Quân Thành không nhịn được, đem mặt cô ta áp sát đối diện với mặt mình, anh thanh 

lạnh lẽo giống như quỷ Satan: “Hay, hay lắm. Làm sao trước đây tôi không biết cô còn có thể chanh chua như vậy?” 

“Ha! Vậy thì sao? Là do tôi sao? Là lỗi của tôi khi khiến anh yêu tôi điên cuồng à?” 

Tịch Nhuệ càng nói càng hăng, không chịu xuống nước trước như thường ngày mà trái lại còn trực tiếp mặt đối mặt, lời đối lời với anh, nhếch mép nhìn Quân Thành khinh bỉ. “Cô!”. Quân Thành quả nhiên bị cô ta kích động, hốc mắt anh đỏ lên, tay đã nắm thành nắm đấm. 

Quân Thành đẩy cô ta ra, sau đó đè lên trên cô ta, cố định hai tay cô ta trên đỉnh đầu. “Nói, mau nói rõ mọi chuyện cho tôi.” “Hừ, mơ đi!” 

Tịch Nhuệ giãy dụa, biết không thể thoát được, cô ta liền nghiêng đầu căn lên tay Quân Thành, khiến cho anh vì cơn đau đột ngột mà tát một cái vào mặt cô ta. 

Quả nhiên nghe thấy quyền lợi của mình bị ảnh hưởng, đám người kia liền chẹp miệng rồi rời đi. So với hóng hớt vài ba câu chuyện, thì miếng ăn đến miệng vẫn là việc quan trọng hơn. Làm người nên biết thức thời, đừng vì tham bát mà bỏ mâm một cách thật ngu dốt. 

Ở phía trên tầng, Quận Thành đã bình tĩnh ngồi trên ghế, chỉnh trang lại bộ quần áo xộc xệch. Ngày mai có một buổi hội thảo quan trọng, anh tự biết tương lai của công ty không thể chỉ vì sự đấu tranh giữa anh và Tịch Nhuệ mà bị ảnh hưởng. 

Vừa mới nhặt văn kiện lên, điện thoại Quận Thành liền đổ chuông. Anh nhìn thấy tên người gọi đến trên màn hình, rất nhanh liền nhấc máy: “Thím Trương? Có chuyện gì sao?” “Thiếu gia! Lão phu nhân đã tỉnh rồi” “Bà nội đã tỉnh lại rồi sao? Tình hình như thế nào, không có chuyển biến gì rắc rối chứ?" “Chuyện này.” 

Giọng Trương Vu ậm ờ, tình hình bây giờ quả thực là có chút rắc rối, chính bà cũng không biết nên giải thích với Quân Thành như thế nào. “Thím Trương? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Quân Thành có đủ sự thông minh để nhận thấy sự bối rối của Trương Vu. “Thiếu gia, quả thật tình hình Lão phu nhân có chút phức tạp. Nếu không phiền, cậu có thể tới bệnh viện một chuyến chứ? Tới nơi rồi cậu sẽ hiểu được thôi”

- Chương 89 | Đọc truyện tranh