Truyện Ông Bố Tỷ Phú Và Quý Tử Thiên Tài
Chương 32
Chương 32
Tô Manh đưa ra doanh số tiêu thụ qua hàng tháng của chi nhánh trong hai năm qua: “Kể từ năm ngoái, sau khi các thương hiệu trang phục đường phố nổi tiếng như.
H&G của Pháp đến mở chi nhánh ở Trung Quốc thì doanh số tiêu thụ áo quần của công ty chúng ta ngày càng ít đi, điều này có nghĩa là thị trường tiêu thụ trang phục đường phố độc quyền của chúng ta đang không ngừng giảm xuống” Nhìn vào biểu đồ dòng tăng trưởng doanh số đang giảm xuống trên màn hình chiếu, mọi người trong phòng họp.
đều rơi vào trầm lặng.
Bill đưa tay ra hiệu: “Tô, cô nói về chủ đề thiết kế trang phục mùa đông của cô đi” Tô Manh gật đầu, bắt đầu nói về chủ đề thiết kế của mình: “Vũ điệu của tuyết là chủ đề thiết kế trang phục.
mùa đông năm nay của tôi, đối tượng tôi hướng đến là nhóm các bạn trẻ vừa tốt nghiệp, phong cách kết hợp.
giữa thanh lịch và thoải mái, yếu tố chủ đạo là tuyết, cảnh đường phố,..” Lần này khi Tô Manh nói, mọi người trong phòng họp đều chăm chú lắng nghe.
Cô đã chuẩn bị nó rất chi tiết và cũng tìm hiểu rất nhiều tài liệu nên những gì cô nói đều rất thuyết phục, khiến cho người nghe bị cuốn theo dòng suy nghĩ của cô.
Lâm Tích Ngữ nghe xong bài thuyết trình của Tô Manh thì trong lòng dần nảy sinh lo lắng.
Tô Manh có lối suy nghĩ rõ ràng và có tâm nhìn xa, nhạy bén với thị trường, chắc chắn một ngày nào đó cô ta sẽ vượt mặt mình trở thành trụ cột chính của công ty.
Khi Tô Manh kết thúc bài thuyết trình của mình thì cả phòng họp vang lên một tràng pháo tay khen ngợi.
Lâm Tích Ngữ nhìn thấy đứa cháu gái của mình nước mắt rưng rưng và ánh mắt lo sợ thì đã hiểu ra vấn đề.
Cô ta giận đến nổi muốn nuốt chửng luôn đứa cháu gái rách việc này, nhưng nó là con gái duy nhất của anh trai cô, là cô ruột thì cô phải bảo vệ nó.
ủa Lâm Tích Ngữ bỗng thay đổi: “Nhà thiết , chỉ là một tập tài liệu thôi mà, có lẽ ai đó nghĩ là tài liệu không quan trọng nên mới đem đi vứt vào máy.
hủy giấy như vậy, cô có cần thiết phải làm lớn chuyện như vậy không? Bây giờ cuộc họp đã kết thúc rồi, tập tài liệu đó của cô cũng không cần dùng đến nữa thì hà tất gì phải làm lớn chuyện như thế” Tô Manh ngoài mặt tuy cười nhưng trong ánh mắt cô chẳng có chút vui vẻ gì: “Hôm nay may mà chỉ mất tập tài liệu cuộc họp, nếu như sau này người đó vứt cả bản thiết kế của tôi thì sao. Tôi biết trong công ty có người không thích tôi, nhưng dùng thủ đoạn này để làm khó tôi thì xin lỗi, tôi không thể tha thứ được. Tôi đã vào công ty làm việc thì những việc mà tôi làm phải xứng đáng với tiền lương mà công ty trả cho tôi” Tô Manh nói rất quả quyết, Bill nghe xong không khỏi gật đầu tán thưởng: “Kiểm tra camera ngay cho tôi”