Tuyệt Phẩm Thiên Y - Giang Nguyên
Nhìn ánh mắt giễu cợt
Đại tá Giang, Đại tá Giang, có hiệu quả, có hiệu quả.
Nghe Lô Bỉnh Nguyệt vừa chạy vừa nói, Giang Nguyên ngẩn người, sau đó mới nhớ ra là hôm qua hắn cho người bệnh uống thuốc mới. Hôm nay đã chính thức nghiệm chứng hiệu quả, lập tức tinh thần run lên, sải bước đến:
- Như thế nao? Phương diện nào có chuyển biến tốt?
Hai người thay trang phục phòng hộ xong thì lập tức bước vào khu cách ly. Lô Bỉnh Nguyệt hưng phấn nói với Giang Nguyên:
- Tôi đã xem qua ghi chép nhiệt độ của hôm nay. Bắt đầu từ rạng sáng 3h, thân nhiệt của rất nhiều bệnh nhân có khuynh hướng hạ xuống. Vừa rồi đã đo lại nhiệt độ, gần như đã có 80% bệnh nhân đã hạ nhiệt xuống còn 38 độ.
- Hơn nữa hô hấp và huyết áp cũng có cải thiện rõ ràng.
Nghe Lô Bỉnh Nguyệt nói, Giang Nguyên cũng khó che giấu được sự hưng phấn trong lòng, bước nhanh đến trước giường một bệnh nhân, vạch mắt xem tròng trắng, sau đó bắt mạch cho bệnh nhân, cảm giác mạch tượng của bệnh nhân ôn hòa hơn hôm qua rất nhiều, lúc này trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra đơn thuốc của hắn đã chính xác. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn khống chế vi khuẩn, nhưng ít ra có thể tranh thủ thêm năm ba ngày cho bệnh nhân. Chỉ cần không xảy ra chuyện rắc rối, tính mạng của hai ngàn người có thể giữ lại.
Trong lúc hai người đang vui mừng, sau lưng liền truyền đến tiếng giễu cợt:
- Ai cha, hai vị đều ở đây cả. Không biết các bệnh nhân sau khi uống thuốc của bác sĩ Giang, có phải đã có hữu hiệu rồi không?
Nói đến đây, nhìn Giang Nguyên xoay người lại, Peter cười hắc hắc:
- Bác sĩ Giang, hôm nay cậu khẩn trương chạy đến đây sớm như vậy, chẳng lẽ là có tin tức tốt gì?
- Tin tức tốt, đương nhiên là tin tức tốt rồi.
Giang Nguyên cười nhạt, sau đó đưa kết quả kiểm tra nhiệt độ ngày hôm nay cho Peter xem:
- Hôm nay, rất nhiều bệnh nhân đã hạ thân nhiệt xuống còn 38 độ. Tôi nghĩ phải uống thêm thuốc thì mới có thể trì hoãn bệnh tình phát triển. Đến lúc đó chỉ cần tìm được loại thuốc ức chế vi khuẩn, như vậy bệnh nhân có thể bình yên vượt qua giai đoạn nguy hiểm.
- Cái gì?
Nhìn kết quả kiểm tra nhiệt độ Giang Nguyên đưa tới, vẻ mặt Peter sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu, kinh nghi nói:
Không thể nao? Không thể nào.
- Anh tự mình xem đi.
Khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên, cười lạnh một tiếng, sau đó xoay người bước ra khỏi lều vải. Hắn cần phải quan sát thêm tình huống của những bệnh nhân khác.
Nhìn Giang Nguyên rời đi, cùng với nét mặt giễu cợt của Lô Bỉnh Nguyệt bên cạnh, gương mặt Peter cứng lại, cầm máy đo nhiệt độ bước đến chỗ bệnh nhân. Y tuyệt đối không tin những viên thuốc đen xì đó lại có hiệu quả như vậy.
Nhưng, khi y liên tiếp đo đến bảy tám bệnh nhân, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Bởi vì y phát hiện, nhiệt độ của những bệnh nhân này không những giảm xuống mà những vấn đề khác cũng cải thiện rõ rệt.
Nói cách khác, thuốc Giang Nguyên sử dụng quả thật đã có hiệu quả.
Peter buông máy đo nhiệt độ xuống, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Y thật sự không hiểu tại sao những bệnh nhân này lại có kết quả tốt như vậy.
Có hai ký giả bên ngoài cũng nhận được tin tức, bất quá có chút không dám tin, liền mạo hiểm tiến vào khu cách ly, đích thân dò xét tình huống của bệnh nhân. Sau khi nhìn thấy số liệu xác thực, tinh thần phấn chấn, bỏ lại Peter với sắc mặt khó coi, chạy đến lều vải tìm Giang Nguyên phỏng vấn.
Nhìn sắc mặt cứng đờ của Peter, Lô Bỉnh Nguyệt cười nhạo:
Dứt lời, Peter lập tức xoay người bước ra ngoài. Bây giờ y đã mất thể diện, nhất định phải tìm ra thuốc ức chế virus trước đám người Hoa này mới được.
Nhìn theo bóng lưng vội vã của Peter, nụ cười Lô Bỉnh Nguyệt lại càng nồng đậm.
Mặt trời lên cao ba sào, khi Giang Nguyên vẫn còn tức giận, nên trả lời qua loa với hai ký giả, cao thủ ngoại viện bên ngoài báo lại, một đám vu sư lại một lần nữa xuất hiện tại khu cách ly.
Nhận được tin tức, Giang Nguyên mang theo nghi ngờ bỏ lại hai ký giả, dẫn cao thủ ngoại viện chậm rãi bước ra ngoài. Hắn có chút không hiểu tại sao tối qua đám vu sư này vừa mới chiến đấu với Huyết tộc, hôm nay lại chạy đến đây. Chẳng lẽ bọn họ chưa từ bỏ ý định?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận