Tâm trạng căng thẳng của cô cuối cùng cũng thả lỏng, chỉ còn chờ ngày mai rời đi trong yên bình.

Vì lúc xuống lầu gặp phải Thẩm Yến Lễ nên khi ăn xong, Đường Điềm bước đi rất nhanh, gần như chạy vội vào thang máy trở về nhà.

Sáng hôm sau, vé tàu cao tốc mà cô đặt là chuyến 9 giờ sáng, phải đi tàu điện ngầm trước hơn một tiếng.

Cô kéo chiếc vali nhẹ nhàng xuống lầu, đi đến ga tàu điện ngầm.

Vừa ra khỏi cổng khu căn hộ cao cấp, tài xế của Thẩm Yến Lễ lái xe đi ngang qua. Ông đến đây để lấy đồ giúp cho Thẩm tiên sinh.

Khi thấy Đường Điềm kéo vali, ông ngạc nhiên đến mức dừng xe lại, nhìn cô đi về phía ga tàu điện ngầm.

Ông lẩm bẩm: “Cô ấy thật sự sống ở đây sao?”

Vậy thì tại sao cô ấy lại từng vào sống trong toà nhà mà Thẩm tiên sinh đã mua? Trước đây ông chưa từng thấy cô gái này, cô giống như từ trên trời rơi xuống vậy.

Tài xế xuống xe đến phòng an ninh hỏi mấy nhân viên bảo vệ xem họ có ấn tượng gì về Đường Điềm không.

Bảo vệ nói rằng trong sổ đăng ký, cô ấy thực sự là chủ sở hữu tầng 28 của toà nhà đó, nhưng bọn họ chỉ mới thấy cô ấy trong hai ngày gần đây.

Tài xế nghe đến đây thì mặt mày như gặp ma! “Sao… sao lại thế được? Tòa nhà đó Thẩm tiên sinh đã mua hết từ lâu rồi mà.”

Mấy người trong phòng bảo vệ liếc nhìn nhau. Họ tất nhiên biết chuyện đó, nhưng sổ đăng ký luôn được kiểm soát nghiêm ngặt, chủ nhà phải xuất trình giấy chứng nhận sở hữu mới được ghi nhận là cư dân. Không thể sai được.

Tài xế không làm khó họ nữa, chỉ gãi đầu đầy nghi hoặc. Thật sự quá kỳ quặc.

Tại ga tàu cao tốc, Đường Điềm một lần nữa lên tàu, đến ngôi nhà nhỏ mà cô đã thuê.

Cô định trồng vài loại hoa trong sân, rảnh thì đi dạo quanh khu du lịch, yên tĩnh suy nghĩ xem nên bước tiếp thế nào.

Tàu chuẩn bị khởi hành, chỗ ngồi mà cô đặt sát cửa sổ. Nhìn ra ngoài, mọi chuyện xảy ra gần đây giống như một giấc mơ. Giờ đây giấc mộng đã tan, cô trở lại với cuộc sống của một người bình thường. May mắn thay, tiền mà Ôn Thiệu Hàn và Thẩm Yến Lễ đưa là tiền thật.

Sau hơn ba tiếng đồng hồ, tàu đến thành phố Z. Cô xuống tàu, lại mất thêm hơn một tiếng đi xe mới tới được ngôi nhà gần khu du lịch mà cô thuê.

Khi cô bước vào căn nhà nhỏ, trời bên ngoài đã dần tối. Chủ nhà là một phụ nữ trung niên, vẫn đang chờ cô tới.

Có lẽ không ngờ rằng người thuê căn nhà lại xinh đẹp đến vậy, cô ấy nhìn Đường Điềm rất lâu, đến mức cô hỏi gì bà cũng phản ứng chậm hẳn vài giây.

Cuối cùng, chủ nhà mới hoàn hồn, ngượng ngùng cười: “Cô chưa từng gặp người nào xinh như cháu, lúc nãy cháu hỏi gì cô nghe không rõ luôn.”

Đường Điềm ngượng ngùng mấy giây rồi hỏi: “Ở đây có camera nào bị hỏng không ạ?” Nếu có thì mai cô sẽ gọi người đến thay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chủ nhà nói: “Không bị hỏng cái nào cả, nhưng nếu cháu thấy không yên tâm thì mai có thể thay hết cũng được.”

Đường Điềm gật đầu, thấy ngôi nhà nhỏ này còn đẹp hơn trong ảnh.

“Cô ở ngay gần đây, có việc gì thì gọi cho cô. Cháu đừng lo gì cả, cô với chồng cô đều học võ, nổi tiếng trong vùng đấy.”

“Cách mấy căn là một nhà nghỉ. Nếu gặp chuyện gì, gọi cô không được thì cứ đến đó, họ nhất định sẽ giúp cháu.”

Với sự bảo đảm này, Đường Điềm thấy an tâm hơn hẳn.

Vì chưa kịp mua chăn ga gối nệm, tối đó cô đến nhà nghỉ ngủ tạm một đêm.

Sáng hôm sau thức dậy, tinh thần cô rất tốt, bắt đầu dọn dẹp sân nhỏ, đồng thời đi mua hoa và chậu hoa. Trong sân có một chiếc xích đu, cô đã lau chùi sạch sẽ.

Cô định sẽ sống ở đây một thời gian, coi như là để hồi phục tinh thần và thể chất.

Thời gian thoáng chốc đã trôi qua tám tháng. Khu vườn nhỏ tiêu điều ngày cô mới đến, nay đã rực rỡ hoa nở, tràn ngập sắc xuân.

Người và xe đi ngang qua đều vô thức giảm tốc, ngoái nhìn vào trong sân vài lần.

Vì khu này không có dịch vụ giao đồ ăn, nên sau tám tháng, Đường Điềm gầy đi đôi chút, nhưng làn da lại trở nên trong trẻo, trắng hồng khỏe mạnh từ trong ra ngoài.

Thường ngày cô hầu như chỉ ở nhà đọc sách, hoặc đạp xe đi chợ mua đồ rồi về nấu nướng. Cuộc sống tuy đơn giản nhưng lại vô cùng yên bình.

Sáng sớm tháng Bảy, không khí mát mẻ và trong lành. Như thường lệ, Đường Điềm ra sân tưới hoa.

Cô mặc váy dài màu nhạt, mái tóc đen mềm xõa trên tấm lưng mảnh mai. Làn da trắng mịn nổi bật trong ánh sáng ban mai. Cô cầm lấy bình tưới, đổ đầy nước, cẩn thận chăm sóc từng gốc hoa.

Cô và khu vườn nhỏ đầy sức sống này như hòa làm một, vừa xinh đẹp vừa ngập tràn sinh khí.

Đường Điềm mải tưới hoa, không nhận ra bên ngoài sân từ lúc nào đã đỗ hai chiếc xe sang.

“Người đẹp ơi, đường vào núi Họa đi lối nào vậy?”

Nghe thấy tiếng hỏi, cô dừng tay lại, đứng thẳng dậy, đôi mắt trong trẻo nhìn ra ngoài sân.

Hai chiếc xe sang đang đậu cạnh vườn, người hỏi là chàng trai ngồi ghế lái xe thứ hai. Anh ta thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, trên tay đeo đồng hồ hàng hiệu, lái chiếc xe đắt tiền, rõ ràng là người có thân phận không tầm thường.

Đường Điềm nhìn sang biển chỉ dẫn bên đường: "Núi Họa đi thẳng theo lối này" — dòng chữ lớn như vậy, không lý nào họ không thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 129 | Đọc truyện chữ