"Đã lâu rồi không nóng như thế này."
Ở Kim A Lâm lâu rồi, Sở Ngọc thực sự không quen lắm với khí hậu của Tân Cô. Chỉ mới đi từ sân ga ra đến quảng trường mà mồ hôi đã túa ra.
Nói thế nào nhỉ, cảm giác nhiệt độ cao đến mức... ngay cả không khí cũng mang một cái nóng khô rát.
Hồ Bằng Trình cười tiếp lời: "Ở đây nhiệt độ cao hơn vùng Đông Bắc một chút, đặc biệt là mấy ngày nay, tầm giữa trưa chắc phải 40 độ. Đồng chí Sở cứ ở lâu một chút là quen ngay thôi."
Cố Phương Bạch cũng cười: "Trưởng phòng Hồ hiểu lầm rồi, lão Sở nhà tôi từng làm lính ở Tân Cô này mười năm đấy."
Chuyện này Hồ Bằng Trình thực sự không rõ, anh chỉ biết pháp y Cố là vợ lính, theo quân ở Đông Bắc khoảng mười năm. Tính ra thì vị đồng chí Sở chỉ giới thiệu đơn giản họ tên này, chức vụ chắc chắn không thấp.
Bởi lẽ những người tham gia quân ngũ từ những năm 50 cơ bản đều là những nhân vật tầm cỡ từng xông pha tiền tuyến, nhiều lần vào sinh ra tử và lập công lớn.
Nghĩ đến điều gì đó, Hồ Bằng Trình lại hớn hở hỏi: "Vậy hai vị coi như là về lại quê hương rồi. Không biết đồng chí Sở lần này trở lại sẽ phụ trách mảng nào?"
Lệnh điều động đã ban xuống, cũng chẳng có gì phải giữ bí mật, Sở Ngọc nói thẳng: "Phòng Tác chiến và Huấn luyện."
Hồ Bằng Trình sững sờ. Những người như họ vốn luôn dành sự quan tâm đến bộ máy lãnh đạo của cả bên quân đội lẫn chính quyền.
Anh cũng thực sự nghe nói vị trí đứng đầu Phòng Tác chiến và Huấn luyện gần đây sắp thay người.
Chẳng lẽ chính là quân nhân trẻ tuổi trước mắt này? Không thể nào? Đó là cấp Phó sư đoàn, chức vụ tương đương với Lữ đoàn trưởng rồi.
Tất nhiên, thực quyền thì kém Lữ đoàn trưởng một bậc nhưng vị trí Phòng Tác chiến và Huấn luyện rất then chốt, điển hình là một "cổ phiếu tiềm năng" có thể một bước lên mây.
Một vị trí tốt và quan trọng như vậy, không biết bao nhiêu người đang nhắm vào. Đồng chí Sở này trông đúng là rất khí thế nhưng cùng lắm cũng chỉ 35 tuổi. Hoặc là... người ta không đến để nhận vị trí đứng đầu?
Hồ Bằng Trình thực sự tò mò, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Đồng chí Sở là Trưởng phòng Tác chiến và Huấn luyện sao?"
"Đúng vậy." Sở Ngọc gật đầu xong liền vẫy tay với một cậu bé đang đeo thùng gỗ đứng cách đó không xa. Đợi cậu bé hớn hở chạy lại, anh vừa móc tiền vừa hỏi: "Cho chú bốn que kem đậu đỏ, bao nhiêu tiền?"
"4 xu một que, tổng cộng 1 hào 2 xu ạ."
Sở Ngọc đưa tiền rồi nhận kem chia cho mọi người. Lúc đưa cho vợ, anh không quên dặn dò: "Chỉ được ăn tối đa một nửa thôi, còn lại đưa anh."
Còn khoảng một tuần nữa là đến kỳ "đèn đỏ" của vợ rồi, đồ lạnh tốt nhất nên ăn ít thôi.
"Em biết rồi." Bị chồng quản mười năm, Cố Phương Bạch sớm đã quen.
Cảm giác mát lạnh tan trong miệng khiến cô tận hưởng nheo mắt lại... Thật tốt quá, giờ đã có những gánh hàng rong thế này rồi.
Hai vợ chồng thực ra chẳng làm gì quá mức nhưng lại cho người ta cảm giác rất mặn nồng. Hồ Bằng Trình không nhịn được liếc nhìn thêm một cái rồi mới ngại ngùng giơ que kem trên tay: "Cảm ơn Thủ trưởng Sở."
Xe đỗ ở vị trí hơi xa, mấy người tiếp tục băng qua đám đông náo nhiệt tiến về phía trước. Sở Ngọc xua tay: "Cứ gọi tôi là đồng chí Sở hoặc lão Sở là được, hôm nay tôi chỉ là người nhà của pháp y Cố thôi."
