Truyện Ông Bố Tỷ Phú Và Quý Tử Thiên Tài
Chương 13
Chương 13
Hồ Dương ngồi trên ghế sofa, hai tay khoanh trước ngực, nhíu mày nhìn Tô Manh giống như nhìn tội phạm: “Cô muốn tới sao không gọi điện trước cho tôi?” Tô Manh cúi đầu ngồi trên ghế. Ngón tay nắm lấy Tiểu Khải có chút lạnh: “Mẹ, con xin lôi” “Cô đến làm gì?” “Con mới về nước hôm qua. Hôm nay đến thăm mẹ và chú” “Sau khi về nước không đi nữa sao?” “Không đi nữa” Hồ Dương liếc Tiểu Khải ngồi bên cạnh vẫn chưa mở miệng: “Đây chính là thằng bé đó? Mấy tuổi rồi?” Tô Manh có lòng muốn kéo gần khoảng cách giữa cô và mẹ, kéo kéo ngón tay của Tiểu Khải, miễn cưỡng cười nói: “Tiểu Khải, bà ngoại hỏi con mấy tuổi rồi kìa? Con bao nhiêu tuổi rồi?” Tiểu Khải lạnh nhạt nhìn Hồ Dương trước mắt: “Bốn tuổi” Cậu bé không muốn nói thừa thãi nhiều lời.
Hồ Dương chỉ cảm thấy đứa trẻ trước mặt lạnh lùng ít nói, không có chút dễ thương nào của trẻ con. Nghĩ đến thân thế cậu bé liền càng thêm chán ghét, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn lần nữa.
“Được rồi. Cô cũng gặp tôi rồi. Tôi tay chân lành lặn, sức khỏe tốt. Không bệnh không tai nạn. Chỉ cần cô không làm ra chuyện gì khiến tôi mất mặt, tôi đêu khỏe. Cô đi để Nghe thấy lời này, mũi của Tô Manh cay cay, bụng đầy khổ sở.
Cô hít một hơi sâu, ôm lấy Tiểu Khải đi ra ngoài cửa: “Vậy con đi đây mẹ. Mẹ bình thường nhớ chú ý sức khỏe” Chính vào lúc này, chồng của Hồ Dương hiện tại là lão Trương ôm cháu trai cũng mở cửa bước vào.
“Ngại quá, khiến Tiểu Khải chê cười rồi. Mẹ không khóc nữa. Đi, mẹ dẫn con đi ăn một bữa lớn” Sau khi đến tiệm bít tết, Tô Manh phát hiện Tiểu Khải sau khi ngồi xuống, ánh mắt liền không rời khỏi màn hình điện thoại: “Tiểu Khải, con đang làm gì vậy?” Cô ló đầu qua muốn nhìn màn hình, ai ngờ Tiểu Khải giống như có mắt trên đầu, mau chóng tránh khỏi.
“Con không phải lại đang làm chuyện xấu gì đó chứ?” Tô Manh nhíu mày.
Ngón tay Tiểu Khải lại bấm vài cái, khóa màn hình điện thoại, ngồi thẳng người lên: “Mẹ, ăn cơm thôi” “Không được, con đưa điện thoại cho mẹ xeml” Tiểu Khải bất lực đưa điện thoại cho Tô Manh, khuôn mặt thì bầu bĩnh non nớt mà lại thở dài như người lớn: “Mẹ, lúc ăn cơm tốt nhất không nên dùng điện thoại” Tô Manh mở điện thoại lên, phát hiện bên trong trống không, không có cái gì.
Mặc dù trong lòng luôn cảm thấy Tiểu Khải đang làm chuyện xấu, nhưng không tìm thấy chứng cứ thì không nói được cái gì, chỉ có thể bỏ điện thoại xuống: “Được được được. Mẹ không chơi điện thoại nữa. Chúng ta ăn cơm nào” Buổi tối ngày hôm đó, cả nhà Hồ Dương đang xem phim thì đột nhiên màn hình tivi tối đen xuất hiện một cái đầu lâu ca hát: “Trên đời chỉ có mẹ là tốt, con không mẹ giống như cây không rễ…” Đột nhiên xuất hiện một cái đầu lâu hát nhạc thiếu nhị, dọa Hồ Dương thiếu chút nữa lên cơn đau tim. Đứa trẻ duy nhất trong nhà hôm đó thì sợ tới phát sốt.