Cô xách túi trang sức, rụt rè cảm ơn.
Anh cười đáp: “Những ngày qua cô vất vả rồi. Không tặng cô gì đó, tôi cảm thấy áy náy.”
Cô vội nói: “Tôi nhận lương cao như vậy, đây là việc tôi nên làm mà.”
Anh mỉm cười nhìn cô: “Đi làm việc đi, tôi không làm phiền nữa.”
“Chúc anh dùng bữa ngon miệng.”
Nói xong, cô vội vàng đẩy xe ra ngoài, sợ làm phiền anh dùng bữa.
Ra khỏi phòng Ôn Thiệu Hàn, vừa vặn thấy giúp việc bên phải hành lang đang đẩy xe thức ăn bước vào phòng Thẩm Yến Lễ.
Dù Đường Điềm biết chắc sẽ không sao, nhưng tim vẫn đập thình thịch – như thể người bước vào phòng anh là chính cô vậy.
Lúc này, người giúp việc đẩy xe vào phòng Thẩm Yến Lễ.
Anh đang ngồi trên sofa, trên bàn trà đặt một chiếc thẻ đen – dường như đang chờ chủ nhân mới của nó xuất hiện.
Người giúp việc đẩy xe thức ăn vào phòng. Tuy Đường Điềm đã nói là sẽ không có chuyện gì, nhưng việc này lại không thông qua quản gia, Thẩm tiên sinh cũng không hay biết, trong lòng cô ta có chút lo lắng bất an.
Cô ta bước vào, Thẩm Yến Lễ ngước mắt lên, khuôn mặt tuấn tú không lộ nhiều biểu cảm, chỉ là đôi mắt đen sâu thẳm kia còn lạnh hơn cả tuyết ngoài trời.
Người giúp việc không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh: "Thẩm tiên sinh, cô Đường bận quá nên không tới được, tôi mang bữa tối tới cho anh."
Giọng điệu của Thẩm Yến Lễ vẫn bình thản: "Ừ."
Đợi người giúp việc đẩy xe rời khỏi phòng, Thẩm Yến Lễ nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ đen trên bàn trà, bỗng bật cười khẽ, chỉ là nụ cười đó khiến người ta rợn cả sống lưng.
"Gan cũng to thật."
Lúc này, Đường Điềm đang đẩy xe thức ăn bước vào phòng của Phó Hi, chính anh là người mở cửa cho cô.
Phó Hi kín đáo quan sát tình trạng của cô, trông cô không có vẻ gì là quá mệt mỏi. Có vẻ… Thẩm Yến Lễ chưa làm gì quá đáng, chỉ là… anh không biết Đường Điềm đã đồng ý làm bạn gái Thẩm Yến Lễ chưa.
Nghĩ đến chuyện đó, anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Tại sao cô không chịu làm bạn gái anh?! Lại đi đồng ý với Thẩm Yến Lễ chứ? Anh có điểm nào thua kém anh ta? Phó Hi lại để ý thấy cô đang mở tủ dưới cùng của xe thức ăn, bên trong có một chiếc túi đựng trang sức, trông khá quen, là logo của một thương hiệu xa xỉ.
Cánh cửa tủ nhanh ch.óng bị cô đóng lại, giống như sợ bị anh nhìn thấy.
Đường Điềm quả thật đang đề phòng Phó Hi, sợ rằng anh sẽ ghen rồi làm chuyện bốc đồng, nên mới cẩn thận đặt ở tầng dưới cùng, lấy xong đồ thì đóng ngay lại.
Nhưng cô không ngờ anh vẫn thấy được.
Phó Hi cười nhạt: "Ai tặng em trang sức vậy?"
Đường Điềm giả vờ ngơ ngác: "Trang sức gì cơ." Mắt anh cũng thật tinh quá đi! Liếc một cái mà cũng nhìn ra được!
Phó Hi bước tới, mở cánh cửa tủ xe đẩy, lấy chiếc túi trang sức ra, đặt mạnh lên phần nhiều dầu mỡ nhất của xe, hận không thể ném nó thẳng vào món ăn đang ngập mỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh không nói gì, chỉ im lặng cúi mắt nhìn cô.
Đường Điềm vội lấy khăn giấy ra định lau sạch hộp trang sức, nhưng bị một bàn tay to gầy với các khớp xương rõ ràng cướp lấy trước.
Phó Hi cau mày, khuôn mặt điển trai thoáng vẻ lạnh lùng: "Gấp gáp thế à?"
Cô vội vàng nói: "Anh mau đưa cho tôi, đây là tấm lòng của người ta, không thể để hỏng được."
Phó Hi càng thêm ghen, nghiến răng nói từng từ: "Ai__tặng__đấy?"
Đường Điềm cố nhảy lên giành lại hộp trang sức, nhưng Phó Hi cao hơn cô nhiều, giơ lên cao, cô hoàn toàn không với tới được.
"Đó là chút tấm lòng của Ôn tiên sinh tặng cho tôi."