Cố Phương Bạch cũng có ý đó: "Sau này chúng ta còn tiếp xúc nhiều mà, trưởng phòng Hồ cứ gọi là lão Sở cho thân mật."
Hồ Bằng Trình cũng không khách sáo, phải nói là mặt mày hớn hở. Ngoài việc thấy Thủ trưởng dễ gần, phần lớn niềm vui đến từ ý tứ trong lời nói của pháp y Cố.
Đây là tín hiệu cho thấy người ta sẵn sàng gia nhập Cục thành phố của họ rồi! Chỉ cần nghĩ đến tỷ lệ phá án sẽ tăng vọt sau này, nụ cười trên mặt Hồ Bằng Trình càng lớn hơn: "Vậy hai vị cũng đừng gọi tôi là trưởng phòng Hồ nữa, cứ gọi là lão Hồ là được."
Sở Ngọc và Cố Phương Bạch tự nhiên không có ý kiến: "Lão Hồ."
Mối giao tình giữa người với người chính là bắt đầu từ việc đổi cách xưng hô như thế.
Hồ Bằng Trình lại nhiệt tình trò chuyện thêm vài câu với hai vợ chồng. Đợi khi đã vào trong xe, anh mới hỏi: "Pháp y Cố có muốn nhân tiện lần này làm thủ tục nhập chức luôn không?"
Tốt nhất là về làm ngay, nhân tài chạy mất thì sao?
Câu này vừa thốt ra, chưa đợi Cố Phương Bạch trả lời, Sở Ngọc đã lên tiếng trước. Anh cười hỏi: "Có cần gấp thế không? Tôi cứ tưởng ra tận ga tàu chặn người đã là quá lắm rồi."
Hồ Bằng Trình ngoái đầu nhìn hàng ghế sau, thấy Phó sư đoàn trưởng Sở mắt mày mang cười, không phải là nói mỉa mai mới hơi yên tâm: "Hai năm nay nhân tài ngành nào cũng khan hiếm, khó khăn lắm mới gặp được một người, ai cũng muốn tranh giành... Ngay mấy ngày trước, thủ đô điều một chuyên gia kỹ thuật về, thế mới gọi là kinh khủng. Chỉ riêng ở ga tàu này đã có ba đơn vị đến chặn đường cướp người, cuối cùng đánh nhau một trận to, còn náo loạn đến tận Cục thành phố của chúng tôi."
Sở Ngọc cảm thấy khó tin: "Thật hay đùa vậy?"
"Thật mà, tình huống này thực ra khá nhiều. Vì giành người mà ra tay đánh nhau cũng không ít, chỉ riêng năm vừa rồi đã náo loạn ở cục mấy lần rồi."
Dứt lời, Hồ Bằng Trình không lãng phí một giây nào tiếp tục thuyết phục: "Pháp y Cố, dù sao cũng tiện đường, chúng ta cứ trực tiếp làm thủ tục nhập chức luôn nhé? Cô cứ yên tâm, Cục trưởng chúng tôi nói rồi, chỉ cần cô đồng ý sang đây, cô sẽ là Khoa trưởng khoa Pháp y."
Sở Ngọc chen ngang: "Phương Bạch nhà tôi ở Kim A Lâm cũng là Khoa trưởng khoa Pháp y." Ý nói sang đây làm Khoa trưởng cũng chỉ tính là điều động ngang cấp, chẳng có gì to tát.
Hồ Bằng Trình và cậu cấp dưới đang lái xe là Lưu Khải nhìn nhau, hiếm khi thấy anh ngại ngùng xoa xoa tay. Anh đương nhiên biết từ năm 76 khi Kim A Lâm chính thức thành lập khoa Pháp y, Cố Phương Bạch đã được bổ nhiệm làm người đứng đầu.
Ở ghế sau, Cố Phương Bạch mượn ánh sáng lờ mờ vỗ vỗ tay chồng, hiểu rằng anh thực sự hơi khó chịu với hành động chặn người ở ga tàu của Cục thành phố.
Cảm nhận được chồng siết chặt lấy tay mình, cô mới cười trả lời: "Trước đó tôi đã nhận được lời mời của Đại học Sư phạm Tân Cô và cũng đã đồng ý đảm nhiệm vị trí giảng viên khoa Pháp y rồi."
