Đường Điềm nào dám nhận ân huệ này: "Quản gia… thật ra tôi…"
Quản gia lập tức ngắt lời: "Cô cũng đừng vội từ chối, đây là ý của các vị tiên sinh, hơn nữa cũng chẳng tốn công sức gì."
"Quản lý Ngô cũng biết chuyện này, cũng cảm thấy cô làm một mình như vậy khá vất vả, không công bằng. Cô ấy nói sẽ thưởng thêm cho cô."
"Chuyện này không còn cách nào, mấy vị tiên sinh khá khó chiều, nên e là phải làm phiền cô rồi."
Đường Điềm nghe xong thấy vô cùng áy náy, không nên lừa họ rằng mình không khỏe chỉ để trốn việc…
Quản gia thấy cô lo lắng đến mức toát mồ hôi, muốn nói rồi lại thôi, liền bật cười: "Được rồi, nếu mệt thì nghỉ một lát, giờ không có gì bận đâu."
Nhìn bóng lưng quản gia rời đi, Đường Điềm đứng nguyên tại chỗ thật lâu không nhúc nhích. Đến thế giới này, người không có thành kiến với cô ngược lại là hai vị quản gia và chị Ngô, còn đối xử với cô rất tốt.
Cô lấy điện thoại ra xem tin nhắn, từ khi cô xuyên tới đây, cha mẹ của nguyên chủ chưa từng gọi điện cho cô lần nào. Vì nguyên chủ có một người em trai, nên cha mẹ hầu như không quan tâm đến cô. Đặc biệt sau khi tốt nghiệp đại học, cơ bản chẳng gọi lần nào.
Mỗi năm chỉ gọi một lần để đòi tiền, nói là vất vả nuôi cô học đại học, nên mỗi năm cô phải gửi tiền về, sau này em trai kết hôn còn phải để dành cho thằng bé.
Tiền mà nguyên chủ kiếm được, một nửa gửi về nhà, một nửa mới dành cho bản thân.
Đường Điềm nghĩ, tiền hàng năm vẫn nên gửi cho cha mẹ nguyên chủ, sẽ cố định một khoản, coi như báo đáp công ơn nuôi dưỡng và cho cô học đại học. Nhưng… thân thì xa cách, tình cảm cũng nên giữ khoảng cách, như vậy sẽ tốt cho cả đôi bên.
Cô ra sảnh phụ để hít thở không khí, thực chất là để ăn trái cây. Phòng trong khu nhà này không có tủ lạnh, mỗi lần muốn ăn hoa quả đều phải ra sảnh phụ hoặc đến quầy bar.
Tiếng xe lăn của Liễu Hiểu Chi lại vang lên, Đường Điềm tuy không ngoảnh lại nhưng có thể cảm nhận được cô ta đang tiến lại gần.
Cô ta ở cạnh một lúc rồi rời đi.
Không biết có phải vì lời cô nói hôm trước có tác dụng hay không, mấy lần gặp gần đây, Liễu Hiểu Chi thu liễm đi nhiều.
Đường Điềm vẫn không chủ động bắt chuyện, cô và nữ chính tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng.
Trời sập tối, do bữa trưa hôm nay dùng khá muộn nên bữa tối cũng được dời lại.
Đường Điềm đẩy xe thức ăn mang cơm tối cho mọi người, vẫn là đưa vào phòng Bùi Giác trước, cả ngày nay hình như anh không xuống lầu.
Cô không khỏi cảm thán, có tiền, có quyền, lại có chiều cao và ngoại hình, còn là tổng tài của tập đoàn lớn, kiêm luôn thân phận ca sĩ. Tài năng như thế mà còn chăm chỉ như vậy, cô hoàn toàn không thể sánh kịp.
Thậm chí Đường Điềm còn cảm thấy không dám tự nhận là kém hơn.
Cô đẩy cửa bước vào, tưởng lại là phòng khách trống không, nhưng Bùi Giác đang đứng quay lưng về phía cô trước cửa sổ sát đất. Cửa sổ hơi hé, hình như đang hóng gió.
“Bùi tiên sinh, buổi tối tốt lành.”
Cô chào xong liền bắt đầu công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: “Cô thấy trong người không khỏe?”
Đường Điềm ngạc nhiên dừng động tác trong tay, rồi lại nhanh ch.óng đặt thức ăn lên bàn.
“Tôi không sao, đã kiểm tra sức khỏe rồi, cơ thể rất khỏe mạnh.”
Anh lại quan tâm đến cô? Điều này còn khiến cô ngạc nhiên hơn cả việc được anh cho danh thiếp.
Bùi Giác nói: “Nếu thấy không khỏe thì bảo người khác san bớt việc cho cô, lương thưởng vẫn giữ nguyên.”
