

Hồ Quang Dương nghe Từ Khải Liễu nói vậy ánh mắt lạnh đi, nghiêm nghị cười nói:

- Tôi thân là rưởng lão thứ tịch của Viện trưởng lão nhưng các người vì một người đã mất tích mấy chục năm đã p tôi phải từ bỏ tất cả những thứ mà tôi phải liều mạng bao nhiêu năm mới có được ... Cô nói làm sao tôi có thể nỡ chứ?

- Hờ hờ ... Tôi vốn đã chuẩn bị từ bỏ tất cả ... chỉ cần bảo vệ cho mấy đứa cháu không tiền đồ kia của mình bình an ... Nhưng ai ngờ Chu Thế Dương lại đưa ra một kế hoạch hấp dẫn như vậy, cô nói tôi có thể không động lòng được sao?

Hồ Quang Dương cười cổ quái, nhìn Từ Khải Liễu, trên mặt hiện đầy vẻ tiếc nuối, nhìn Từ Khải Liễu nói:

Đáng tiếc, quá đáng tiếc tiếc ... Chỉ thiếu chút xíu nữa ... Cái tên Chu Thế Dương đáng chết đó chẳng có chút tác dụng gì. Đường đường là Ủy viên thường vụ Hội đồng viện, hơn nữa còn có ít nhất hai ba Ủy viên Hội đồng viện ủng hộ hắn, kết quả vẫn thất bại ...

Ngoại viện neu đều đã đến rồi ... Xem ra Chu Thế Dương đã rơi vào tay các người rồi chứ gì? Nếu không, sao các người có thể tìm đến đây nhanh như vậy được?

Đung .... Giờ han đã bị Chủ tịch Giang bắt và đang chờ Hồ trưởng lão ông đến bầu bạn với hắn ...

Dư Trung Tấn cung lạnh giọng noi. Ông không chut kính trọng vị Ủy viên thường vụ Hội đồng Thiên Y viện trước đây, Trưởng lão thứ tịch của Viện trưởng lão hiện tại chút nào.

-?

Hồ Quang Dương sững sốt một chút, một lúc sau mới hoàn hồn, nhìn về phía Giang Nguyên đang ngồi dựa vào tường để người ta băng bó vết thương, kinh ngạc nói với Dư Trung Tấn:

- Hội đồng xử lý nguy cơ? Ông không nói là Giang Nguyên đấy chứ?

Từ Khải Liễu va Luu Mộc Dương đều không biết chuyen này. Họ nghe Hồ Quang Dương hỏi vậy thì cũng kinh ngạc nhìn về phía Dư Trung Tấn.

- A? Như vậy sao ...

Mọi người nghe Dư Trung Tấn nói vậy thì không nén được nhìn về phía Giang Nguyên vừa được băng bó xong, trên mặt đều lộ vẻ khiếp sợ. Mặc dù sau khi Giang Nguyên một mình giết vào họ đều biết Giang Nguyên có vai trò không nhỏ trong chuyện này, nhưng không ngờ tất cả những công lao này đều do mình Giang Nguyên tạo nên.

Lúc này sắc mặt Hồ Quang Dương thì xanh mét.

Nếu sớm biết sẽ bị thằng nhãi này làm hỏng việc thì mình đã bất chấp mọi giá giết chết thẳng nhãi này trước khi bắt đầu hành động này là được rồi.

Tuyệt Phẩm Thiên Y - Giang Nguyên - Chương 1581 | Đọc truyện chữ