Tim Hồ Bằng Trình hẫng một nhịp, chỉ hận mình nhận được tin pháp y Cố đến Tân Cô quá chậm, để đơn vị khác nẫng tay trên. Nhưng nhân tài hàng đầu cả nước thực sự khó tìm, anh không thể bỏ cuộc: "Bây giờ rất nhiều y bác sĩ đều kiêm nhiệm nhiều chức vụ mà. Ví dụ như Viện trưởng, Phó viện trưởng bệnh viện thành phố, hay các Chủ nhiệm khoa, phần lớn đều giữ chức vụ ở trường đại học... Pháp y Cố hoàn toàn có thể làm như vậy, đôi bên không ảnh hưởng gì nhau."
Lời này anh không hề nói suông, với bản lĩnh của pháp y Cố, những vụ án nhỏ căn bản không cần cô ra tay.
Cố Phương Bạch cũng hiểu rõ những lắt léo trong đó, vả lại làm giá một chút là đủ rồi nên cô cười nói: "Tôi hiểu ý anh, nhưng việc gì cũng có trước có sau. Đã hứa với bên Đại học Sư phạm trước, chắc chắn phải qua đó báo danh trước đã."
Thế này là đồng ý rồi! Hồ Bằng Trình đại hỷ, lời nói càng thêm phần nhiệt tình. Sự nhiệt tình này duy trì mãi cho đến khi về tới Cục Công an thành phố vẫn chưa dứt.
Lúc này, nhìn theo đội trưởng Hồ hộ tống một nữ đồng chí trẻ tuổi vào phòng giải phẫu mới xây hai năm trước, cậu cán sự nhỏ của khoa Pháp y đứng chờ gần đó tò mò nhìn Lưu Khải, hạ thấp giọng hỏi: "Chuyện gì thế này? Người đó là ai vậy?"
Lão Hồ vồn vã đến mức không nỡ nhìn... Trước đây anh ta đâu có thế này?
Lưu Khải không trả lời trực tiếp mà chỉ tay vào cuốn sách trên tay đối phương. Cậu cán sự lật đi lật lại cũng chẳng thấy gì lạ: "Sách thì sao?"
Đây là giáo trình năm nhất ngành pháp y, cậu khó khăn lắm mới mượn được của người quen để học, có gì không đúng à?
Lưu Khải đảo mắt một cái rõ to, giật phắt cuốn sách rồi chỉ vào tên tác giả trên đó.
Cậu cán sự nhìn chằm chằm ba chữ "Cố Phương Bạch" một hồi. Biểu cảm dần chuyển từ ngơ ngác sang chấn động rồi đến kinh ngạc tột độ: "Anh... ý anh là người lúc nãy là pháp y... pháp y Cố?"
Thần tượng của cậu?! Thần tượng bằng xương bằng thịt?!
Lưu Khải gật đầu, nghĩ đến quan hệ hai người khá tốt nên bồi thêm một câu: "Người ta không hề kiêu căng đâu, cậu cứ kính cẩn vào. Sau này cô ấy là sếp của bộ phận cậu đấy, đi theo học việc từ một người lợi hại như vậy còn vững hơn học trong sách nhiều..."
Tuy nhiên những lời lải nhải của anh cảnh sát họ Lưu cậu cán sự đã không còn nghe lọt tai nữa, cả tâm trí đều là những huyền thoại về pháp y Cố Phương Bạch những năm qua.
Đúng vậy, cô có được địa vị như ngày hôm nay, ngoài bản lĩnh khám nghiệm cực cao phần lớn là nhờ những đóng góp khai phá cho ngành pháp y.
Ví dụ như "kiểm nghiệm tảo silic" và "giám định niên đại xương cốt" lừng danh giới pháp y cả nước.
Nghe nói cô còn đang thúc đẩy kỹ thuật về DNA...
Trời ạ, càng nghĩ càng phấn khích.
Cuối cùng cậu cán sự vốn đam mê pháp y điên cuồng đã bỏ mặc Lưu Khải, đứng canh chặt cửa phòng giải phẫu. Thỉnh thoảng còn áp mặt vào cửa một cách cực kỳ mất hình tượng, nhìn trộm vào trong qua khe hở nhỏ...
Cách đó không xa, Sở Ngọc đang ngồi trên ghế chờ vợ bỗng cau mày...
Ở đâu ra cái tên thần kinh thế này?
Lưu Khải: “...”
Khu tập thể quân đội Tân Cô.
Ai cũng biết Trưởng phòng Tác chiến và Huấn luyện mới điều đến mười năm trước từng công tác tại trung đoàn 586.
Đó cũng là nhân tài ưu tú mà Lữ đoàn trưởng và Trung đoàn trưởng năm xưa, nay là Tư lệnh và Lữ đoàn trưởng đã hết lòng bảo vệ. Nói trắng ra, người ta là về lại "căn cứ địa" của mình.
Cho nên so với tình cảnh gượng gạo lúc mới đến Kim A Lâm mười năm trước, ở Tân Cô này có thể nói là một bầu không khí vô cùng hài hòa.
