Thẩm Yến Lễ yên lặng nhìn bóng lưng cô rời đi, hồi lâu sau mới ngả người lên ghế sô-pha, ánh mắt dưới hàng mi bị che phủ tối tăm như bầu trời không trăng.
Hành lang tầng hai rất yên tĩnh, tiếng bánh xe đẩy nhỏ mà vang vọng.
Đường Điềm đã đến trước cửa phòng Phó Hi, vừa gõ cửa xong khoảng nửa phút thì có người mở cửa từ bên trong.
Phó Hi tóc còn ướt, mở cửa trong tình trạng chỉ quấn khăn tắm quanh eo. Khuôn mặt sáng sủa tuấn tú, đôi mắt như sao sáng, dáng người cao lớn mạnh mẽ khiến cô không dám nhìn thẳng.
Dưới ánh đèn, những đường nét cơ bắp trên cơ thể anh ta hiện rõ trước đôi mắt kinh ngạc của cô.
Đường Điềm vội vàng che mắt, không dám nhìn cảnh trước mặt.
Phó Hi thấy da cô lập tức đỏ lên, yết hầu anh khẽ động đậy, ánh mắt từ từ rời khỏi chiếc cổ mảnh mai của cô.
Anh cười khẽ: “Xấu hổ gì chứ? Em đâu phải chưa từng thấy.”
Đường Điềm vẫn không bỏ tay xuống, ấp úng đáp: “Lúc đó là ở hồ bơi…”
Anh cũng không ép, thong thả quay vào phòng ngủ.
Lúc này cô mới dám đẩy xe vào, động tác gấp rút hơn, nhanh ch.óng bày thức ăn lên bàn rồi định rời đi.
Cổ tay phải của cô đột nhiên bị Phó Hi – lúc này đã mặc áo choàng tắm đen – nắm lấy. Không biết có phải anh vừa tắm xong không, bàn tay anh nóng hổi khiến tim cô rối loạn.
Đường Điềm ngẩng đầu nhìn anh, một bên cố gắng rút tay lại.
“Phó… Phó tiên sinh?”
Anh không có ý buông tay, giọng điệu lười nhác: “Chạy nhanh vậy, tôi có thể ăn thịt em chắc?”
Đường Điềm thấy không rút được tay, vội nói: “Trong xe còn có bữa tối của Ôn tiên sinh, tôi phải giao ngay, không là nguội mất.”
Anh lại thờ ơ: “Nguội thì nguội, em quan tâm cậu ấy đến vậy à?”
Câu cuối cùng anh hỏi rất bình thản, nhưng nghe vào lại khiến người khác lạnh sống lưng.
Cô không phát hiện ra ẩn ý trong câu nói đó, chỉ sốt ruột: “Thức ăn nguội sẽ bị trừ lương.”
Lúc này Phó Hi mới đổi lại giọng nhẹ nhàng: “Số tiền đó, tôi bù cho em.”
Đường Điềm không muốn nhận. Cô không muốn bị trừ lương một cách vô lý, càng không muốn có quá nhiều dây dưa với anh. Lời anh nói, nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ.
“Phó tiên sinh, anh buông tay trước đã.”
Anh luôn thích có những hành động thân mật với cô, dù trì độn đến đâu cô cũng nhận ra dạo gần đây hành động của anh có gì đó không ổn.
Phó Hi cuối cùng cũng buông tay, ánh mắt dần tối lại khi thấy tai cô đỏ bừng.
Đường Điềm vội vã đẩy xe rời khỏi phòng, may mà anh không ngăn cản.
Cô khép cửa lại, nâng cổ tay vừa bị anh nắm. Làn da mỏng manh của cô bị siết đến đỏ một vòng. Tay anh vừa nóng, lại mạnh mẽ…
Cô không hiểu mình sai ở đâu, sao tự dưng Phó Hi lại… có hứng thú với cô? Trước đây, cô luôn nghĩ anh chỉ trêu đùa, không ngờ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô c.ắ.n môi, sau này nhất định phải cẩn thận hơn.
Ổn định lại tâm trạng, Đường Điềm gõ cửa phòng Ôn Thiệu Hàn.
“Mời vào.”
Giọng anh dịu dàng vọng ra, khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng gặp người bình thường.
“Ôn tiên sinh, tôi mang bữa tối đến cho anh.”
Anh dường như đang viết nhạc, không quay đầu nhìn cô.
Giọng anh trầm ấm: “Vất vả rồi.”
Cô nghĩ: quả nhiên, anh là người đàng hoàng nhất, lịch thiệp nhất.
Biết anh đang làm việc, cô nhẹ nhàng bày thức ăn rồi lặng lẽ đẩy xe ra ngoài.
Khi cô đi ra, Ôn Thiệu Hàn đỡ gọng kính, nhẹ nhàng ngước mắt nhìn bóng lưng mảnh khảnh đang đẩy xe của cô.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức kỳ lạ, khiến người ta rùng mình.
Đêm khuya, biệt thự nghỉ dưỡng chìm vào yên tĩnh. Đường Điềm mệt mỏi cả ngày, tắm xong, thoa kem dưỡng thể, đôi mắt đã díp lại không mở nổi.
