- Cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình tôi và cái rương kia.

Khi Giang Nguyên kể lại những chuyện này, gương mặt không hề có cảm xúc, nhưng cũng không một ai có thể nở được nụ cười trong chuyện này. Bọn họ cũng đã nghe nói qua, tất nhiên cũng biết được gian hiểm trong đó là như thế nào.

Chẳng qua ánh mắt mọi người luc này tran đầy ham mộ. Nếu naăm đó Thiên Y Viện cũng chú ý đến chuyện này, nói không chừng Cửu Vĩ sẽ thuộc về Thiên Y Viện.

Liên quan đến Cửu Vĩ, Giang Nguyên chỉ nói ra lai lịch của nó, không hề nhắc đến năng lực. Chuyện như vậy không cần đem khoe, để cho mọi người tự đoán là tốt nhất. Hắn chẳng muốn bị người ta sờ được gốc gác của mình.

Giang Nguyên nói xong liền im lặng, mọi người chỉ có thể len lén nuốt ngụm nước miếng, trong đầu nhanh chóng sắp xếp lại tư liệu về Giang Nguyên một lần.

Khi Giang Nguyên tốt nghiệp trung học thì bắt đầu thay đổi. Khi hắn xuất hiện ở Hoa Hạ, gặp được Tuyên Tử Nguyệt của Tuyên gia, dường như vẫn còn là một người bình thường. Nhưng chỉ trong may nam ngắn ngủi han đã đạt đến trình độ như bây giờ.

Suy nghĩ một chút, ánh mắt mọi người lại lóe lên tia sáng.

Lúc này Từ Khải Liễu cũng không nhịn được, bưng tách trà trong tay nhấp một ngụm, thoáng ổn định tâm tư, lúc này mới nhìn Giang Nguyên nói tiếp:

- Liên quan đến bộ lạc vu sư, bây giờ thật sự bọn họ đều do cậu nắm giữ?

- Cứ xem như là vậy.

Giang Nguyên im lặng một chút rồi gật đầu:

- Tế tư tổ linh cũng thừa nhận thân phận sứ giả Thần Thú của tôi. Trước mắt Thần Thú Bát vẫn còn nằm trong tay tôi. Như vậy, thân phận của tôi sẽ vẫn còn tồn tại.

Nói đến đây, Giang Nguyên dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:

- Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là tôi phải bảo đảm lợi ích cho bộ lạc vu sư. Nếu tôi làm vậy, sức ảnh hưởng đối với bộ lạc vu sư là không có vấn đề.

Nghe Giang Nguyên nói, các thành viên Viện ủy lại im lặng.

Chu Thế Dương lên tiếng:

- Ý của cậu là, chỉ cần nội viện nắm Thần Thú Bát trong tay, bộ lạc vu sư sẽ phục tùng chúng ta?

Nhìn anh mắt tham lam của Chu Thế Dương, Giang Nguyên cười nhẹ, sau đó

nói:

- Là trong tay tôi chứ không phải nội viện.

Bị Giang Nguyên nói trắng ra như vậy, sắc mặt Chu Thế Dương đột nhiên biến đổi, lạnh giọng cười nói:

- Chẳng lẽ ý của cậu là Thần Thú Bát là của riêng cậu? Một chút cũng chẳng liên quan đến nội viện?

Giang Nguyên khẽ cười một tiếng, sau đó tiện tay vung lên, một vật trong cái túi bên cạnh nhẹ nhàng bay lên, dưới ánh mắt của mọi người, chậm rãi đáp xuống àn.

- Thiên y sư Chu Thế Dương, ông không tin thì có thể cầm Thần Thú Bát thử một chút. Tôi nghĩ nếu bộ lạc vu sư biết chuyện này, bọn họ sẽ nguyện ý không tiếc thời gian và bất cứ giá nào để toàn lực tập sát ông. Sau đó mang Thần Thú Bát về Châu Phi, cất vào một nơi không ai thấy, thuận lý thành chương đem Thiên Y Viện chúng ta thành tử địch trọn đời.

Giang Nguyên mỉm cười nói, ánh mắt ra hiệu cho Chu Thế Dương cứ việc lấy.

Sắc mặt Chu Thế Dương trong nháy mắt trầm xuống, nhìn cái bát sành nhìn qua cực kỳ bình thường, rồi lại nhìn Giang Nguyên, lạnh lùng nói:

- À, mà trước khi ông thử, tôi đề nghị ông nên xem qua hình ảnh vệ tinh một lần nữa, có khi ông sẽ thay đổi suy nghĩ. Dĩ nhiên, ông vẫn có thể duy trì lòng tin một mình kháng lại sự tập kích của toàn bộ bộ lạc vu sư.

Giang Nguyên vẫn cười như cũ, giống như tùy ý nói với Chu Thế Dương.

Các thành viên Thiên Y Viện bên cạnh, sắc mặt đều có chút âm trầm, lơ đãng nhìn nhau một cái.

Tất cả mọi nguoi đều có thể nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của Giang Nguyên. Khi Giang Nguyên đối mặt với tất cả thành viên hội Viện ủy, gương mặt và biểu hiện đều rất tự tin.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tuyệt Phẩm Thiên Y - Giang Nguyên - Chương 1419 | Đọc truyện chữ