“Ngồi xuống.”
Tiêu Nguyệt bước tới, dịu dàng ấn Hoắc Chấn Ninh xuống chiếc ghế bên cạnh, rồi choàng khăn lên người ông, mới khẽ nói: “Lát nữa nếu tôi cắt không đẹp ông cũng không được cười đâu đấy.”
Vốn tưởng rằng Hoắc Chấn Ninh sẽ nói “không đâu” giống như trước kia, nhưng lúc này Hoắc Chấn Ninh lại yên lặng đến mức khiến người ta thấy nặng nề.
Tiêu Nguyệt biết không thể vội được, sau đó liền mở tông đơ lên, lúc đang chuẩn bị cắt tóc cho Hoắc Chấn Ninh, chợt thấy một chuỗi lỗ kim trong tai ông.
Sắc mặt bà lập tức trắng bệch như tờ giấy.
"Lỗ kim này của anh là thế nào?"
Giọng nói của Tiêu Nguyệt trở nên sốt ruột, tay cũng run lên.
Hoắc Chấn Ninh hơi khựng lại, nhưng vẫn không nói gì.
"Anh trả lời em đi? Hoắc Chấn Ninh, anh có thể đối xử tốt với em như trước được không? Bây giờ thậm chí anh còn không muốn nói chuyện với em nữa sao?"
Tiêu Nguyệt đột nhiên cất cao giọng. Nếu Thẩm Hạ Lan có mặt ở đây chắc chắn sẽ rất sốc. Bởi vì trong ấn tượng của tất cả mọi người, Tiêu Nguyệt là một người phụ nữ rất có khí chất, dù khi gặp phải truy sát cũng vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, nhưng bây giờ đối mặt với Hoắc Chấn Ninh bà ta hệt như một con khủng long đang nóng nảy, sắp bùng nổ bất cứ lúc nào.
Nhưng Hoắc Chấn Ninh lại hiểu rõ Tiêu Nguyệt. Một Tiêu Nguyệt đã từng dịu dàng như nước, dù gặp phải chuyện cấp bách cỡ nào cũng vẫn có thể bĩnh tĩnh giải quyết, nhưng bây giờ biểu hiện của Tiêu Nguyệt lại khiến ông ta nhìn ra khuyết điểm của bản thân.
"Hoắc Chấn Ninh, có phải bây giờ ông muốn trốn trong mai rùa của mình không quan tâm tôi cả đời sao? Ông đang trách tôi sao? Trách tôi không giữ mình vì ông hay trách tôi thỏa hiệp với số phận?"
"Không có."
Thật ra Hoắc Chấn Ninh không muốn nói chuyện, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp ướt đẫm nước mắt của Tiêu Nguyệt lại vô thức thốt lên.
"Không có là sao? Nếu không có tại sao ông lại đối xử với tôi như vậy? Nếu không có ông sẽ ngó lơ tôi sao? Có phải bây giờ ông nghĩ tôi đứng trước mặt ông cũng khiến ông thấy xấu hổ, thấy cực kỳ chướng mắt đúng không? Chỉ cần ông nói một câu, tôi sẽ lập tức biến mất, cả đời sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ông nữa, được không?"