Đêm đó, cô lại nằm mơ.
Trong giấc mơ, bên cổ cô ướt nóng, cô khó chịu muốn đẩy người đàn ông đang hôn lên cổ mình ra, nhưng lại phải chịu một hình phạt còn nghiêm khắc hơn.
Trong mộng, Đường Điềm thất thần tỉnh dậy giữa đêm, toàn thân vô lực, mở mắt ra chỉ thấy một khoảng tối đen. Không biết từ lúc nào đầu cô tựa vào gối ôm, góc nhọn của gối đè đúng lên cổ cô.
Cô hít sâu một hơi, giơ tay day day huyệt thái dương. Sao lại mơ giấc mơ kiểu đó? Đây là lần thứ hai kể từ khi xuyên không cô mơ thấy giấc mơ “mộng xuân”.
Cô trở mình, rất nhanh lại thiếp đi vì cơn buồn ngủ dày đặc. Lần tỉnh dậy tiếp theo, trời đã hửng sáng. Cô nhìn trần nhà một lúc rồi mới ngồi dậy.
Sáng sớm ở biệt thự nghỉ dưỡng vẫn vắng vẻ, dù sao nơi này cũng hẻo lánh, dân cư quanh vùng vốn đã ít ỏi.
Đường Điềm ngáp dài rồi đi ăn sáng. Người đến đại sảnh trước cô là Liễu Hiểu Chi.
Liễu Hiểu Chi ngồi xe lăn, luôn nhìn chằm chằm Đường Điềm, dường như có điều muốn nói.
Đường Điềm không dừng lại, cô đi ngang qua đại sảnh vào bếp, không để ý đến ánh nhìn dai dẳng kia.
Hôm qua vì bị trẹo chân, cô rót cho Liễu Hiểu Chi một cốc nước ấm, coi như một chút an ủi dành cho người bị thương.
Nhưng điều đó không có nghĩa cô đã tha thứ cho Liễu Hiểu Chi. Việc Liễu Hiểu Chi bỏ rơi cô giữa vùng tuyết đất khách quê người, chỉ riêng chuyện đó thôi, cũng đủ khiến cô không thể nào hóa giải hiềm khích.
Đường Điềm lấy phần ăn sáng, ngồi vào bàn trong đại sảnh, vừa nhai chậm rãi vừa ăn.
Không bao lâu, cô nghe tiếng xe lăn lướt trên sàn. Cô không thèm liếc nhìn, tiếp tục ăn.
Liễu Hiểu Chi tưởng cô vì hôm qua rót nước cho mình, là muốn làm lành. Ai ngờ hôm nay Đường Điềm vẫn lạnh lùng như cũ.
Hành lang tầng hai rất yên tĩnh, tiếng bánh xe đẩy nhỏ mà vang vọng.
Đường Điềm đã đến trước cửa phòng Phó Hi, vừa gõ cửa xong khoảng nửa phút thì có người mở cửa từ bên trong.
Phó Hi tóc còn ướt, mở cửa trong tình trạng chỉ quấn khăn tắm quanh eo. Khuôn mặt sáng sủa tuấn tú, đôi mắt như sao sáng, dáng người cao lớn mạnh mẽ khiến cô không dám nhìn thẳng.
Dưới ánh đèn, những đường nét cơ bắp trên cơ thể anh ta hiện rõ trước đôi mắt kinh ngạc của cô.
Đường Điềm vội vàng che mắt, không dám nhìn cảnh trước mặt.
Phó Hi thấy da cô lập tức đỏ lên, yết hầu anh khẽ động đậy, ánh mắt từ từ rời khỏi chiếc cổ mảnh mai của cô.
Anh cười khẽ: “Xấu hổ gì chứ? Em đâu phải chưa từng thấy.”
Đường Điềm vẫn không bỏ tay xuống, ấp úng đáp: “Lúc đó là ở hồ bơi…”
Anh cũng không ép, thong thả quay vào phòng ngủ.
Lúc này cô mới dám đẩy xe vào, động tác gấp rút hơn, nhanh ch.óng bày thức ăn lên bàn rồi định rời đi.
Cổ tay phải của cô đột nhiên bị Phó Hi – lúc này đã mặc áo choàng tắm đen – nắm lấy. Không biết có phải anh vừa tắm xong không, bàn tay anh nóng hổi khiến tim cô rối loạn.
Đường Điềm ngẩng đầu nhìn anh, một bên cố gắng rút tay lại.
“Phó… Phó tiên sinh?”
Anh không có ý buông tay, giọng điệu lười nhác: “Chạy nhanh vậy, tôi có thể ăn thịt em chắc?”
Đường Điềm thấy không rút được tay, vội nói: “Trong xe còn có bữa tối của Ôn tiên sinh, tôi phải giao ngay, không là nguội mất.”
Anh lại thờ ơ: “Nguội thì nguội, em quan tâm cậu ấy đến vậy à?”
Câu cuối cùng anh hỏi rất bình thản, nhưng nghe vào lại khiến người khác lạnh sống lưng.
