Cô ấy vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt Hàn Hi Thần, thấp giọng nỉ non: “Anh cũng trách em phải không? Anh cũng cảm thấy em là người của Hàn Khiếu phải không? Hàn Hi Thần, anh rốt cuộc lúc nào mới có thể tỉnh lại? Em hi vọng anh tỉnh lại, lại sợ anh tỉnh lại, có lẽ em không nên yêu anh. Yêu anh chính là kiếp số của em, em cũng từng nghĩ rời đi anh, nhưng nếu em rời đi, có lẽ anh sẽ càng đau buồn hơn, dù sao em cũng là người thân duy nhất của anh.”

Nói rồi, đôi mắt Dao Lạc có chút đỏ.

Cô vội ngẩng đầu, ép nước mắt trở về.

“Hàn Hi Thần, em biết anh rất mong đợi đứa bé này, nếu có thể, em cũng hi vọng có thể sinh một đứa con cho anh, nhưng em không thể. Có lẽ anh sẽ cảm thấy em trước đây mang thai rồi sảy thai đều là vì Hàn Khiếu ép em đúng không? Nếu em nói cho anh biết, là em tự tay giết đứa bé của chúng ta, anh có trách em không? Anh hẳn sẽ trách em đúng chứ? Dù sao anh khát vọng đứa bé như vậy, hi vọng chúng ta có thể có một gia đình, có anh có em có con, có tiếng cười nói vui vẻ, có thể sống như những người bình thường. Đáng tiếc, tình cảm dịu dàng của anh cuối cùng là sai lầm. Em không phải người phù hợp với anh. Hàn Hi Thần, anh là con trai của kẻ thù của em. Sao em có thể sinh con cho con trai của kẻ thù chứ?”

Nước mắt Dao Lạc cuối cùng vẫn rơi xuống.

Cô cũng lười lau, nhìn Hàn Hi Thần nằm bất động trên giường, nghẹn ngào nói: “Anh biết không? Hàn Khiếu đã giết hơn mười người cả nhà em, gồm cả ông bà em, thậm chí ngay cả cháu trai vừa ra đời của em cũng không buông tha. Em cũng từng là công chúa nhỏ được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, em cũng là cô gái hạnh phúc không nhiễm khói lửa nhân gian, nhưng Hàn Khiếu lại hủy đi tất cả.”

Nước mắt Dao Lạc giàn giụa, trận giết chóc rất nhiều năm trước như bàn nung sắt ghi dấu trong đầu cô.

Cô được huấn luyện bí mật vài năm, liền bị đưa tới trước mặt Hàn Hi Thần.

Lâm Dao Lạc vĩnh viễn ghi nhớ đôi mắt đáng thương và đồng tình đó của Hàn Hi Thần khi lần đầu tiên gặp mặt.

Cô cho rằng mình sẽ bị phá thân ngay đêm đầu tiên, lại không nghĩ tới Hàn Hi Thần chỉ kêu cô nằm trên giường, không động vào cô, ngược lại nói với cô muốn làm gì thì nói với anh, cô muốn gì đều đồng ý.

Thật sự làm người phụ nữ của Hàn Hi Thần hẳn là lúc 24 tuổi. Hàn Hi Thần trúng mị dược, là cô tình nguyện dâng hiến bản thân, từ đó cũng khiến thái độ của Hàn Hi Thần đối với cô thay đổi 180 độ.

Cục cưng có chiêu – Thẩm Hạ Lan – Diệp Ân Tuấn (full) – Truyện tác giả: Vi Lan Tử Mặc - Chương 2256 | Đọc truyện chữ