Cuộc sống diễn ra đúng như những gì Cố Phương Bạch mong đợi.

Những ngày tháng sau đó đều thuận buồm xuôi gió và viên mãn. Cũng chính vì vậy mà thời gian trôi qua đặc biệt nhanh, chẳng mấy chốc đã đến đầu tháng 7 năm 1978.

Mùa hè ở Kim A Lâm vẫn đến muộn và ngắn ngủi như thế. Dù là giữa trưa, ánh nắng chiếu lên người cũng chỉ âm ấm, dịu nhẹ như đi qua một lớp màn mỏng. Cộng thêm hương gỗ thông thoang thoảng theo gió hè thổi tới... cả không gian dễ chịu đến mức chẳng giống giữa mùa hạ chút nào.

Thẳng thắn mà nói, sống ở đây mười năm, Cố Phương Bạch đã thực sự yêu nơi này, yêu khí hậu, phong tục, món ăn và cả những người hàng xóm láng giềng. Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn.

Sở Ngọc nhà cô sau khi giữ chức Trung đoàn trưởng được 7 năm lại đón nhận một đợt thăng tiến mới. Nghĩ đến đây, nỗi buồn ly biệt trong lòng Cố Phương Bạch mới vơi đi đôi chút. Bởi lẽ lần này Sở Ngọc được điều động về thành phố Tân Cô.

Nghĩa là, Trung đoàn trưởng Sở sau mười năm rèn luyện nơi biên cương, tích lũy quân công dày dặn đã được vinh quy bái tổ.

Đối với Sở Ngọc, quân khu Tân Cô giống như quê hương thứ hai. Nơi đó có bạn bè và các mối quan hệ anh đã gây dựng nhiều năm, trở về bồi đắp thêm vài năm nữa, đến khi ngoài bốn mươi tuổi hoàn toàn có thể tiến về thủ đô.

Lần trở về này được coi là thăng chức vượt bậc. Nếu không có sự vận hành của người nhà, Sở Ngọc khó lòng đảm nhiệm chức vụ Trưởng phòng Tác chiến và Huấn luyện của cơ quan cốt cán cấp quân khu, một vị trí cấp Phó sư đoàn.

Dù là người ngoài ngành cũng thấy được một Phó sư đoàn trưởng 38 tuổi tuyệt đối là cán bộ trẻ được tổ chức trọng điểm bồi dưỡng.

Cố Phương Bạch hiểu rõ những cán bộ trẻ hóa như vậy chỉ tồn tại trong thời đại đặc thù đang thiếu hụt nhân tài này.

Nếu vài năm nữa, muốn leo lên vị trí Phó sư đoàn ở tuổi 38 là điều gần như không thể. Vì vậy dù không nỡ rời xa Kim A Lâm, rời xa Hương Tuyết, cô cũng không nói một lời phản đối.

Cơ hội hiếm có mà. Cùng lắm là trước khi đi cô sẽ dẫn bọn trẻ cùng Hương Tuyết đi chơi nhiều hơn một chút. Như hôm nay, bọn trẻ vừa nghỉ hè, cô đã đưa chúng vào sau núi dã ngoại, tiện thể hái rau dại và nấm.

Cố Phương Bạch nhìn ba đứa trẻ đang xách giỏ tre nhỏ tung tăng chạy về phía khu tập thể, cười gọi: "Mãn Mãn, chạy chậm thôi, nấm trong giỏ của con rơi mất một cái rồi kìa."

Cậu bé Mãn Mãn, người giống cha như đúc cao hơn 1m50 và chạy nhanh nhất phanh gấp lại, quay đầu nhặt cái nấm rơi.

Thấy vậy, cô bé Viên Viên vốn đã chạy không nổi cũng nhân cơ hội dừng lại, chống tay lên đầu gối thở hồng hộc: "Anh... em... em không chạy nữa đâu, mệt chết mất."

Đoàn Đoàn giơ tay quẹt mồ hôi trên trán, chìa tay về phía em gái: "Anh kéo em chạy, nhanh lên, Mãn Mãn sắp đuổi kịp rồi kìa."

Viên Viên thực sự không muốn chạy nữa. Cô bé cao chưa tới 1m40, thật sự chạy không lại hai ông anh cao hơn mình gần chục centimet. Mà nghĩ lại, cô bé tự hỏi sao mình lại dại dột đi thi chạy với hai đứa con trai xem ai về nhà trước nhỉ?

Thật có lỗi với cái đầu thông minh của mình.

Nghĩ đoạn, Viên Viên đưa bàn tay nhỏ chộp lấy đứa em vừa lướt qua: "Mãn Mãn, chị đau chân, em với anh Đoàn Đoàn dìu chị đi đi."

Câu nói này khiến cậu bé Mãn Mãn vốn đang hăng máu "về nhất" phải khựng lại nhìn chị gái. Thấy chị ngoài việc thở hơi gấp ra thì chẳng có gì bất thường, cậu hiểu ngay là chị lại bắt đầu giở quẻ ăn vạ. Nhưng cậu biết làm sao được? Chẳng lẽ lại đi mắng chị mình?

Có điều, cậu không chạy được thì anh cả cũng đừng hòng. Thế là hai cậu bé cao ngang nhau, mỗi đứa một bên "khiêng" Viên Viên tiếp tục lao về phía trước.

"..." Chứng kiến màn tương tác của ba đứa trẻ, Cố Phương Bạch im lặng vài giây rồi đưa tay che mặt. Quả nhiên cái tuổi này đứa nào cũng thừa năng lượng.

"Chị dâu, có thư của chị ạ."

Tiếng gọi đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố Phương Bạch. Cô nhìn theo hướng tiếng nói, thấy một chiến sĩ trẻ của đại đội thông tin đang chạy nhanh về phía mình.

"Chị dâu, thư của chị gửi từ thủ đô tới. Định mang qua nhà cho chị mà không ngờ lại gặp chị ở đây." Chị dâu nhà Trung đoàn trưởng rất thân thiện, bao năm qua cả trung đoàn đều biết rõ nên chiến sĩ trẻ không hề thấy gò bó.

Cố Phương Bạch đoán được đôi chút, nhận thư xem thì quả nhiên là thư của thầy Phương Viễn Chi.

Cô đặt thư vào giỏ tre trên tay rồi ký tên vào sổ giao nhận, cười cảm ơn: "Dạo này chắc nhà chị nhiều thư lắm, lần sau em cứ dùng loa gọi một tiếng, bọn chị tự ra lấy cho."

"Có mấy bước chân thôi mà chị, em mang qua cũng vậy thôi... Chị dâu, em còn việc, em xin phép đi trước ạ." Chiến sĩ trẻ cười lộ hàm răng trắng bóng, thu sổ lại rồi chạy đi mất.

Giải phóng quân lúc nào cũng nhiệt tình và chất phác như vậy. Cố Phương Bạch mỉm cười bóc thư, vừa đọc vừa tiếp tục đi về phía khu tập thể.

Lệnh điều động của Sở Ngọc tuy đã ban xuống nhưng anh không thể phủi tay đi ngay mà phải bàn giao hoàn chỉnh cho trung đoàn trưởng kế nhiệm. Vì vậy dạo này anh rất bận, dù là ngày nghỉ hiếm hoi cũng không ở bên vợ con được. Thậm chí khi anh đi làm về đã hơn 10 giờ đêm.

Theo thói quen, anh vào phòng ngủ lấy quần áo thay. Thấy vợ không những chưa lên giường mà còn ngồi bên bàn viết lách, Sở Ngọc ngạc nhiên: "Sao em chưa ngủ? Mấy đứa nhỏ lại làm phiền em à?"

Vừa nói anh vừa tiến lại gần cúi đầu đặt một nụ hôn lên má vợ. Dù đã kết hôn mười năm, là vợ chồng già cả rồi nhưng tình cảm của hai người vẫn luôn mặn nồng.

Cố Phương Bạch ngẩng đầu nhìn người chồng 38 tuổi chỉ xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt, còn lại chẳng khác xưa là mấy, thở dài: "Không có, anh đừng có việc gì cũng đổ lên đầu bọn trẻ, chúng nó ngủ từ chín giờ rồi."

"Cũng không trách anh được, ba cái đứa này nghịch lắm." Bận rộn cả ngày, Sở Ngọc sợ mùi mồ hôi trên người làm vợ khó chịu nên chỉ ôm nhẹ một cái rồi lùi ra, vừa tháo thắt lưng vừa nói thật lòng.

Nhất là hai thằng con trai, bao năm qua không ít lần bị anh và lão Lý cho ăn đòn, hết leo cây lại dỡ ngói, không đánh không được.

Cố Phương Bạch chuyển chủ đề: "Thầy Phương viết thư cho em, thầy muốn giới thiệu em đi thi cao học, sẵn tiện làm giảng viên kiêm nhiệm tại trường."

Bối cảnh đất nước lúc này khá đặc thù, chỉ cần bạn có thực tài và được nhân tài chuyên môn có uy tín bảo lãnh giới thiệu, bạn có thể được đặc cách tuyển chọn.

Ví dụ như huyện bên cạnh, vài tháng trước có một công nhân kỹ thuật làm ở nhà máy máy nông nghiệp mười năm, vì tay nghề tinh xảo đã được giới thiệu đi học thạc sĩ và dạy học cho sinh viên.

Nghĩa là ông ấy bước thẳng từ cấp công nhân lên cấp giáo sư. Những trường hợp như vậy không phải là hiếm.

Cố Phương Bạch không phải chưa từng nghĩ đến chuyện này, bởi đi học cao học để lấy bằng Thạc sĩ Pháp y chuyên nghiệp luôn là một phần trong kế hoạch của cô. Chỉ là không ngờ cô chưa kịp đề đạt với thầy Phương thì thư của thầy đã tới trước.

Sở Ngọc lúc này đã lột đồ chỉ còn đúng chiếc quần đùi lớn, vợ chồng già với nhau nên anh cũng chẳng thấy ngại: "Thư đâu? Đưa anh xem."

Cố Phương Bạch lườm chồng một cái: "Đi tắm trước đi, đêm xuống nhiệt độ thấp lắm, cẩn thận kẻo cảm lạnh... Tắm xong rồi mình nói kỹ hơn."

Vừa nói cô vừa đứng dậy, theo thói quen thò tay vào túi quần áo bẩn. Chẳng còn cách nào khác, Trung đoàn trưởng Sở nhà cô cái gì cũng tốt, mỗi tội lúc thay đồ toàn quên móc túi. Mười năm như một, không sao sửa nổi.

Sở Ngọc đương nhiên không phải là không sửa được, anh chỉ thích cái dáng vẻ vợ lo lắng cho mình và càm ràm mình thôi. Nhưng cũng không nỡ để cô lo quá nên mấy chuyện móc túi này lại thành ra "vừa vặn".

Nghĩ vậy, anh cầm quần áo sạch nhanh chân chạy vào nhà tắm.

Đến khi anh trở ra, Cố Phương Bạch vừa lúc ngâm quần áo bẩn vào chậu gỗ.

Sở Ngọc xoa qua mái tóc ngắn, vắt khăn lên giá ngoài sân rồi dắt vợ vào phòng. Còn chậu quần áo ngâm dưới mái hiên tất nhiên là để Trung đoàn trưởng Sở giặt vào sáng mai khi ngủ dậy.

"...Em chẳng phải luôn muốn tiến bộ sao? Cơ hội hiếm có đấy... Thời thế thay đổi nhanh lắm, ai biết vài năm nữa đại học hay cao học có bị tạm dừng lại không? Chúng ta chỉ có thể cố gắng nắm bắt những gì có thể nắm bắt được thôi."

Nửa tựa vào giường sưởi đọc xong thư, Sở Ngọc vừa nhét tờ thư vào phong bì vừa phân tích. Cố Phương Bạch mỉm cười nhìn chồng: "Đi chuyến này có khi mất hai ba năm, lúc đó anh ở Tân Cô, em ở thủ đô, gặp nhau bất tiện lắm."

"Hả? Em định đi thủ đô?" Lần này Sở Ngọc không bình tĩnh nổi nữa.

Dù hai nơi chỉ cách nhau hơn trăm cây số nhưng thời này giao thông không thuận tiện, đi tàu hay xe khách đều mất ba bốn tiếng đồng hồ vật vã. Với cường độ công việc của anh, bao lâu mới gặp vợ được một lần?

Nghĩ đến đây, Trung đoàn trưởng Sở vẫn còn "bám vợ" thấy cả người không ổn chút nào. Nhưng vợ coi trọng ngành pháp y thế nào, đã nỗ lực và chịu khổ ra sao, anh là người hiểu rõ nhất nên không thể thốt ra lời ngăn cản.

"Không thể thi cao học ở Tân Cô sao?" Cuối cùng Sở Ngọc vẫn không nhịn được, ôm lấy vợ làm nũng để tranh thủ.

"Phụt..." Cố Phương Bạch bật cười vì sự nhõng nhẽo của chồng: "Anh sắp bốn mươi tuổi rồi đấy, già đầu rồi mà còn giở cái trò này à?"

"Ai già đầu chứ?!" Câu này Sở Ngọc không chịu nghe đâu, anh đập đập vào bụng và vai: "Em xem! Cơ bắp trên người anh vẫn chắc khỏe lắm, không thua gì thanh niên đâu."

Cố Phương Bạch không muốn đả kích chồng nhưng cô vẫn không nhịn được đưa tay chọc chọc vào bụng anh: "Vâng vâng, hồi trẻ có tám múi, giờ chỉ thấy mờ mờ có bốn múi thôi."

Sở Ngọc nghẹn lời, lập tức kéo vạt áo xuống, cứng cổ biện minh: "Em đếm nhầm rồi, lúc nào chẳng tám múi."

Trong lòng thầm nghĩ, mấy năm nay chỉ huy ở hậu phương đúng là có chút lơ là, phải tập luyện lại thôi. Nếu không khoảng cách về ngoại hình với vợ sẽ càng lúc càng lớn mất.

Chẳng hiểu Phương Bạch nhà anh bảo dưỡng kiểu gì, rõ ràng đã 34 tuổi rồi mà so với mười năm trước, ngoại trừ khí chất chín chắn hơn một chút thì những chỗ khác chẳng thay đổi gì. Vẫn trẻ đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt, nhìn lâu thêm vài giây là lại muốn hôn...

Cố Phương Bạch đưa tay chặn đôi môi đang áp tới của chồng: "Đừng nghịch, việc chính còn chưa nói xong."

"Được rồi." Sở Ngọc nắm lấy tay vợ, hôn vào lòng bàn tay cô rồi nói: "Em nói đi, anh nghe đây, dù em quyết định thế nào anh cũng ủng hộ."

Chỉ là... hệ thống cảnh vụ tỉnh Hắc Long Giang mà mất đi một nhân tài như vợ anh thì chắc chắn sẽ đau lòng lắm đây. Bởi bao năm qua, Phương Bạch nhà anh đã trở thành một trong những nhân tài pháp y hàng đầu cả nước rồi.

Năm ngoái khi khôi phục thi đại học, mấy vị giáo sư cùng soạn giáo trình pháp y học, đồng chí Cố Phương Bạch cũng đã đóng góp không ít công sức.

Chưa kể khi biết tin anh sắp chuyển công tác về Tân Cô, cục thành phố bên đó đã mấy lần đánh điện báo, gọi điện thoại mời mọc rõ ràng.

Cố Phương Bạch không biết chồng mình đang tự hào thầm kín vì cô, cô không trêu anh nữa mà nói thẳng dự định: "Yên tâm đi, em sẽ chọn thi chuyên ngành cao học pháp y của Đại học Y khoa thành phố Tân Cô."

Dù các học phủ ở thủ đô danh tiếng hơn nhưng Tân Cô cũng không kém cạnh, là một trong số ít trường đại học mở chuyên ngành pháp y học hiện nay.

Vậy nên học ở Tân Cô cũng rất tốt, quan trọng nhất là bản thân cô đủ xuất sắc. Đợi vài năm nữa khi chồng tiến bước về thủ đô, lúc đó cô cân nhắc đi học tiến sĩ ở Đại học Bắc Kinh cũng chưa muộn.

Dù sao thì cô cũng tham lam như thế, luôn hy vọng có thể vẹn cả đôi đường giữa gia đình và sự nghiệp.

Chương 141 - Chương 141 | Đọc truyện tranh