Phó Hi đã đoán được là Ôn Thiệu Hàn, chỉ là cô gái ngốc này lại không nhận ra ý đồ của cậu ta.
"Ôn Thiệu Hàn à? Cậu ta tặng quà thì em nhận, còn anh tặng thì em làm mặt như thấy ma vậy?"
Đường Điềm bị câu sau của anh làm vừa buồn cười vừa bất lực:
"Ôn tiên sinh tặng món quà này không có ý gì cả, anh ấy còn nói không đắt. Còn anh định tặng tôi cả xe quần áo, tất nhiên tôi không thể nhận được. Nếu để quản gia hay người khác biết thì... tôi có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch."
Dù sao thì, ông chủ nhà nào lại vô duyên vô cớ tặng nhân viên cả xe quần áo? Như vậy chẳng khác nào công khai thừa nhận có quan hệ yêu đương.
Phó Hi cười khẩy: "Em có biết giá rẻ nhất của thương hiệu này là bao nhiêu không?"
Anh hờ hững mở hộp trang sức ra nhìn rồi hỏi.
Đường Điềm không rành về hàng hiệu, lại càng không biết mấy thương hiệu xa xỉ trong thế giới hư cấu này. Trong ký ức của nguyên chủ cũng biết nhiều hãng lớn, nhưng không có thương hiệu trước mắt.
Cô khẽ lắc đầu: "Bao nhiêu?"
Cô biết khi nãy Ôn Thiệu Hàn nói "không đắt" chắc chắn không phải nghĩa đen. Người như anh ấy, nói "không đắt" có lẽ là mấy nghìn tệ, mà với một người bình thường như cô thì đã là đắt đỏ lắm rồi.
Phó Hi đóng nắp hộp trang sức lại, nói bằng giọng điệu bình thường: "Ít nhất cũng sáu, bảy trăm nghìn. Cái này chắc tầm hơn một triệu."
Đường Điềm hít mạnh một hơi, biểu cảm ngơ ngác vì sốc.
Giọng cô cao lên: "Gì cơ?! Anh nói cái này bao nhiêu?!"
Phó Hi bị phản ứng của cô chọc cười, dùng tay còn lại véo má cô, cười tít mắt:
"Anh nói, sao em đáng yêu vậy chứ."
Đường Điềm hất tay anh ra, chưa được mấy giây anh lại sán đến, véo má bên phải của cô.
Thấy không đẩy ra được, cô cũng không còn tâm trí để chống cự, chỉ muốn xác nhận lại giá trị của hộp trang sức.
Anh cười đáp: “Những ngày qua cô vất vả rồi. Không tặng cô gì đó, tôi cảm thấy áy náy.”
Cô vội nói: “Tôi nhận lương cao như vậy, đây là việc tôi nên làm mà.”
Anh mỉm cười nhìn cô: “Đi làm việc đi, tôi không làm phiền nữa.”
“Chúc anh dùng bữa ngon miệng.”
Nói xong, cô vội vàng đẩy xe ra ngoài, sợ làm phiền anh dùng bữa.
Ra khỏi phòng Ôn Thiệu Hàn, vừa vặn thấy giúp việc bên phải hành lang đang đẩy xe thức ăn bước vào phòng Thẩm Yến Lễ.
Dù Đường Điềm biết chắc sẽ không sao, nhưng tim vẫn đập thình thịch – như thể người bước vào phòng anh là chính cô vậy.
Lúc này, người giúp việc đẩy xe vào phòng Thẩm Yến Lễ.
Anh đang ngồi trên sofa, trên bàn trà đặt một chiếc thẻ đen – dường như đang chờ chủ nhân mới của nó xuất hiện.
Người giúp việc đẩy xe thức ăn vào phòng. Tuy Đường Điềm đã nói là sẽ không có chuyện gì, nhưng việc này lại không thông qua quản gia, Thẩm tiên sinh cũng không hay biết, trong lòng cô ta có chút lo lắng bất an.
Cô ta bước vào, Thẩm Yến Lễ ngước mắt lên, khuôn mặt tuấn tú không lộ nhiều biểu cảm, chỉ là đôi mắt đen sâu thẳm kia còn lạnh hơn cả tuyết ngoài trời.
Người giúp việc không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh: "Thẩm tiên sinh, cô Đường bận quá nên không tới được, tôi mang bữa tối tới cho anh."
Giọng điệu của Thẩm Yến Lễ vẫn bình thản: "Ừ."
Đợi người giúp việc đẩy xe rời khỏi phòng, Thẩm Yến Lễ nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ đen trên bàn trà, bỗng bật cười khẽ, chỉ là nụ cười đó khiến người ta rợn cả sống lưng.
"Gan cũng to thật."
Lúc này, Đường Điềm đang đẩy xe thức ăn bước vào phòng của Phó Hi, chính anh là người mở cửa cho cô.
