Mộ Tuyết Dung vì tức giận mà có chút không kiềm chế nổi lời nói của mình. Mấy cô gái trẻ bây giờ làm sao vậy chứ, lại cứ thích chơi trò phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, thích đâm chọt sau lưng. 

Nếu như thật sự là người chịu thiệt vậy thì cứ thẳng thắn đến trước cổng Lạc Gia, bà cũng đâu phải là người tệ bạc đến mức ép cô gái kia bỏ đi cốt nhục của mình đâu. Làm sao mà cứ phải lén lén lút lút tìm đến truyền thông rồi làm mấy trò như kể khổ vậy chứ? “Chuyện này tôi sẽ điều tra ngay. Trước mắt, bà hãy để ý kĩ hơn tới Tịch Ly một chút đi. Đừng để con bé biết được mà phiền lòng” Lạc Cẩm cẩn thận dặn dò vợ mình rồi nói thêm: “Lạc Anh chắc là chưa biết chuyện gì đâu. Bây giờ tôi sẽ tới công ty nói cho nó một tiếng, để nó biết đường chuẩn bị tinh thần” 

Lạc Cẩm nói rồi gọi cho tài xế tới đưa ông tới công ty. Giá cả rồi mà, mấy năm nay đều là ngồi máy bay đi du lịch, bây giờ mà đột ngột cầm lại tay lái xe hơi không khéo lại xảy ra tai nạn mất. 

"Ông định tới chỗ Lạc Anh bây giờ luôn sao?” “Ừ, đương nhiên là phải tới chỗ nó rồi.” “Vậy cẩn thận một chút, bảo tài xế lái xe chầm chậm thôi.” Lạc Phu Nhân cảm thấy có dự cảm không lành. Chuyện xui thường ập đến bất ngờ, qua chuyện của Lạc Anh lần này, nội tâm bà càng trở nên mẫn cảm. “Tôi biết rồi mà. Bà không cần lo lắng quá như vậy đâu.” Lạc Lão Gia tươi cười nói. Mặc dù không muốn phải chính tay xử lý chuyện này, ông muốn Lạc Anh nếu như có làm thì phải có chịu. Nhưng hiện tại thời gian không cho phép, ngày diễn ra hôn lễ đã gần ngay trước mắt rồi, mà anh đối với mấy loại chuyện tình cảm thế này năng suất xử lý lại vô cùng chậm chạp cho nên thân là bậc làm phụ huynh, là trưởng bối, Lạc Cẩm không thể nào chỉ giương mắt đứng nhìn mà không hề ra tay. Rất nhanh xe đã tới trước cổng nhà. Lạc Lão Gia vẫy tay với Mộ Tuyết Dung rồi bước 

lên xe. 

Có chuyện gì bí mật sao? Bình thường hai người có gì đều chia sẻ cho cô mà, làm sao hôm nay lại cho cô ra rìa vậy? “Có chuyện gì vậy?”

Lạc Phu Nhân nhìn thấy Cố Hải có vẻ gấp gáp, bà liền nhanh chóng lên tiếng hỏi. Cố Hải rướn đầu nhìn về phía phòng bếp để xác định cho kĩ Tịch Ly có có mặt ở đây không, sau đó mới che miệng nhỏ giọng nói với Lạc Phu Nhân: “Phu Nhân, tôi nghĩ ra một chuyện. Cô gái trong bài báo đó, có thể chúng ta biết đấy.” 

“Biết, nhưng là ai?” 

Một Tuyết Dung cực kì tò mò. Trên trang báo rõ ràng không đề cập, sao Cố Hải có thể đoán ra được đó là ai cơ chứ?

Có chuyện gì bí mật sao? - Chương 262 | Đọc truyện tranh