Ít nhất là về mặt nổi sẽ không có ai dại dột mà đi tìm chuyện, bởi lẽ hai vị đại lão đứng đầu đều là người của Trưởng phòng Sở.
Vì vậy, hay tin đối phương khoảng 8 giờ tối xuống tàu, phần lớn các gia đình trong khu tập thể đều thắp đèn chờ đợi. Không ngờ đến gần 10 giờ đêm, xe thì đợi được rồi nhưng bản thân Trưởng phòng Sở lại không xuất hiện, cả vợ anh cũng vậy.
Ngay lúc mọi người đang tò mò ngó nghiêng nhưng không biết mở lời thế nào, Lữ đoàn trưởng Nhạc, vốn là Trung đoàn trưởng Nhạc năm xưa chen vào: "Tiểu Tôn! Tiểu Sở với vợ đâu rồi?"
Trên đường đi, Tôn Quang Minh đã được nghe bố mẹ lão Sở kể về sự "đỉnh cao" của em dâu trong những năm qua.
Thấy các quân thân khác đều đổ dồn ánh mắt tò mò, lo lắng sẽ có tin đồn không hay, anh dứt khoát bỏ ý định kéo lãnh đạo vào nhà giải thích riêng.
Sau khi giới thiệu đơn giản hai bên, anh hơi cao giọng: "Lữ đoàn trưởng, anh không biết đâu, vợ lão Sở bây giờ là nhân tài pháp y hàng đầu cả nước đấy, giáo trình khoa Pháp y của Đại học Sư phạm Tân Cô mình cũng là do cô ấy biên soạn đấy..."
Câu này vừa thốt ra, dù là Lữ đoàn trưởng Nhạc hay những người đang vểnh tai nghe ngóng đều sững sờ không thôi.
Đang cúi người âu yếm nhìn cặp song sinh nhà tiểu Sở, Lữ đoàn trưởng Nhạc ngoài sự ngỡ ngàng còn là sự khâm phục, giọng vang dội: "Mười năm trước tôi đã nhìn ra rồi, đồng chí Phương Bạch không phải người thường, không ngờ mấy năm không gặp đã trở thành một đại lão trong ngành rồi?"
Sở Ân Lâm, Tưởng Ngọc Trân, Đoàn Đoàn và Viên Viên đồng loạt ưỡn ngực... Tự hào quá đỗi!
Tôn Quang Minh luôn coi Sở Ngọc như anh em ruột, mười năm qua năm nào cũng qua lại thư từ quà cáp, đối với người em dâu năm xưa đã cứu anh em mình ra khỏi vũng bùn, anh lại càng cảm kích và kính trọng.
Giờ nghe lãnh đạo khen ngợi, anh thấy như chính mình được khen, cả người tràn ngập vẻ hãnh diện: "Chứ còn gì nữa ạ, chính vì quá xuất sắc nên vừa xuống tàu đã bị Cục Công an thành phố mời qua giúp đỡ rồi, nói là mai mới về được. Đúng rồi, lão Sở không yên tâm nên đi theo luôn rồi."
"Nên đi theo chứ, dù sao Sở Ngọc cũng còn mấy ngày nghỉ phép để thu xếp mà." Lữ đoàn trưởng Nhạc rạng rỡ, ông thực sự vui mừng, tiếng cười vang động cả một vùng.
Những quân nhân và người nhà đứng gần đó cũng không tiếc lời khen ngợi.
Thế là đến 10 giờ sáng ngày hôm sau, khi Sở Ngọc và Cố Phương Bạch ngồi xe của công an về đến khu tập thể, đón chào họ là những ánh mắt đầy tò mò và khâm phục của mọi người.
Chỉ là chưa kịp để hai vợ chồng hàn huyên với mọi người vài câu, Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm cũng dẫn người vội vã chạy tới, niềm nở chào hỏi xong liền đi thẳng vào chủ đề chính:
"Pháp y Cố à! Cuối cùng cũng đợi được cô rồi, thế nào? Hôm qua nghỉ ngơi tốt chứ? Cô xem... lúc này có tiện ghé qua trường một chuyến không, chúng ta làm nốt thủ tục nhập chức cho cô."
Mọi người xung quanh đồng loạt lộ vẻ khâm phục...
Chính ủy Tôn nói không sai, người nhà của Trưởng phòng Sở đúng là một nhân vật lợi hại, còn chưa kịp vào nhà đã lại có người đến giành rồi.
Cố Phương Bạch thì đưa tay xoa xoa huyệt thái dương hơi đau nhức...
Không cần phải theo sát thế đâu, cô thực sự không chạy mất được đâu mà.