Cánh tay nổi đầy gân xanh kia của người đàn ông càng lúc càng siết chặt khuôn mặt hốc hác tiều tụy ấy của Thẩm Quân Dao.Từng lời nói tàn nhắn đến thấu xương ấy cứ thế thốt ra, chẳng mang theo một chút nể nang gì với người con gái đang bị hắn hành hạ kia.
Thẩm Quân Dao nhìn hắn chằm chằm, cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đang không ngừng run rẩy.Bàn tay bất giác siết chặt lại thành nắm đấm, đôi mắt dâng lên một tầng sương mỏng.Biết rõ sự thật chính là như thế, vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn thấy rất đau, từng vết thương lòng của cô đang ngày một nứt toạc ra.
Chưa để cho Thẩm Quân Dao lên tiếng, Trác Du Hiên lại tiếp tục nói, âm thầm lạnh lùng khiến cho con người ta lạnh toát cả sống lưng, thậm chí là còn sợ hãi nữa.Hản dường như đã không không chế được bản thân mình, đã vô tình nói ra những lời nói tàn nhẫn ấy
Trác Du Hiên hơi cong môi, hắn cười lạnh, trong mắt của hắn lộ ra một tia u ám, từng âm thanh sắc lạnh vang lên.”Làm gì? Tất nhiên là khiến cô mang thai rồi phá đứa trẻ chứ còn làm gì?”
Thẩm Quân Dao sợ hãi nhìn hắn, hai bả vai của cô khẽ run lên, đôi bàn tay bấu chặt lấy drap giường.Thẩm Quân Dao nhanh chóng kéo chiếc chăn màu trắng kia che kín đi cả người đầy vết xanh tím do Trác Du Hiên đã để lại kia, khoé môi của người con gái hơi mấp máy, khó khăn nói ra từng chữ.
“Trác Du Hiên, anh mau tránh xa tôi ra! Anh đừng quên trước đó chúng ta đã thoả thuận những gì? Anh nên nhớ, anh không có quyền ép buộc tôi làm những điều mà tôi không muốn”
Trác Du Hiên bỗng dưng bật cười, một nụ cười vô cùng tà mị, giọng nói khàn khàn, dường như chứa chất thêm một cái gọi là dục vọng.