Biểu cảm kinh ngạc của Đường Điềm không giấu nổi, vậy là… người không cho các giúp việc khác đem cơm vào phòng không phải là anh? “Vâng, cảm ơn Bùi tiên sinh đã quan tâm.”
Cô có chút khó hiểu, nhưng cũng không tiện hỏi. Xem ra Bùi Giác không biết chuyện mấy người kia không cho người khác đưa cơm vào phòng.
Nghĩ kỹ lại cũng đúng, Bùi Giác bận như vậy, sao có thể quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này. Có lẽ chị Ngô gọi điện cho anh, và ra quyết định dựa vào số đông.
Với tính cách của Bùi Giác, chắc hẳn anh sẽ trả lời kiểu: ‘Sao cũng được’ rất hợp với phong cách ít nói của anh.
Đường Điềm đẩy xe rời khỏi phòng Bùi Giác, thầm nghĩ: Vậy thì ba người đàn ông còn lại không cho người khác đem cơm vào phòng, nên chị Ngô mới quyết định để một mình cô phụ trách, dù sao câu trả lời của Bùi Giác cũng không quá rõ ràng.
Cô đứng trước cửa phòng Thẩm Yến Lễ, lấy hết dũng khí gõ hai cái. Bên trong không có phản hồi, nhưng giống như lần trước ở phòng Ôn Thiệu Hàn, cửa vẫn để mở.
Cô lại gọi hai tiếng “Thẩm tiên sinh”, bên trong vẫn không có động tĩnh.
Chẳng lẽ cũng đang tắm? Đường Điềm vểnh tai lắng nghe, đúng là có tiếng nước chảy trong phòng ngủ.
Cô liền tranh thủ thời gian đẩy xe vào, đặt đồ ăn lên bàn.
Ngay sau đó cất giọng nói vọng vào phòng ngủ: “Thẩm tiên sinh, bữa tối đã đặt trên bàn, mời anh dùng sau.”
Nói xong, cô không dừng lại mà lập tức đẩy xe rời khỏi phòng anh.
Vượt qua được cửa ải Thẩm Yến Lễ, giờ chỉ còn người khiến cô đau đầu nhất – Phó Hi.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc căng thẳng, đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng của Phó Hi, đưa tay gõ mấy cái.
“Cửa không khóa.”
Bên trong vọng ra giọng nói lười nhác của Phó Hi, Đường Điềm đẩy cửa bước vào, bước chân nhanh hơn hẳn.
Cô chỉ mong có thể nhanh hơn chút nữa, sợ Phó Hi sẽ tức giận.
Quản gia lập tức ngắt lời: "Cô cũng đừng vội từ chối, đây là ý của các vị tiên sinh, hơn nữa cũng chẳng tốn công sức gì."
"Quản lý Ngô cũng biết chuyện này, cũng cảm thấy cô làm một mình như vậy khá vất vả, không công bằng. Cô ấy nói sẽ thưởng thêm cho cô."
"Chuyện này không còn cách nào, mấy vị tiên sinh khá khó chiều, nên e là phải làm phiền cô rồi."
Đường Điềm nghe xong thấy vô cùng áy náy, không nên lừa họ rằng mình không khỏe chỉ để trốn việc…
Quản gia thấy cô lo lắng đến mức toát mồ hôi, muốn nói rồi lại thôi, liền bật cười: "Được rồi, nếu mệt thì nghỉ một lát, giờ không có gì bận đâu."
Nhìn bóng lưng quản gia rời đi, Đường Điềm đứng nguyên tại chỗ thật lâu không nhúc nhích. Đến thế giới này, người không có thành kiến với cô ngược lại là hai vị quản gia và chị Ngô, còn đối xử với cô rất tốt.
Cô lấy điện thoại ra xem tin nhắn, từ khi cô xuyên tới đây, cha mẹ của nguyên chủ chưa từng gọi điện cho cô lần nào. Vì nguyên chủ có một người em trai, nên cha mẹ hầu như không quan tâm đến cô. Đặc biệt sau khi tốt nghiệp đại học, cơ bản chẳng gọi lần nào.
Mỗi năm chỉ gọi một lần để đòi tiền, nói là vất vả nuôi cô học đại học, nên mỗi năm cô phải gửi tiền về, sau này em trai kết hôn còn phải để dành cho thằng bé.
Tiền mà nguyên chủ kiếm được, một nửa gửi về nhà, một nửa mới dành cho bản thân.
Đường Điềm nghĩ, tiền hàng năm vẫn nên gửi cho cha mẹ nguyên chủ, sẽ cố định một khoản, coi như báo đáp công ơn nuôi dưỡng và cho cô học đại học. Nhưng… thân thì xa cách, tình cảm cũng nên giữ khoảng cách, như vậy sẽ tốt cho cả đôi bên.
Cô ra sảnh phụ để hít thở không khí, thực chất là để ăn trái cây. Phòng trong khu nhà này không có tủ lạnh, mỗi lần muốn ăn hoa quả đều phải ra sảnh phụ hoặc đến quầy bar.
