Cô thở phào, chỉ cần không phải hai thành phố S là được.

Cô lại hỏi: “Vậy… bây giờ anh còn thường xuyên gặp ba người kia không?”

Phó Hi hơi nhướng mày: “Bọn anh đã giải tán rồi, đều gần như không còn hoạt động trong giới nữa nên rất ít khi gặp.”

Bị anh nhìn chằm chằm, Đường Điềm không dám để lộ vẻ thở phào lần nữa, chỉ gật đầu, không hỏi thêm gì.

“Không cần lo, chúng ta là yêu đương bình thường, có bị chụp hình cũng không sao.”

Cô ngồi đó có phần gò bó. Việc họ không có ký ức cũng tốt, nếu không chắc lại là một trận chiến đẫm m.á.u nữa.

Anh lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, khàn giọng: “Lại đây.”

Đường Điềm không chịu lại gần, biết rõ con người anh không thể ngoan ngoãn như vậy.

Cô lên tiếng đuổi người: “Khuya… khuya rồi, anh về đi. Ngày mai xuất phát anh quay lại tìm em.”

Nói xong, cô đứng dậy ra cửa, mở cửa ra.

Phó Hi không nấn ná, vóc người cao lớn đứng dậy khỏi sofa, sải bước đi về phía cửa.

Đường Điềm cũng không nhìn anh, chỉ chờ anh rời đi. Không ngờ lại nghe thấy tiếng cửa đóng lại.

Là anh đóng cửa, nhưng người đàn ông đứng sau cánh cửa không hề rời đi.

Khoảnh khắc sau, eo cô bị ôm lấy, lưng dán sát vào tường, môi bị Phó Hi chiếm giữ.

Đường Điềm muốn giãy giụa, nhưng môi lưỡi đã bị anh xâm nhập, bị anh cướp đoạt sâu sắc.

Phó Hi thở gấp, hôn mãi không buông.

Vạt áo bị vén lên, cô mềm nhũn dưới nụ hôn của anh.

Không biết hôn bao lâu, Đường Điềm mới lấy lại chút lý trí, ngăn cản hành động tiếp theo.

“Sau khi rời khỏi đây rồi… rồi hãy…”

Giọng cô rất dễ nghe, mềm mại hơn thường ngày vài phần.

Phó Hi cố kiềm chế, nhưng vẫn nghe theo lời cô, quyến luyến cọ sát hồi lâu mới chịu buông ra.

Anh mở cửa, Đường Điềm đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt long lanh ánh nước nhìn anh.

Phó Hi không chịu nổi, sải bước tới lần nữa, nâng cằm cô lên rồi lại hôn sâu.

Đường Điềm bị anh hôn đến choáng váng, nghe anh khàn giọng nói: “Đừng nhìn anh như thế nữa, anh sẽ không kiềm được đâu.”

Cô vội vàng đẩy anh ra ngoài: “Anh… mau về đi.”

Cửa bị cô run tay đóng lại, phải đợi một lúc lâu, cô mới nghe thấy tiếng cổng viện vang lên.

Đường Điềm đi đến cửa sổ, thấy trong viện không còn ai, lúc này mới c.ắ.n môi bước lên lầu.

Cô thay bộ đồ đang mặc. Cúc áo sau lưng chiếc nội y bị anh cài sai, chỉ móc được một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô đưa tay tháo ra, nhìn kỹ lại thì phát hiện không phải cài sai, mà là tất cả các cúc phía sau đã bị giật đứt, chỉ còn lại một cái nguyên vẹn.

Đường Điềm tự nhủ không được nghĩ nhiều, nếu không đêm nay lại là một đêm bức bối nữa.

Tối hôm đó cô ngủ cũng khá say, chỉ là chất lượng giấc ngủ không tốt, mộng mị lung tung cả lên.

Tỉnh dậy thì chẳng nhớ gì, cô dậy sớm đ.á.n.h răng rửa mặt, kéo vali ra phòng khách.

Vì chuyện này khá bất ngờ, nên có lẽ phải gọi điện từ biệt chủ nhà.

Ngôi nhà này ngày nào cô cũng bỏ thời gian dọn dẹp, nên rất sạch sẽ gọn gàng. Lát nữa chỉ cần lau lại một chút là được.

Đường Điềm nhìn hoa trong sân, dự định đem sang vườn nhà nghỉ của chị Cao, vừa hay bên đó cũng có trồng hoa.

Cô vừa nói xong chuyện này với chủ nhà liền dự định lát nữa sẽ chuyển hoa sang.

Phó Hi dẫn vài người giúp việc đến, đưa tay nắm lấy tay cô: “Không cần em động tay, anh đã thuê người rồi.”

Thấy cô nhìn ra vườn hoa, lại nghe anh nói: “Mấy người đó sẽ giúp mang hoa sang nhà nghỉ, em không cần lo.”

Đường Điềm kinh ngạc ngẩng đầu: “Sao anh biết em định đưa số hoa này cho chị Cao?”

Giọng anh lười nhác: “Dễ đoán thôi.”

Phó Hi liếc thấy chiếc vali cô đơn giữa phòng khách.

Anh chợt nhớ ra gì đó, bật cười nói với cô: “Nói mới thấy kỳ lạ, lúc anh không biết chuyện gì, lại cho người làm thêm một phòng thay đồ, bên trong toàn là đồ phụ nữ.”

Anh cúi mắt nhìn Đường Điềm: “Kích cỡ quần áo lại trùng khớp với em.”

Đường Điềm nghe ra anh cố tình nói cho cô biết chuyện đó, cô nghiêng đầu làm như vô tình đáp lại:

“Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.”

Phó Hi giơ tay nhéo má cô một cái: “Biết đâu trước đây anh từng thầm thích em.”

Vừa nhéo xong, anh như sững lại, nhìn chằm chằm vào tay mình rồi lại nhìn sang má cô.

Đường Điềm vội lắc đầu: “Không có chuyện đó đâu. Trước đây khi em làm việc ở biệt thự Thiên Cầm Loan, vì cách cư xử của em nên các anh đều không ưa em, sao có thể xảy ra chuyện thầm thích được chứ.”

Phó Hi lại giơ tay nhéo má cô thêm lần nữa: “Trước đây... anh từng nhéo má em à?”

Cô theo phản xạ định gật đầu, may mà phản ứng kịp, vội vàng lắc đầu: “Không có, đây là lần đầu tiên.”

Phó Hi híp mắt ngạc nhiên, đôi mắt đào hoa lộ vẻ nghi ngờ – cảm giác này rất quen thuộc.

Cô sợ anh nhớ ra điều gì, dù biết khả năng đó rất thấp, nhưng lỡ đâu thật sự…

Cô lập tức chuyển chủ đề, hỏi: “Lát nữa chúng ta bay thẳng đến thành phố B à?”

“Ừm, phải để em vất vả mấy tiếng rồi.”

Đường Điềm gật đầu. Phó Hi dường như thật sự rất thích cô, ngay cả dáng vẻ cô cúi đầu anh cũng nhìn mà khóe môi bất giác cong lên, còn hôn lên tóc mai cô.

Cô gọi điện chào tạm biệt chủ nhà, trước khi rời đi cũng chào cả Lâm Nhạc Kiều. Sau này chắc sẽ ít có cơ hội gặp lại.

Xe lao nhanh trên đường, tâm trạng Phó Hi có vẻ rất tốt. Chở được người mình yêu trở về, mặt mày anh rạng rỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 137 | Đọc truyện chữ