Cục cưng có chiêu – Thẩm Hạ Lan – Diệp Ân Tuấn (full) – Truyện tác giả: Vi Lan Tử Mặc
Ông ta là một tên khốn nạn!"
"Vận Ninh làm sao? Con cãi nhau với con bé à?”
"Mẹ, mẹ nghĩ cô bé đó có thể giải quyết bằng cách cãi vã sao? Con chưa bao giờ thấy một cô bé không biết xấu hổ như vậy. Hơn nữa cậu ta làm gì là con gái chứ? Ngoài giới tính ra, thì cậu ta còn men hơn cả con trai nữa OK?”
Khuôn mặt nhỏ của Diệp Minh Triết gần như nhăn lại với nhau.
Diệp Ân Tuấn thấp giọng nói: "Chú Lương của con gần đây có chuyện phải giải quyết. Vận Ninh ở nhà không an toàn. Hơn nữa dì Tiêu của con qua đó xử lý vết thương, và điều dưỡng cơ thể cho con. Vận Ninh là con gái của dì ấy, con không thể kêu dì Tiêu của con vì con mà không cần con gái của mình được mà đúng chứ?”
Lời này khiến Diệp Minh Triết lập tức trầm mặc.
Tất cả thần thái của cậu bé nhanh chóng chuyển động, cuối cùng quay về sự bình tĩnh.
"Được rồi, vậy khi nào bọn họ đi?”
"Khi nào con ổn rồi thì họ sẽ đi. Minh Triết, người đến là khách, càng huống hồ Vận Ninh dù sao cũng là con gái. Đừng tỏ ra chán ghét con bé quá được không? Con biết đó, ba và mẹ con đến đây là có việc, nếu như không phải con bị thương không tiện di chuyển, thì mẹ và ba sẽ không vứt con lại một mình đâu.”
"Con hiểu rồi. Ba, con sẽ xử lý tốt."
Diệp Minh Triết trở lại dáng vẻ cao lạnh trước đây.
"Đúng rồi, ba, con và chú Ngân Hồ đã tra rồi, rất nhiều năm trước, ông hai Hoắc đến Trương Gia Trại hình như là để tìm gì đó.”
Nghe thấy Diệp Minh Triết bắt đầu nói chuyện chính sự, Diệp Nghê Nghê vội vàng đưa điện thoại cho Diệp Ân Tuấn.
Diệp Tranh đưa Diệp Nghê Nghê sang bên cạnh ngồi, trong tay cậu đã gọt sẵn thanh long, đưa cho Diệp Nghê Nghê.
Để không cho Diệp Nghê Nghê làm bẩn người, Diệp Tranh cầm, còn Diệp Nghê Nghê ăn, rất đắc ý.
Diệp Ân Tuấn trầm tư, không nói gì, nhưng Thẩm Hạ Lan có chút tức giận.
"Bất kể là như thế nào, nếu như vì tư lợi cá nhân của bản thân mà giết nhiều người như vậy, thì ông ta là một tên khốn nạn!"
"Đúng, ông ta là một tên khốn! Cho nên anh đoán anh Trạm có thể đã phát hiện gì đó, cho nên mới bị đưa đi.”
Lời nói của Diệp Ân Tuấn khiến Thẩm Hạ Lan khẽ sững sờ.