Tiếng xe lăn của Liễu Hiểu Chi lại vang lên, Đường Điềm tuy không ngoảnh lại nhưng có thể cảm nhận được cô ta đang tiến lại gần.
Cô ta ở cạnh một lúc rồi rời đi.
Không biết có phải vì lời cô nói hôm trước có tác dụng hay không, mấy lần gặp gần đây, Liễu Hiểu Chi thu liễm đi nhiều.
Đường Điềm vẫn không chủ động bắt chuyện, cô và nữ chính tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng.
Trời sập tối, do bữa trưa hôm nay dùng khá muộn nên bữa tối cũng được dời lại.
Đường Điềm đẩy xe thức ăn mang cơm tối cho mọi người, vẫn là đưa vào phòng Bùi Giác trước, cả ngày nay hình như anh không xuống lầu.
Cô không khỏi cảm thán, có tiền, có quyền, lại có chiều cao và ngoại hình, còn là tổng tài của tập đoàn lớn, kiêm luôn thân phận ca sĩ. Tài năng như thế mà còn chăm chỉ như vậy, cô hoàn toàn không thể sánh kịp.
Thậm chí Đường Điềm còn cảm thấy không dám tự nhận là kém hơn.
Cô đẩy cửa bước vào, tưởng lại là phòng khách trống không, nhưng Bùi Giác đang đứng quay lưng về phía cô trước cửa sổ sát đất. Cửa sổ hơi hé, hình như đang hóng gió.
“Bùi tiên sinh, buổi tối tốt lành.”
Cô chào xong liền bắt đầu công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: “Cô thấy trong người không khỏe?”
Đường Điềm ngạc nhiên dừng động tác trong tay, rồi lại nhanh ch.óng đặt thức ăn lên bàn.
“Tôi không sao, đã kiểm tra sức khỏe rồi, cơ thể rất khỏe mạnh.”
Anh lại quan tâm đến cô? Điều này còn khiến cô ngạc nhiên hơn cả việc được anh cho danh thiếp.
Bùi Giác nói: “Nếu thấy không khỏe thì bảo người khác san bớt việc cho cô, lương thưởng vẫn giữ nguyên.”
Biểu cảm kinh ngạc của Đường Điềm không giấu nổi, vậy là… người không cho các giúp việc khác đem cơm vào phòng không phải là anh? “Vâng, cảm ơn Bùi tiên sinh đã quan tâm.”
Cô có chút khó hiểu, nhưng cũng không tiện hỏi. Xem ra Bùi Giác không biết chuyện mấy người kia không cho người khác đưa cơm vào phòng.
Nghĩ kỹ lại cũng đúng, Bùi Giác bận như vậy, sao có thể quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này. Có lẽ chị Ngô gọi điện cho anh, và ra quyết định dựa vào số đông.
Với tính cách của Bùi Giác, chắc hẳn anh sẽ trả lời kiểu: ‘Sao cũng được’ rất hợp với phong cách ít nói của anh.
Đường Điềm đẩy xe rời khỏi phòng Bùi Giác, thầm nghĩ: Vậy thì ba người đàn ông còn lại không cho người khác đem cơm vào phòng, nên chị Ngô mới quyết định để một mình cô phụ trách, dù sao câu trả lời của Bùi Giác cũng không quá rõ ràng.
Cô đứng trước cửa phòng Thẩm Yến Lễ, lấy hết dũng khí gõ hai cái. Bên trong không có phản hồi, nhưng giống như lần trước ở phòng Ôn Thiệu Hàn, cửa vẫn để mở.
Cô lại gọi hai tiếng “Thẩm tiên sinh”, bên trong vẫn không có động tĩnh.
Chẳng lẽ cũng đang tắm? Đường Điềm vểnh tai lắng nghe, đúng là có tiếng nước chảy trong phòng ngủ.
Cô liền tranh thủ thời gian đẩy xe vào, đặt đồ ăn lên bàn.
Ngay sau đó cất giọng nói vọng vào phòng ngủ: “Thẩm tiên sinh, bữa tối đã đặt trên bàn, mời anh dùng sau.”
Nói xong, cô không dừng lại mà lập tức đẩy xe rời khỏi phòng anh.
Vượt qua được cửa ải Thẩm Yến Lễ, giờ chỉ còn người khiến cô đau đầu nhất – Phó Hi.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc căng thẳng, đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng của Phó Hi, đưa tay gõ mấy cái.
“Cửa không khóa.”
Bên trong vọng ra giọng nói lười nhác của Phó Hi, Đường Điềm đẩy cửa bước vào, bước chân nhanh hơn hẳn.
Cô chỉ mong có thể nhanh hơn chút nữa, sợ Phó Hi sẽ tức giận.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận