Chỉ là… khi bước vào phòng Phó Hi, ánh mắt nóng rực của anh dán c.h.ặ.t theo từng bước của cô. Dưới ánh nhìn đó, cô vẫn cố gắng bình tĩnh thu dọn bát đĩa.

Anh ngồi trên ghế sofa một cách lười biếng, hỏi cô: “Em mặc size gì? Cả quần áo và giày?”

Đường Điềm không hiểu anh hỏi để làm gì.

“Phó tiên sinh hỏi để làm gì vậy?”

Phó Hi tặc lưỡi: “Thôi khỏi, không hỏi em nữa, anh đi hỏi quản gia.” Kích cỡ quần áo và giày của cô chắc chắn quản gia có ghi lại.

Đường Điềm: “???” Nghe anh nói định hỏi quản gia, cô hoảng loạn vô cùng.

Cô lập tức bước tới trước mặt anh, giật lấy chiếc điện thoại trong tay anh.

Giọng cô run rẩy: “Anh… anh đừng hỏi quản gia. Hỏi tôi là được rồi, tôi sẽ nói.”

Nếu anh đi hỏi quản gia số đo quần áo và giày của cô, thì… thì không bị hiểu lầm mới là lạ! Dù sao cũng chẳng ai lại đi hỏi số đo quần áo của người khác giới.

Tư thế của Phó Hi thì lười nhác nhưng lại đầy bá đạo, anh ngồi trên ghế sofa nhìn cô một lúc, khóe môi nhếch lên nụ cười như thể nắm được điểm yếu của cô.

“Sao vậy? Sợ quản gia hiểu lầm quan hệ giữa anh và em à?”

Đường Điềm không dám thừa nhận, cũng không dám phủ nhận, thật sự không đoán được ý định của anh.

“Dù sao tôi vẫn còn phải làm việc ở đây, phải tuân thủ quy định dành cho người giúp việc. Nếu không… sẽ phải bồi thường vi phạm hợp đồng.”

Phó Hi không bận tâm: “Anh trả em gấp mười lần tiền bồi thường.”

Đường Điềm: “…Quan hệ giữa tôi và Phó tiên sinh chưa thân thiết đến mức đó.”

Phó Hi bật cười, đôi mắt đào hoa cong cong mang theo nụ cười: “Đường Điềm, em tưởng em trốn được sao?”

Giọng nói và ngữ khí của anh tuy lười nhác, không mang theo chút đe dọa nào, nhưng lại khiến cô lạnh sống lưng.

Đường Điềm cố kiềm chế bản năng muốn chạy khỏi phòng: “Tôi…”

Phó Hi dường như không muốn làm cô sợ quá: “Nói đi, size quần áo và giày là bao nhiêu?”

Đường Điềm không trả lời ngay mà hỏi lại: “Phó tiên sinh hỏi size quần áo và giày của tôi làm gì?”

Phó Hi đảo mắt nhìn cô từ đầu đến chân: “Bộ em mặc nhìn rách rưới quá, anh muốn mua cho em cả phòng quần áo và giày đẹp.”

Đường Điềm hít sâu một hơi, biết anh không đùa.

“Không không không, tôi có đủ quần áo và giày rồi. Hơn nữa tôi cả ngày đều ở trong biệt thự, chẳng có dịp nào mặc đồ của mình.”

Nói xong, cô thực sự sợ anh sẽ làm thật. Cô đặt điện thoại của anh lên bàn trà, vội vàng đẩy xe thức ăn rời khỏi phòng anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Hi nhìn theo bóng lưng cô, bật cười, tính tình thật bướng bỉnh.

Đường Điềm với tâm trạng rối bời đến phòng Ôn Thiệu Hàn, thu dọn hết đĩa ăn.

Trước khi ra khỏi cửa, Ôn Thiệu Hàn chậm rãi chỉnh lại gọng kính, hỏi cô: “Có tâm sự à?”

Đang ngơ ngẩn trong lúc anh ta dịu dàng hỏi han, Đường Điềm hoàn hồn lại, quay đầu mỉm cười nói: 

“Tôi không sao cả, chắc là mấy ngày nay nghỉ ngơi không tốt, tinh thần cũng hơi kém một chút.”

Ôn Thiệu Hàn cất giọng dịu dàng khiến người nghe cảm thấy dễ chịu: “Hôm nay nghỉ sớm một chút.”

Đường Điềm vẫn mỉm cười gật đầu: “Chúc ngủ ngon, Ôn tiên sinh.”

Ôn Thiệu Hàn nhìn cánh cửa bị mở ra rồi đóng lại, gương mặt tuấn tú vẫn đeo mặt nạ dịu dàng, nhưng dưới ánh đèn, lại hiện lên những tia sáng âm u, rùng rợn.

Tầng một, Đường Điềm đưa xe thức ăn vào khu rửa của nhà bếp, rồi trở về phòng nghỉ.

Cô ngồi phịch xuống ghế trong phòng, cả người mềm nhũn như bùn, tựa lưng ra sau như không còn chút sức lực nào.

Phó Hi có thật sẽ đi hỏi quản gia về số đo quần áo giày dép của cô không? Nếu thật sự làm vậy, cô không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thế nào, càng không dám nghĩ mình có lặp lại vết xe đổ của nguyên chủ hay không.

Còn về câu Phó Hi nói rằng cô không chạy thoát được, Đường Điềm không tin chút nào. Chưa kể đến bốn tháng nữa, hợp đồng của cô sẽ kết thúc, đến lúc đó cô sẽ không còn làm việc ở đây nữa.

Cô nghỉ việc rồi, Phó Hi còn có thể đến tìm cô? Cô không nghĩ mình có sức hút đến mức đó.

Đường Điềm không để tâm đến lời anh nói, chỉ mong Phó Hi đừng gây chuyện, bằng không cô thật sự không biết phải làm sao.

Sau khi tắm nước nóng, cô thay một bộ váy ngủ hai dây mát mẻ. Từ chiều nay hệ thống điều hòa trung tâm bắt đầu bật chế độ sưởi, nhiệt độ hơi cao, vốn dĩ cô đã cảm thấy khô miệng khô lưỡi, giờ mà mặc đồ ngủ dài tay dài quần thì làm sao mà ngủ nổi.

Cô mở cửa sổ cho thoáng, hạ nhiệt một chút.

Nửa đêm, cô mơ màng trở mình, khẽ thì thầm: “Anh ta đáng sợ quá, ai làm bạn gái anh thì khổ c.h.ế.t.”

Đường Điềm ngủ không ngon giấc, bản thân cũng không rõ mình đã nói những gì.

Giấc mộng khiến cô cau mày đó, một người đàn ông đè cô xuống ghế sofa, hai tay cô bị giữ c.h.ặ.t trên đỉnh đầu, quần áo rơi xuống.

Âm thanh va chạm giữa ghế sofa và bức tường, tuy ch.ói tai nhưng cũng che giấu được những tiếng động khác.

Khi mắt cô đã mơ màng thất thần, người đàn ông mới từ dưới xương quai xanh của cô ngẩng đầu lên, chạm vào đôi mắt đẫm nước xuân của cô, đôi mắt đào hoa của anh như cười như không, giọng trầm khàn hỏi sáu chữ: “… có muốn… hay… không…”

Đường Điềm bừng tỉnh khỏi giấc mộng, toàn thân mềm nhũn, trán và người phủ một lớp mồ hôi mỏng. Ý thức cô vẫn còn chìm trong giấc mơ, cả người như kiệt sức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 78 | Đọc truyện chữ