Cô không phát hiện ra ẩn ý trong câu nói đó, chỉ sốt ruột: “Thức ăn nguội sẽ bị trừ lương.”
Lúc này Phó Hi mới đổi lại giọng nhẹ nhàng: “Số tiền đó, tôi bù cho em.”
Đường Điềm không muốn nhận. Cô không muốn bị trừ lương một cách vô lý, càng không muốn có quá nhiều dây dưa với anh. Lời anh nói, nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ.
“Phó tiên sinh, anh buông tay trước đã.”
Anh luôn thích có những hành động thân mật với cô, dù trì độn đến đâu cô cũng nhận ra dạo gần đây hành động của anh có gì đó không ổn.
Phó Hi cuối cùng cũng buông tay, ánh mắt dần tối lại khi thấy tai cô đỏ bừng.
Đường Điềm vội vã đẩy xe rời khỏi phòng, may mà anh không ngăn cản.
Cô khép cửa lại, nâng cổ tay vừa bị anh nắm. Làn da mỏng manh của cô bị siết đến đỏ một vòng. Tay anh vừa nóng, lại mạnh mẽ…
Cô không hiểu mình sai ở đâu, sao tự dưng Phó Hi lại… có hứng thú với cô? Trước đây, cô luôn nghĩ anh chỉ trêu đùa, không ngờ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô c.ắ.n môi, sau này nhất định phải cẩn thận hơn.
Ổn định lại tâm trạng, Đường Điềm gõ cửa phòng Ôn Thiệu Hàn.
“Mời vào.”
Giọng anh dịu dàng vọng ra, khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng gặp người bình thường.
“Ôn tiên sinh, tôi mang bữa tối đến cho anh.”
Anh dường như đang viết nhạc, không quay đầu nhìn cô.
Giọng anh trầm ấm: “Vất vả rồi.”
Cô nghĩ: quả nhiên, anh là người đàng hoàng nhất, lịch thiệp nhất.
Biết anh đang làm việc, cô nhẹ nhàng bày thức ăn rồi lặng lẽ đẩy xe ra ngoài.
Khi cô đi ra, Ôn Thiệu Hàn đỡ gọng kính, nhẹ nhàng ngước mắt nhìn bóng lưng mảnh khảnh đang đẩy xe của cô.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức kỳ lạ, khiến người ta rùng mình.
Đêm khuya, biệt thự nghỉ dưỡng chìm vào yên tĩnh. Đường Điềm mệt mỏi cả ngày, tắm xong, thoa kem dưỡng thể, đôi mắt đã díp lại không mở nổi.
Đêm đó, cô lại nằm mơ.
Trong giấc mơ, bên cổ cô ướt nóng, cô khó chịu muốn đẩy người đàn ông đang hôn lên cổ mình ra, nhưng lại phải chịu một hình phạt còn nghiêm khắc hơn.
Trong mộng, Đường Điềm thất thần tỉnh dậy giữa đêm, toàn thân vô lực, mở mắt ra chỉ thấy một khoảng tối đen. Không biết từ lúc nào đầu cô tựa vào gối ôm, góc nhọn của gối đè đúng lên cổ cô.
Cô hít sâu một hơi, giơ tay day day huyệt thái dương. Sao lại mơ giấc mơ kiểu đó? Đây là lần thứ hai kể từ khi xuyên không cô mơ thấy giấc mơ “mộng xuân”.
Cô trở mình, rất nhanh lại thiếp đi vì cơn buồn ngủ dày đặc. Lần tỉnh dậy tiếp theo, trời đã hửng sáng. Cô nhìn trần nhà một lúc rồi mới ngồi dậy.
Sáng sớm ở biệt thự nghỉ dưỡng vẫn vắng vẻ, dù sao nơi này cũng hẻo lánh, dân cư quanh vùng vốn đã ít ỏi.
Đường Điềm ngáp dài rồi đi ăn sáng. Người đến đại sảnh trước cô là Liễu Hiểu Chi.
Liễu Hiểu Chi ngồi xe lăn, luôn nhìn chằm chằm Đường Điềm, dường như có điều muốn nói.
Đường Điềm không dừng lại, cô đi ngang qua đại sảnh vào bếp, không để ý đến ánh nhìn dai dẳng kia.
Hôm qua vì bị trẹo chân, cô rót cho Liễu Hiểu Chi một cốc nước ấm, coi như một chút an ủi dành cho người bị thương.
Nhưng điều đó không có nghĩa cô đã tha thứ cho Liễu Hiểu Chi. Việc Liễu Hiểu Chi bỏ rơi cô giữa vùng tuyết đất khách quê người, chỉ riêng chuyện đó thôi, cũng đủ khiến cô không thể nào hóa giải hiềm khích.
Đường Điềm lấy phần ăn sáng, ngồi vào bàn trong đại sảnh, vừa nhai chậm rãi vừa ăn.
Không bao lâu, cô nghe tiếng xe lăn lướt trên sàn. Cô không thèm liếc nhìn, tiếp tục ăn.
Liễu Hiểu Chi tưởng cô vì hôm qua rót nước cho mình, là muốn làm lành. Ai ngờ hôm nay Đường Điềm vẫn lạnh lùng như cũ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận