Nói xong, cô quay lưng bỏ đi, để lại cho anh một bóng lưng dứt khoát.
Phó Hi nhìn cánh cổng khép c.h.ặ.t, nụ cười dần biến mất, đôi mắt tối lại, chăm chú nhìn bóng dáng mảnh mai đi ngang qua cửa sổ.
Đường Điềm cứ tưởng rằng lời mình nói tuyệt tình như vậy có thể dập tắt được ngọn lửa trong lòng anh.
Vài ngày sau, cô thấy vợ chồng chủ nhà đứng trước sân, đang trò chuyện với ai đó.
Cô đi xuống mở cổng thì thấy vợ chồng chủ nhà đang tươi cười trò chuyện với một người đàn ông cao ráo điển trai, nghe tiếng mở cửa đều quay sang nhìn.
Đường Điềm vừa mới bước ra liền khựng lại — người đang đứng đối diện vợ chồng chủ nhà chính là Phó Hi.
Phó Hi mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô.
“Tiểu Điềm, cô mang cho cháu ít đồ ăn, có lạp xưởng, thịt xông khói, cá khô, cả rau nhà trồng nữa.”
Chủ nhà đem mấy túi to đưa cho cô, Đường Điềm thấy ngại, nhưng từ chối cũng không được. Họ không cho cô khước từ.
Vợ chồng họ thường cho cô đồ ăn, cô đưa lại tiền thì không chịu nhận.
Trước đây cô từng đền đáp lại, họ lại treo quà trước cửa, nhất quyết không chịu để cô tốn kém.
“Cảm ơn cô chú.”
Thấy cô nhận lấy, chủ nhà vui vẻ vô cùng.
“Tiểu Điềm, chàng trai kia thật sự rất tốt, đừng giận dỗi nữa, hãy đối xử tốt với cậu ấy.”
Đường Điềm biết ngay là Phó Hi đã nói gì đó với họ, vội giải thích: “Cháu và anh ấy không phải người yêu.”
Chủ nhà cười nói: “Cô biết cậu ấy đang theo đuổi cháu. Cậu ấy là ca sĩ, cô vừa gọi cho thằng con đang học đại học năm nhất, nó tra tin thì thấy cậu ấy không có tai tiếng gì, còn rất giàu nữa.”
“Người đàn ông chất lượng cao như vậy có soi đèn cũng khó tìm ra, giữ lấy cho chắc.”
Đường Điềm chẳng biết phải giải thích ra sao nữa, liếc nhìn sang bên kia thấy Phó Hi đang trò chuyện với chú trai, anh cũng vừa vặn nhìn sang, ánh mắt đầy ẩn ý.
Cô vội vàng né tránh ánh mắt ấy, chủ nhà còn vỗ nhẹ tay cô, động viên phải can đảm nắm lấy người đàn ông tốt này.
Sau khi hai cô chú rời đi, Đường Điềm vừa định xách hai túi lớn vào trong thì một bóng dáng cao lớn đã đi tới, cướp lấy hai túi giúp cô mang vào nhà trước.
Đường Điềm muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, Phó Hi xách hai túi lớn đồ đạc lần đầu tiên bước vào trong nhà. Anh đảo mắt nhìn quanh, bố trí không gian trông thật tươi mới.
Mở tủ lạnh ra, anh bắt đầu giúp cô cất những thứ trong túi vào bên trong, dáng vẻ chẳng khác gì một nam chủ nhân chính hiệu.
Bị cô đẩy ra ngoài, anh tận hưởng cái "đãi ngộ" bị cô xô đẩy ra tận cửa, vẻ mặt nửa cười nửa không khi được cô chủ động tiếp xúc cơ thể.
“Anh ra ngoài đi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Hi bị đẩy ra ngoài sân, Đường Điềm vội vàng đóng sầm cửa lại, không cho anh bất kỳ cơ hội nào.
Sau ngày hôm đó, Đường Điềm càng tránh né anh kỹ hơn. Dù có chạm mặt, cô cũng sẽ lập tức tránh đi.
Anh dùng một số điện thoại khác gọi cho cô, nhắn tin cho cô. Ban đầu cô không biết đó là Phó Hi, đến khi nghe thấy giọng anh qua điện thoại thì vội vàng cúp máy.
Nhưng cô không chặn số anh, vì nếu chặn rồi thì anh lại dùng số mới, không cần thiết.
Chớp mắt đã hơn hai mươi ngày trôi qua, Đường Điềm vẫn đang né tránh Phó Hi, giữa họ không có tiến triển gì thêm.
Chỉ cần gặp anh, cô liền như thỏ nhỏ chạy về viện, đóng c.h.ặ.t cổng lại.
Đường Điềm nghĩ chắc anh sắp từ bỏ việc theo đuổi mình rồi, lại càng kiên quyết không gặp anh.
Phó Hi cũng không vội tìm cô, mỗi lần thấy cô bỏ chạy cũng không đuổi theo.
Một tuần sau, Đường Điềm đứng bên cửa sổ, thầm nghĩ: Phó Hi chắc đã rời đi rồi nhỉ? Anh đặt phòng chỉ đến ngày kia là hết hạn, hôm qua không thấy bóng dáng đâu, sáng nay cũng không thấy.
Chủ nhà gõ cửa sân trong trạng thái tiều tụy, Đường Điềm xuống mở cửa.
Chỉ mười mấy ngày không gặp mà sắc mặt cô đã kém đi rất nhiều. Cô mời chủ nhà vào trong trò chuyện.
Đường Điềm rót ly nước ấm đưa cho cô ấy. Chủ nhà nói: “Tiểu Điềm, ngôi nhà này có lẽ sắp không cho thuê được nữa rồi.”
Cô dịu dàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?” Chủ nhà định rao bán căn nhà này sao.
Chủ nhà thở dài một tiếng: “Nghe nói khu vực này sắp bị quy hoạch để xây sân golf, giá người ta đưa ra khá ổn, nhưng với chúng tôi thì mất nhiều hơn được.”
Đường Điềm bất ngờ với tin tức đột ngột này. Nơi này gần khu du lịch, lượng người qua lại không tệ, nếu phát triển thành sân golf, chắc chắn sẽ kèm theo một khách sạn lớn. Dự án như vậy chắc chắn không thể lỗ.
Chủ nhà lại thở dài lần nữa, không thể chấp nhận nổi tin này: “Chúng tôi sống dựa vào khu du lịch. Giờ đất đai và nhà cửa đều mất, thì đúng là ngồi ăn hết núi vàng…” Hơn nữa, nơi đây đầy ắp kỷ niệm, họ thật sự không nỡ.
Đường Điềm không biết nên an ủi cô ấy thế nào. Lúc này điều duy nhất cô có thể làm là lắng nghe.
Rồi lại nghe chủ nhà thì thầm đầy nghi hoặc: “Lúc trước họ nói khu này sẽ không quy hoạch gì hết nên chúng tôi mới xây nhà ở đây. Ai ngờ… đột nhiên lại có tin như vậy.”
Đường Điềm bất giác nghĩ đến Phó Hi, tim cô đập lệch một nhịp. Trong truyện, Phó Hi là người tính cách thất thường, không từ thủ đoạn nào…
Cô siết c.h.ặ.t hai tay, trong lòng rối bời. Chuyện này có phải là do Phó Hi đứng sau?
Khi chủ nhà rời đi, cô ấy nói nếu thông tin chính thức được xác nhận, sẽ báo trước cho cô để có thời gian dọn nhà, tiền đặt cọc cũng sẽ hoàn trả đầy đủ.
Phó Hi nhìn cánh cổng khép c.h.ặ.t, nụ cười dần biến mất, đôi mắt tối lại, chăm chú nhìn bóng dáng mảnh mai đi ngang qua cửa sổ.
Đường Điềm cứ tưởng rằng lời mình nói tuyệt tình như vậy có thể dập tắt được ngọn lửa trong lòng anh.
Vài ngày sau, cô thấy vợ chồng chủ nhà đứng trước sân, đang trò chuyện với ai đó.
Cô đi xuống mở cổng thì thấy vợ chồng chủ nhà đang tươi cười trò chuyện với một người đàn ông cao ráo điển trai, nghe tiếng mở cửa đều quay sang nhìn.
Đường Điềm vừa mới bước ra liền khựng lại — người đang đứng đối diện vợ chồng chủ nhà chính là Phó Hi.
Phó Hi mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô.
“Tiểu Điềm, cô mang cho cháu ít đồ ăn, có lạp xưởng, thịt xông khói, cá khô, cả rau nhà trồng nữa.”
Chủ nhà đem mấy túi to đưa cho cô, Đường Điềm thấy ngại, nhưng từ chối cũng không được. Họ không cho cô khước từ.
Vợ chồng họ thường cho cô đồ ăn, cô đưa lại tiền thì không chịu nhận.
Trước đây cô từng đền đáp lại, họ lại treo quà trước cửa, nhất quyết không chịu để cô tốn kém.
“Cảm ơn cô chú.”
Thấy cô nhận lấy, chủ nhà vui vẻ vô cùng.
“Tiểu Điềm, chàng trai kia thật sự rất tốt, đừng giận dỗi nữa, hãy đối xử tốt với cậu ấy.”
Đường Điềm biết ngay là Phó Hi đã nói gì đó với họ, vội giải thích: “Cháu và anh ấy không phải người yêu.”
Chủ nhà cười nói: “Cô biết cậu ấy đang theo đuổi cháu. Cậu ấy là ca sĩ, cô vừa gọi cho thằng con đang học đại học năm nhất, nó tra tin thì thấy cậu ấy không có tai tiếng gì, còn rất giàu nữa.”
“Người đàn ông chất lượng cao như vậy có soi đèn cũng khó tìm ra, giữ lấy cho chắc.”
Đường Điềm chẳng biết phải giải thích ra sao nữa, liếc nhìn sang bên kia thấy Phó Hi đang trò chuyện với chú trai, anh cũng vừa vặn nhìn sang, ánh mắt đầy ẩn ý.
Cô vội vàng né tránh ánh mắt ấy, chủ nhà còn vỗ nhẹ tay cô, động viên phải can đảm nắm lấy người đàn ông tốt này.
Sau khi hai cô chú rời đi, Đường Điềm vừa định xách hai túi lớn vào trong thì một bóng dáng cao lớn đã đi tới, cướp lấy hai túi giúp cô mang vào nhà trước.
Đường Điềm muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, Phó Hi xách hai túi lớn đồ đạc lần đầu tiên bước vào trong nhà. Anh đảo mắt nhìn quanh, bố trí không gian trông thật tươi mới.
Mở tủ lạnh ra, anh bắt đầu giúp cô cất những thứ trong túi vào bên trong, dáng vẻ chẳng khác gì một nam chủ nhân chính hiệu.
Bị cô đẩy ra ngoài, anh tận hưởng cái "đãi ngộ" bị cô xô đẩy ra tận cửa, vẻ mặt nửa cười nửa không khi được cô chủ động tiếp xúc cơ thể.
“Anh ra ngoài đi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Hi bị đẩy ra ngoài sân, Đường Điềm vội vàng đóng sầm cửa lại, không cho anh bất kỳ cơ hội nào.
Sau ngày hôm đó, Đường Điềm càng tránh né anh kỹ hơn. Dù có chạm mặt, cô cũng sẽ lập tức tránh đi.
Anh dùng một số điện thoại khác gọi cho cô, nhắn tin cho cô. Ban đầu cô không biết đó là Phó Hi, đến khi nghe thấy giọng anh qua điện thoại thì vội vàng cúp máy.
Nhưng cô không chặn số anh, vì nếu chặn rồi thì anh lại dùng số mới, không cần thiết.
Chớp mắt đã hơn hai mươi ngày trôi qua, Đường Điềm vẫn đang né tránh Phó Hi, giữa họ không có tiến triển gì thêm.
Chỉ cần gặp anh, cô liền như thỏ nhỏ chạy về viện, đóng c.h.ặ.t cổng lại.
Đường Điềm nghĩ chắc anh sắp từ bỏ việc theo đuổi mình rồi, lại càng kiên quyết không gặp anh.
Phó Hi cũng không vội tìm cô, mỗi lần thấy cô bỏ chạy cũng không đuổi theo.
Một tuần sau, Đường Điềm đứng bên cửa sổ, thầm nghĩ: Phó Hi chắc đã rời đi rồi nhỉ? Anh đặt phòng chỉ đến ngày kia là hết hạn, hôm qua không thấy bóng dáng đâu, sáng nay cũng không thấy.
Chủ nhà gõ cửa sân trong trạng thái tiều tụy, Đường Điềm xuống mở cửa.
Chỉ mười mấy ngày không gặp mà sắc mặt cô đã kém đi rất nhiều. Cô mời chủ nhà vào trong trò chuyện.
Đường Điềm rót ly nước ấm đưa cho cô ấy. Chủ nhà nói: “Tiểu Điềm, ngôi nhà này có lẽ sắp không cho thuê được nữa rồi.”
Cô dịu dàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?” Chủ nhà định rao bán căn nhà này sao.
Chủ nhà thở dài một tiếng: “Nghe nói khu vực này sắp bị quy hoạch để xây sân golf, giá người ta đưa ra khá ổn, nhưng với chúng tôi thì mất nhiều hơn được.”
Đường Điềm bất ngờ với tin tức đột ngột này. Nơi này gần khu du lịch, lượng người qua lại không tệ, nếu phát triển thành sân golf, chắc chắn sẽ kèm theo một khách sạn lớn. Dự án như vậy chắc chắn không thể lỗ.
Chủ nhà lại thở dài lần nữa, không thể chấp nhận nổi tin này: “Chúng tôi sống dựa vào khu du lịch. Giờ đất đai và nhà cửa đều mất, thì đúng là ngồi ăn hết núi vàng…” Hơn nữa, nơi đây đầy ắp kỷ niệm, họ thật sự không nỡ.
Đường Điềm không biết nên an ủi cô ấy thế nào. Lúc này điều duy nhất cô có thể làm là lắng nghe.
Rồi lại nghe chủ nhà thì thầm đầy nghi hoặc: “Lúc trước họ nói khu này sẽ không quy hoạch gì hết nên chúng tôi mới xây nhà ở đây. Ai ngờ… đột nhiên lại có tin như vậy.”
Đường Điềm bất giác nghĩ đến Phó Hi, tim cô đập lệch một nhịp. Trong truyện, Phó Hi là người tính cách thất thường, không từ thủ đoạn nào…
Cô siết c.h.ặ.t hai tay, trong lòng rối bời. Chuyện này có phải là do Phó Hi đứng sau?
Khi chủ nhà rời đi, cô ấy nói nếu thông tin chính thức được xác nhận, sẽ báo trước cho cô để có thời gian dọn nhà, tiền đặt cọc cũng sẽ hoàn trả đầy đủ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận