Cả Thẩm Yến Lễ và Phó Hi đều tấn công quá mãnh liệt, cô không chịu nổi nữa. Chỉ là… nếu rời đi sớm, liệu có tính là đã thoát khỏi cốt truyện gốc không? “Chị Đường Điềm, lúc nãy chị đi đâu vậy?”

Từ lúc nghỉ trưa xong, Tống Vũ đi tìm cô, tìm khắp biệt thự mà không thấy.

Đường Điềm giả vờ bình thản: “Chị ngủ quên, quên không báo với quản gia.”

Tống Vũ không nghi ngờ lời cô, chỉ cảm thán: “Chị Hiểu Chi đã rời đi rồi.”

Người từng khiến cô ấy bực bội như Lưu Huệ Hoa giờ cũng trở nên dễ chịu hơn, cảm giác như bầu trời âm u cuối cùng cũng sáng sủa trở lại.

Đường Điềm đang cắt trái cây, chỉ “ừ” một tiếng. Việc Liễu Hiểu Chi rời đi không một lời khiến cô cũng khá bất ngờ, nhưng vì bị cuốn vào chuyện khác nên cô chưa có thời gian để nghĩ kỹ.

Nữ chính trong truyện đã rời khỏi phạm vi của nam chính, cô thầm nghĩ: Có lẽ cốt truyện sẽ nối tiếp ở ngoài biệt thự, họ sẽ có cơ hội gặp lại.

Đường Điềm không dám thật lòng với Thẩm Yến Lễ. Cô có thể động lòng h*m m**n, nhưng tuyệt đối không dễ dàng động tâm. Vì cô sợ bị tổn thương, cũng sợ… cốt truyện sẽ tự điều chỉnh lại.

Đến lúc đó, chẳng phải là tự ôm lấy đau khổ sao?

Kiếp trước cô vì sao chưa từng yêu ai? Một nguyên do là cô chỉ muốn kiếm tiền, không có thời gian yêu đương. Mà yêu đương thì phải tốn thời gian và công sức.

Cô toàn tâm toàn ý tích lũy tiền bạc, không ai kéo cô ra khỏi quỹ đạo đó được.

Tống Vũ chỉ thấy tiếc nuối khi Liễu Hiểu Chi rời đi, nhưng cô ấy lại càng lo lắng rằng chị Đường Điềm sẽ nghỉ việc sớm hơn, thật không muốn chút nào.

Đường Điềm đang bày đĩa trái cây thì bắt gặp ánh mắt đầy lưu luyến của Tống Vũ, khiến cô ngơ ngác.

“Sao vậy?”

Tống Vũ lắp bắp nói: “Nếu chị định rời khỏi đây, nhất định phải báo trước cho em biết đấy.” Cô còn muốn chuẩn bị quà chia tay.

Đường Điềm bật cười: “Nếu đến lúc đó, chị nhất định sẽ nói trước với em.”

Tống Vũ ôm c.h.ặ.t lấy tay cô, làm nũng như một đứa trẻ.

Lúc này, giọng đàn ông trầm khàn bất chợt vang lên ở khu quầy bar khiến cả hai đồng loạt ngẩng đầu nhìn.

Phó Hi đang nhìn Tống Vũ đang thân thiết ôm tay Đường Điềm, ánh mắt anh toát ra vẻ không vui rõ rệt.

“Đường Điềm, mang một đĩa trái cây vào phòng thu âm.”

Đường Điềm không để ý đến ánh nhìn sắc lạnh đó, lập tức đáp lời: “Vâng, Phó tiên sinh.”

Phó Hi liếc sang Tống Vũ vẫn còn đang ôm tay Đường Điềm, ánh mắt lạnh lùng quét qua cô ấy, sau đó mới đút tay vào túi quần rời khỏi đó.

Tống Vũ tuy đơn thuần nhưng vẫn hiểu được ý tứ trong ánh mắt ấy, nhất là loại cảnh cáo rõ ràng như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ấy nhìn ra phía cửa đã trống không, bối rối hỏi: “Chị Đường Điềm, chị có cảm thấy ánh mắt Phó tiên sinh nhìn em… đáng sợ không?”

Đường Điềm mơ màng ngẩng đầu, vô thức nhìn về phía cửa: “Lúc nãy chị không để ý.”

Tống Vũ buông tay cô ra, xoa xoa cánh tay: “Ánh mắt anh ấy quét qua khiến em lạnh sống lưng…”

"Lạnh sống lưng?" Đường Điềm không hiểu vì sao ánh mắt của Phó Hi lại như vậy khi nhìn cô và Tống Vũ nói chuyện. Lẽ nào… anh cuối cùng cũng không còn hứng thú với cô nữa?

Nếu thật là như thế, thì đúng là một chuyện tốt.

Tại phòng thu âm ở tầng ba, Đường Điềm đẩy xe đồ ăn đến trước cửa, giơ tay gõ cửa.

Ngay lập tức có người ra mở – là trợ lý của Phó Hi.

Cô cũng không ngạc nhiên gì, mấy trợ lý này thỉnh thoảng vẫn hay tới biệt thự.

Cô đẩy xe đi vào, Phó Hi đang đứng trong khu vực thu âm, đeo tai nghe, thu âm một bản tình ca. Vừa thấy Đường Điềm bước vào, ánh mắt anh lập tức dán c.h.ặ.t lấy cô, tiếng hát thì vừa tình cảm vừa… có chút lả lơi.

Đường Điềm bắt gặp ánh nhìn đó thì giật mình, sợ bị người khác nhận ra điều gì,  cô vội cúi đầu đẩy xe đến bàn trà, không dám liếc về phía phòng thu thêm lần nào nữa.

Cô đẩy xe vào khu nghỉ ngơi thì nghe thấy giọng đàn ông trầm thấp đang nói chuyện.

Vừa bước vào, cô thấy Thẩm Yến Lễ, Ôn Thiệu Hàn, Bùi Giác đang ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là hai trợ lý.

Bước chân của cô khựng lại. Cảm nhận được ánh mắt họ nhìn mình, cô cúi người đặt đĩa trái cây lên bàn trà, chịu đựng ánh nhìn ấy mà rót cà phê cho từng người.

Đặc biệt là Thẩm Yến Lễ – lúc cô rót cà phê, anh đang ngồi ngay bên tay trái của cô, ánh mắt anh như đang từ tốn v**t v* làn da cô bằng ánh nhìn sắc lạnh.

Tay cô suýt nữa run lên. Cảnh tượng hồi trưa vẫn còn văng vẳng trong đầu, khiến cô không tài nào giữ nổi bình tĩnh.

Ôn Thiệu Hàn chỉ nhìn cô mấy lần, khoé miệng khẽ nhếch cười. Khi cô đẩy xe rời khỏi, anh còn khẽ ngước mắt liếc nhìn bóng lưng cô lần nữa như vô tình.

Bùi Giác thì chỉ liếc qua cô lúc cô mới vào, khi cô rời đi thì thậm chí không nhìn lấy một cái.

Đường Điềm đẩy xe rời khỏi phòng nghỉ, tranh thủ lúc Phó Hi còn đang thu âm chưa xong, lập tức rút lui.

Cô đóng cửa phòng thu lại, đẩy xe nhanh về phía thang máy.

Ngay lúc cửa thang máy khép lại, cô nghe thấy tiếng cửa phòng thu mở ra.

Phó Hi bước ra, nhìn hành lang trống rỗng, không hài lòng lẩm bẩm: “Chạy nhanh thật.”

Thoắt cái đã đến giờ cơm tối, tối nay Đường Điềm phụ trách phục vụ bữa ăn của Thẩm Yến Lễ.

Lúc đầu, cô vẫn giữ nét mặt và động tác rất tự nhiên, nhưng đến khi đưa khăn nóng cho anh lau tay xong, bàn tay trái của anh dưới bàn bất ngờ nắm lấy đùi cô, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* da thịt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 108 | Đọc truyện chữ