Phó Hi kín đáo quan sát tình trạng của cô, trông cô không có vẻ gì là quá mệt mỏi. Có vẻ… Thẩm Yến Lễ chưa làm gì quá đáng, chỉ là… anh không biết Đường Điềm đã đồng ý làm bạn gái Thẩm Yến Lễ chưa.
Nghĩ đến chuyện đó, anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Tại sao cô không chịu làm bạn gái anh?! Lại đi đồng ý với Thẩm Yến Lễ chứ? Anh có điểm nào thua kém anh ta? Phó Hi lại để ý thấy cô đang mở tủ dưới cùng của xe thức ăn, bên trong có một chiếc túi đựng trang sức, trông khá quen, là logo của một thương hiệu xa xỉ.
Cánh cửa tủ nhanh ch.óng bị cô đóng lại, giống như sợ bị anh nhìn thấy.
Đường Điềm quả thật đang đề phòng Phó Hi, sợ rằng anh sẽ ghen rồi làm chuyện bốc đồng, nên mới cẩn thận đặt ở tầng dưới cùng, lấy xong đồ thì đóng ngay lại.
Nhưng cô không ngờ anh vẫn thấy được.
Phó Hi cười nhạt: "Ai tặng em trang sức vậy?"
Đường Điềm giả vờ ngơ ngác: "Trang sức gì cơ." Mắt anh cũng thật tinh quá đi! Liếc một cái mà cũng nhìn ra được!
Phó Hi bước tới, mở cánh cửa tủ xe đẩy, lấy chiếc túi trang sức ra, đặt mạnh lên phần nhiều dầu mỡ nhất của xe, hận không thể ném nó thẳng vào món ăn đang ngập mỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh không nói gì, chỉ im lặng cúi mắt nhìn cô.
Đường Điềm vội lấy khăn giấy ra định lau sạch hộp trang sức, nhưng bị một bàn tay to gầy với các khớp xương rõ ràng cướp lấy trước.
Phó Hi cau mày, khuôn mặt điển trai thoáng vẻ lạnh lùng: "Gấp gáp thế à?"
Cô vội vàng nói: "Anh mau đưa cho tôi, đây là tấm lòng của người ta, không thể để hỏng được."
Phó Hi càng thêm ghen, nghiến răng nói từng từ: "Ai__tặng__đấy?"
Đường Điềm cố nhảy lên giành lại hộp trang sức, nhưng Phó Hi cao hơn cô nhiều, giơ lên cao, cô hoàn toàn không với tới được.
"Đó là chút tấm lòng của Ôn tiên sinh tặng cho tôi."
Phó Hi đã đoán được là Ôn Thiệu Hàn, chỉ là cô gái ngốc này lại không nhận ra ý đồ của cậu ta.
"Ôn Thiệu Hàn à? Cậu ta tặng quà thì em nhận, còn anh tặng thì em làm mặt như thấy ma vậy?"
Đường Điềm bị câu sau của anh làm vừa buồn cười vừa bất lực:
"Ôn tiên sinh tặng món quà này không có ý gì cả, anh ấy còn nói không đắt. Còn anh định tặng tôi cả xe quần áo, tất nhiên tôi không thể nhận được. Nếu để quản gia hay người khác biết thì... tôi có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch."
Dù sao thì, ông chủ nhà nào lại vô duyên vô cớ tặng nhân viên cả xe quần áo? Như vậy chẳng khác nào công khai thừa nhận có quan hệ yêu đương.
Phó Hi cười khẩy: "Em có biết giá rẻ nhất của thương hiệu này là bao nhiêu không?"
Anh hờ hững mở hộp trang sức ra nhìn rồi hỏi.
Đường Điềm không rành về hàng hiệu, lại càng không biết mấy thương hiệu xa xỉ trong thế giới hư cấu này. Trong ký ức của nguyên chủ cũng biết nhiều hãng lớn, nhưng không có thương hiệu trước mắt.
Cô khẽ lắc đầu: "Bao nhiêu?"
Cô biết khi nãy Ôn Thiệu Hàn nói "không đắt" chắc chắn không phải nghĩa đen. Người như anh ấy, nói "không đắt" có lẽ là mấy nghìn tệ, mà với một người bình thường như cô thì đã là đắt đỏ lắm rồi.
Phó Hi đóng nắp hộp trang sức lại, nói bằng giọng điệu bình thường: "Ít nhất cũng sáu, bảy trăm nghìn. Cái này chắc tầm hơn một triệu."
Đường Điềm hít mạnh một hơi, biểu cảm ngơ ngác vì sốc.
Giọng cô cao lên: "Gì cơ?! Anh nói cái này bao nhiêu?!"
Phó Hi bị phản ứng của cô chọc cười, dùng tay còn lại véo má cô, cười tít mắt:
"Anh nói, sao em đáng yêu vậy chứ."
Đường Điềm hất tay anh ra, chưa được mấy giây anh lại sán đến, véo má bên phải của cô.
Thấy không đẩy ra được, cô cũng không còn tâm trí để chống cự, chỉ muốn xác nhận lại giá trị của hộp trang sức.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận