Tung Hoành Cổ Đại (Full)
Chương 58
Các vị đại thần cáo lui, thái giám truyền Vương gia Trí Viễn và Ôn Yến vào.
Ôn Yến thấp thỏm, hoảng loạn. Mặc dù nàng không hiểu về quyền lực của hoàng cung, nhưng cũng biết rằng Hoàng đế một khi đã hạ lệnh, khó có thể cứu vãn được. Nhưng nàng không thể đứng nhìn người vô tội chết oan uổng.
Ngự thư phòng rộng lớn, chính diện là nơi Hoàng đế giải quyết việc nước. Phía sau chiếc bàn được trải bằng tấm vải vàng thêu rồng, đặt một chiếc ghế rồng sơn màu vàng, trước bàn, một hàng ghế được đặt bên trái và bên phải, là chỗ ngồi của các đại thần khi vào điện bàn bạc việc nước, được phủ bằng vải màu vàng, đệm ghế dùng màu tối thêu cây vạn niên thanh, hai màu sắc này tôn nhau lên, tôn quý không gì sánh được.
Hoàng đế ngồi trên ghế rồng, ông cau mày, hai người vẫn chưa thi lễ, ông không vui nói: “Các con đang làm gì vậy? Bạch Lan đã đành, nàng ta không hiểu phép tắc, ngay cả con cũng không hiểu sao? Lại cũng cùng nàng ta làm càn!”
Vương gia Trí Viễn chắp tay thi lễ nói: “Phụ hoàng, xin nghe nhi thần giải thích!”
Hoàng đế không đợi cho đến khi chàng nói xong, ông khẽ ngắt lời chàng: “Những lời này không cần nhắc lại, ông ta đáng chết hay không, trong lòng trẫm đã có sẵn câu trả lời.”
Ôn Yến nghe được những lời này, trong lòng phần nào cảm thấy chán nản, nghĩ lại, ông tự biết rằng tội của thượng quan ngự y không đến mức phải chết, nhưng ông đã ban thánh chỉ, không thể sáng ban hành lệnh, tối lại thay đổi được, nói trắng ra, ông cảm thấy bực bội, muốn tìm một người giết để trút bực.
Ôn Yến biết rằng không thể lấy đá chọi với đá, Hoàng đế, đôi khi là người vô lý nhất trên đời. Nếu nàng chống lại, chính là khiêu chiến với hoàng quyền, quyền uy của Hoàng đế dễ dàng để nàng khiêu chiến sao? Chắc chắn hậu quả sẽ là lập tức giết thượng quan ngự y, thậm chí liên lụy đến cả gia đình ông ấy.
Nếu không thể chống lại, cách duy nhất chính là tiếp tục giải quyết vấn đề này.