Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Tuyệt Đại Con Rể - Lăng Thành

Lời Xin Lỗi.

HaHa, Nghe thấy số tiền phải thanh toán, Lăng Thành suýt chút nữa là bị sặc vì cười. Cái tên Tống Từ Ngôn thật đáng buồn cười. Mỗi bàn một bình rượu, bình rượu kia người khác không biết chứ Lăng Thành chỉ cần liếc qua là đã biết, đây chính là Romanee Conti chính hãng, giá bán lẻ của nó đã là hơn 100 triệu một trai rồi, mà toàn hộ nhà hàng phát hơn 20 mấy bình.

“Chết tiệt, cô dám đùa giỡn với tôi à?” Tống Tử Ngôn luống cuống  đứng lên gắt gỏng với nhân viên phục vụ: “Cả dòng họ Tống nhà chúng tôi có hơn 300 người, mà tính hết hơn 3 tỷ? Nhân gấp 10 lần số chi lên sao? Tới đây, mau mau gọi quản lý của các cô tới đây”. Hai cô nhân viên đứng liếc nhìn nhau với anh mắt bất lực, cuối cùng vẫn phải chạy vào gọi quản lý tới. Một lúc sau, quản lý nhà hàng đi tới, quản lý nhà hàng này là một người đàn ông, trông cũng khá trẻ tuổi, anh ta mặc bộ vest rất chỉnh tề và lịch sự: “Xin lỗi, anh có vấn đề gì cần tôi giúp?”. Tống Tử Ngôn tiến lên một bước, chỉ vào mặt quản lý nói to: “Quán của các anh không định làm ăn nữa hay sao? Các anh định nhân lên gấp mấy lần số tiền thực chi vậy hả? Anh có tin tôi sẽ tố cáo nhà hàng của các anh lên quản lý thị trường không hả?”. Người quản lý nhà hàng hít một hơi rồi thở ra nhẹ nhàng lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Vậy thì tôi xin phép nói cho anh nghe ba điều. Thứ nhất, chính anh là người nói lấy rượu ngon nhất, và ở đây có nhiều người đặc biệt là nhân viên quầy có thể làm chứng. Thứ hai, rượu chúng tôi cung cấp tuyệt đối đảm bảo là hàng thật, còn tại sao lại có số lượng lớn hàng chuẩn  bản giới hạn như vậy đó là việc của ông chủ nhà hàng. Thứ ba, mong anh nói chuyện tôn trọng và lịch sự một chút”.

Vừa dứt lời, ngoài cửa đã có mấy chục thanh niên cường tráng lao vào. Toàn bộ bọn họ mặc áo cộc tay màu đen, phần dưới tay áo lộ ra những hình xăm lớn, tất cả họ đều là bảo vệ của nhà hàng Đông Lâu Lạc Hải. Đây được coi là nhà hàng sang trọng nhất của thành phố Đại Phong, người dám đến đâu gây chuyện, xem chừng không có ai! Ai cũng biết ông chủ nhà hàng Đông Lâu Lạc Hải trước đây là trùm xã hội đen. Một người cầm đầu, mặc áo kiểu thời Tôn Trung Sơn, trong tay cầm theo một cây gậy chống tay , người này chính là Cẩm Tiêu Quân ông chủ của nhà hàng Đông Lâu Lạc Hải. Biết ông chủ tới tên quản lý nhà hàng nói chuyện càng có chút kiêu cắng hơn: “Nhà họ Tống nhà các anh cũng là dòng họ giàu có nhất nhì , chính miệng các anh muốn rượu ngon nhất, bây giờ lại không không muốn nhận nợ thanh toán?”.

“Nghe ta nói đây”, lúc này bà Từ cuối cùng cũng mở miệng, bà đánh mắt nhìn xung quanh một vòng rồi nói: “Bữa cơm này, hơn 3 tỷ 680 triệu, không thể tất cả đều bắt Tử Ngôn thanh toán”, Tống Tử Ngôn nghe vậy liền vui mừng. Vẫn là bà nội đối tốt với mình nhất. “Bữa cơm này, bình quan mỗi người sẽ thanh toán 10 triệu”, bà Từ tiếp tục nói. Đám người nhao nhao lên gật đầu đồng ý. Nhà họ Tống tuy nói là dòng họ giàu có nhất nhì, mỗi người thanh toán 10 triệu, số tiền không ít cũng không nhiều. Thế nhưng lại có hai người sác mặt hết sức khó coi, và dĩ nhiên đó chính là Giai Kỳ Và Tịnh Lâm. Những ngày này, công ty của Giai Kỳ xảy ra vấn đề, thiếu 500 triệu vừa xoay đủ trả xong, đến tiền điện nước mấy tháng nay cũng chưa đóng.

“Giai Kỳ, sắc mặt của cô sao trông kém vậy, hahaha... không phải cô ngay cả tiền cũng không có đấy chứ?” Tống Tử Ngôn cố ý nói to lên, anh ta đương nhiên là biết Giai Kỳ đang không có tiền, nhưng cố ý muốn Giai Kỳ xấu mặt.

“Tôi...”.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Giai Kỳ, Cô ta thấy mặt mình đang đỏ bừng bừng lên. Và phải qua một lúc khá lâu cô ta mới ngập ngừng nói: “ Tôi... Hôm nay tôi không mang theo thẻ ngân hàng!”.